Boss Hung Dữ - Ông Xã Kết Hôn Đi

Chương 35: Vừa đi lêu lổng với gái về


trước sau

Lúc Nhạc Thính Phong về đến nhà đã thay một bộ quần áo khác, tay xách một cái túi đi vào phòng khách.

Hơn mười một giờ đêm, phòng khách nhà họ Nhạc vẫn có người đang nói chuyện.

“Thính Phong con về rồi đấy à?”

Nhạc Thính Phong lười biếng trả lời: “Mẹ, mẹ vẫn chưa ngủ à?”

Mẹ của Nhạc Thính Phong đứng dậy nói: “Còn không phải là…”

Nhạc phu nhân còn chưa nói hết, người đứng bên cạnh bà đã dịu dàng lên tiếng: “Thính Phong, anh về rồi, hôm nay em không có việc gì nên đến thăm bác gái xem thế nào, thế là mải nói chuyện quên hết cả thời gian.”

Nhạc Thính Phong nhìn lướt qua Yến Như Kha, coi cô như một kẻ vô hình, “Mẹ, mẹ lớn tuổi thế rồi mà còn thức khuya, mẹ thấy nếp nhăn trên mặt chưa đủ à?”

Nhạc phu nhân hơn đã hơn năm mươi tuổi rồi nhưng vẫn rất chú trong việc chăm sóc dung nhan, nên khi nhìn bà cùng lắm cũng chỉ hơn bốn mươi mà thôi, nghe Nhạc Thính Phong nói thế, bà vội vàng vuốt ve khuôn mặt của mình: “Ôi ôi, thật thế à con?”

Nhạc Thính Phong mất kiên nhẫn: “Con mệt rồi, con lên gác ngủ đây.”

Nhạc phu nhân kéo Nhạc Thính Phong đứng lại: “Này, con đợi tí đã, Như Kha đến nhà mình đợi con lâu lắm rồi đấy” 

“Tự cô ta muốn đến, liên quan gì đến con?”

Từ trước đến giờ Nhạc Thính Phong chưa từng để ý đến cô ta, chẳng qua mấy năm trước cô ta từng giúp đỡ Nhạc phu nhân một lần, nên mới  giành được hảo cảm của bà, sau này là cũng tự cô ta tung tin đồn cô ta là vị hôn thê của anh.

Nhạc Chính Phong cũng lười chẳng thèm đính chính lại, nhưng ả Yến Như Kha này lại kiên nhẫn đến đáng sợ, dù cho ba năm này Nhạc Thính Phong coi cô ta như không khí.

Nhưng cô ta vẫn cứ bày ra cái vẻ giống như tình cảm giữa cô ta và anh rất ổn định để cho người ngoài lầm tưởng mối quan hệ của họ rất tốt đẹp.

Loại đàn bà có dã tâm như thế, Nhạc Thính Phong  chưa bao giờ để vào mắt, nếu không phải cô ta  có thể dỗ  mẹ anh vui vẻ thì anh đã cho người dọn dẹp cô ta từ lâu rồi.

Nhạc phu nhân đang định để Yến Như Kha và Nhạc Thính Phong nói chuyện với nhau, thì nhìn thấy vết cắn trên cổ
của anh ta: “Ôi trời ơi, cổ con làm sao thế này? Ai cắn đây? Còn cả cái…”

Xung quanh miệng vết thương vẫn còn in dấu son môi đỏ chói, thế này rõ rành rành là vừa đi cặp kè lêu lổng với gái về mà?  Ăn xong còn chưa chùi mép đã về nhà rồi! Nhạc phu nhân thấy bực tức, mấy đứa yêu tinh bên ngoài cũng thật càn rỡ quá đi. 

Sắc mặt của Nhạc phu nhân không hề dễ nhìn một chút nào, mày nhăn tít lại quay sang nhìn Yến Như Kha, thấy mặt mũi cô ta trắng bệch, cả thân hình mảnh mai run lẩy bẩy, nhìn là đủ biết chịu đả kích lớn đến nhường nào.

Nhạc phu nhân giơ tay đánh vào cánh tay Nhạc Thính Phong một cái: “Con xem con đấy, càng lớn càng chẳng ra làm sao, đã bao nhiêu tuổi rồi hả, có bạn gái rồi thì phải biết điều một chút chứ!”

Nhạc Thính Phong chịu hết nổi quay người lên lầu: “Con lên gác đây, sau này mẹ đừng để những người không liên quan vào nhà nữa.”

Nhạc phu nhân kêu lên: “Này, con…Thính Phong, con ăn nói kiểu gì thế hả….”

Nhạc phu nhân rất muốn quản lí con trai mình, nhưng căn bản là không quản nổi, bà chỉ có độc một đứa con trai này, từ bé nó đã là đứa có chủ kiến rồi, ai nói gì cũng không nghe mà ngược lại ai cũng phải nghe lời nó, tính nó ngang ngược kiêu ngạo quen rồi, đúng là bá đạo quá mà.

Chắc hôm nay tâm trạng nó không tệ mới có thể lải nhải vài câu với bà, nếu nó mà không vui thì đến nhìn bà nó còn chẳng thèm nữa là...

Nhạc phu nhân ngại ngùng nói với Yến Như Kha: “Vậy thôi Như Kha à, hay là con về trước đi vậy….”

Yến Như Kha chớp đôi mắt đỏ rực nói: “Bác ơi, con…con muốn nói mấy câu với anh Thính Phong, con không trách anh ấy, nhưng mà …. Anh ấy ra ngoài tìm phụ nữ khác, thì cũng không thể vơ đại được, bị cắn thành như thế, anh ấy không thấy đau, nhưng con….con đau lòng lắm bác ạ…”

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện