Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Lập kế hoạch âm thầm điều tra thân phận của nhị thiếu (5)


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



3ột mình cô đi về trên con ngõ nhỏ, ánh đèn vàng chiếu lên người cô tạo thành một cái bóng gầy yếu cô đơn.

Nhiếp Nhiên kéo áo khít lại để tránh gió và đi nhanh về khu nhà mình. Không ngờ, cô vừa đi đến sảnh thì có một chiếc xe tự nhiên bật đèn pha sáng chói.

Mẹ nó chứ, kẻ nào không có mắt mà mở đèn chói như vậy? Nhiếp Nhiên đưa tay lên tránh để nhìn xem kẻ trong xe là ai.

Cửa xe mở ra, giọng một người đàn ông từ trong xe vang lên: “Diệp Lan.”

“Ngài Hoắc.”

Nhiếp Nhiên đi về phía ánh sáng kia, quả nhiên là Hoắc Hoành.

A Hổ xuống xe mở cửa ra, Nhiếp Nhiên không muốn lên xe nên vờ như không thấy gì,3đứng ngoài cửa đón gió, “Ngài Hoắc, ngài đến đây có chuyện gì không?”

Hoắc Hoành nhìn cô có vẻ không muốn lên xe nên không ép, đưa mắt nhìn A Hổ tỏ ý bảo anh ta đi ra chỗ khác, sau đó mở cửa xe của mình ra, hỏi: “Cô đi đâu vậy? Tôi đợi cô cả một ngày.”

Mấy ngày nay vì bận lo cho lễ kỉ niệm mà anh ta không có thời gian tìm Nhiếp Nhiên, bây giờ khó khăn lắm mới có thời gian thì lại không thấy bóng dáng cô đâu.

“Có chuyện gì sao?” Nhiếp Nhiên kéo áo chặt hơn chút nữa.

Cuối cùng thì cũng đã chớm đông, buổi tối trời khá lạnh.

Hoắc Hoành sợ cô lạnh nên lấy áo của mình choàng qua người
cô, sợ cô1từ chối, anh ta cố tình nói một câu, “Hoặc là cô lên xe, hoặc là khoác áo.”

Nhiếp Nhiên nghĩ đi nghĩ lại rồi chọn khoác áo, “Ngài Hoắc, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”

“Có chuyện rất quan trọng.”

Nhìn Hoắc Hoành rất nghiêm túc, Nhiếp Nhiên cho rằng có chuyện liên quan đến công ty, ví dụ như chuyện giao dịch chẳng hạn, nên hỏi đầy lo lắng: “Ngài nói đi.”

“Cô không cần phải căng thẳng như vậy.” Hoắc Hoành nhìn cô có vẻ rất lo lắng, giọng ấm áp, “Đi cùng tôi đến một bữa tiệc.”

Á? Tiệc? Bây giờ á?

Nhiếp Nhiên lắc đầu, “Không được, muộn quá rồi. Hơn nữa lần trước đi đã loạn hết cả lên, tôi không đi đâu.”

Mấy giờ rồi chứ, tối qua cô chẳng được9ngủ ngon lành, bây giờ buồn ngủ chết đi được, lấy đâu ra hứng mà tiệc với tùng?

“Không phải là tối hôm nay.” Hoắc Hoành nhìn mặt cô có vẻ không hào hứng, chỉ có thể lấy Lưu Chấn ra để nói, “Là Lưu tổng của cô yêu cầu, mang tính chất thương mại, cô là nhân viên phải tham gia, chỉ là vừa khéo tôi là bạn nam cùng cặp với cô mà thôi.”

Lưu Chấn?

Lưu Chấn và Hoắc Hoành cùng đi chung một bữa tiệc sao? Lẽ nào lại giống lần trước, lấy danh nghĩa buổi tiệc để tiến hành giao dịch ngầm.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện