Boss Hung Dữ - Ông Xã Kết Hôn Đi

Chương 47: Xin lỗi, Nhạc tiên sinh, tôi không muốn lên giường với anh


trước sau

Yến Thanh Ti khinh thường liếc Nhạc Thính Phong: “Nể anh là người có quyền, có tiền, nếu không thì tôi đã đạp cho anh tuyệt tử tuyệt tôn luôn rồi.” 

Câu này, là lời từ đáy lòng của Yến Thanh Ti. Cô thật sự rất muốn đạp cho Nhạc Thính Phong một cái chết tươi luôn.

Khoá váy đằng của Yến Thanh Ti đã được kéo xuống, cái váy lỏng lẻo khoác trên người sắp tuột xuống đến nơi, nửa người trên gần như lộ hoàn toàn trước mặt Nhạc Thính Phong.

Đồi núi trập trùng, da thịt trắng mịn, không một người nào có thể chống cự được sự mê hoặc của sắc đẹp cả.

Anh ta nhớ đến vừa rồi là Yến Thanh Ti gọi trợ lí nhờ kéo hộ khoá váy, giờ nghe cô nói như vậy cơn giận dữ của anh lại bị thổi bùng lên, Nhạc Thính Phong cúi đầu cắn một cái thật mạnh vào ngực của Yến Thanh Ti, “Đoạn tử tuyệt tôn? Ác thật đấy! Em cứ thử nhắc đến chuyện em có bao nhiêu đàn ông lần nữa xem? Có tin là tôi sẽ khiến em về sau sẽ không thể gặp được bất thằng đàn ông nào nữa không? ” 

Yến Thanh Ti đau tới mức hít một hơi, “Hứ, nói cứ như anh không phải là đàn ông ấy.”

Nhạc Thính Phong tức anh ách: “Yến Thanh Ti, em cũng phóng khoáng thật đấy, hử? Dám để một thằng đàn ông cởi áo hộ em?”

Yến Thanh Ti cười: “Đàn ông thì làm sao, cứ như anh chưa bao giờ cởi quần áo của tôi ra ấy, tôi khuyên anh một câu, Nhạc tổng, anh cắn nhẹ thôi, cắn mạnh thế túi nước muối trong ngực tôi vỡ ra thì làm sao bây giờ?”

Yến Thanh Ti đã sớm biết, người vào phòng là Nhạc Thính Phong, nên mới  cố tình giả vờ không biết, cô biết cô phải làm thế nào để khơi dậy hứng thú của Nhạc Thính Phong, cứ dụ dỗ anh ta, đưa đến tận miệng, nhưng lại  không cho anh ta ‘ăn’ tiếp.

Nhạc Thính Phong nhả thứ mềm mại trong miệng ra, anh không chơi ác như Yến Thanh Ti, nhưng sưng hai ba ngày thì cũng không tránh được.

Nhạc Thính Phong nhấc cằm Yến Thanh Ti lên, mắt dán vào đôi môi đỏ mọng: “Thù dai đấy nhỉ?”

Yến Thanh Ti làm ra cái vẻ lười không muốn lắm lời với anh nữa: “Còn chuyện gì nữa không?”

“Còn.”

“Còn thì nói nhanh, nói xong thì đi đi cho tôi nhờ.”

Nhạc Thính Phong nhìn
chằm chằm vào đôi mắt của cô gằn giọng nói “Làm tình với em”

Yến Thanh Ti cười to, giơ tay ôm cổ Nhạc Thính Phong, đôi môi hồng kề sát tai anh ta, chậm rãi nói: “Xin lỗi, tôi thì không muốn làm tình với anh.”

Cả người Nhạc Thính Phong đè nặng lên người Yến Thanh Ti: “Em tưởng nói thế là được à?” 

Lưng của Yến Thanh Ti áp sát vào bức tường lạnh lẽo, cảm giác không thoải mái chút nào.

Cô không nhìn Nhạc Thính Phong nữa mà ngẩng đầu lên nhìn trần nhà, ánh đèn neon loá mắt, cô lạnh nhạt nói: “Đúng, tôi nói thì làm sao mà được, Nhạc gia thái tử muốn ngủ với ai mà không được? Nhưng tôi đây là không phải mũi silicon, thì cũng gọt mặt, độn cằm, đến ngực cũng là giả, sờ vào làm gì có chút cảm xúc nào, loại hàng như thế này anh cũng thích được cơ à?” 

Ngón tay của Nhạc Thính Phong đẩy quai váy trên cánh tay của Yến Thanh Ti xuống: “Nhưng hôm nay tôi lại muốn chơi ngực nước muối, mặt phẫu thuật như em đấy, thì sao nào?”

Yến Thanh Ti bỗng thấy mệt mỏi, không muốn chơi trò yêu đương mập mờ với anh ta nữa.

Cô căm hận nhìn chằm chằm vào Nhạc Thính Phong, nghiến răng nghiến lợi mắng: “Nhạc Thính Phong, mẹ cha nhà anh chứ, anh có bệnh hả? Tôi bảo là tôi không muốn chơi với anh, anh đừng có trêu chọc tôi!”

Ánh mắt của Nhạc Thính Phong dần dần trở nên hung hãn: “A….Trêu chọc em ư?”

Rõ ràng là cô chạy đến chọc anh trước, sao giờ lại biến thành anh rồi?

Gương mặt Nhạc Thính Phong trở nên dữ tợn, anh siết chặt lấy eo cô, tốc váy cô lên.

Yến Thanh Ti hơi sợ hãi, đẩy anh ta ra: “Anh đừng có làm bừa.”

Nhạc Thính Phong không hơi đâu để ý đến cô, roạt một tiếng, cái váy bị xé thủng một lỗ.

Nhạc Thính Phong thực sự muốn ‘xử’ cô ngay tại đây.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện