Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Thích anh ta (1)


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Thực ra, Lệ Xuyên Lâm cũng nhận ra điều đó, nhưng chỉ trách lúc ấy cuộc gọi bị ngắt quá trùng hợp, anh ta sợ Nhiếp Nhiên hấp tấp lên sẽ tùy tiện hành động, bị Hoắc Hoành bắt được.

Ở vùng nông thôn hẻo lánh này, đến lúc đó, anh ta có muốn cầu cứu mọi người cũng không được.

Nhưng anh ta không ngờ là nơi này lại đột nhiên xảy ra hỏa hoạn, anh ta vốn tưởng là Hoắc Hoành đã ra tay, còn mình đã tới muộn.

Kết quả lại nghe người dân kể lại, lúc đó Nhiếp Nhiên đã không màng tới nguy hiểm mà lao vào đám cháy cứu Hoắc Hoành ra.

Lúc đó, chẳng phải ở trong điện thoại3cô đã nói là muốn ám sát Hoắc Hoành sao? Tại sao cuối cùng lại trở thành liều chết cứu người?

Chẳng lẽ bọn họ đã...

Trong nháy mắt, trong lòng anh ta như có sóng trào mãnh liệt, đến thật khi nước nóng trong chén bị trào ra ngoài, anh ta mới giật mình nhận ra mình đã thất thố.

“Bọn họ nói cô cứu Hoắc Hoành ra ngoài?” Rốt cuộc Lệ Xuyên Lâm cũng hỏi ra vấn đề mà mình đã giữ ở trong lòng mấy hôm nay.

Lúc này Nhiếp Nhiên đang rất khó chịu, vì thế chỉ lạnh nhạt hỏi ngược lại một câu, “Đúng thế, thì làm sao nào?”

“Chẳng phải nhiệm vụ của cô là ám sát anh ta hay sao?2Tại sao còn liều chết cứu anh ta làm gì?” Lệ Xuyên Lâm cau mày chất vấn.

Nhiếp Nhiên vốn còn đang hơi tức giận lại dần bình tĩnh lại, trong ánh mắt xuất hiện vẻ hơi do dự, “... Bởi vì lúc đó anh ta chạy vào đó cứu tôi, nên mới bị kẹt lại ở bên trong.”

“Cô khẳng định là không phải vì mình lo lắng cho anh ta chứ?” Lệ Xuyên Lâm cũng nhìn thấy một chút biến hóa nhỏ trong mắt cô, ánh mắt anh ta lập tức trầm xuống.

“Đương
nhiên không phải!” Nhiếp Nhiên hơi cao giọng, thần sắc lập tức trở nên mất kiên nhẫn, “Mà này, đây là nhiệm vụ của tôi cơ mà, liên quan1quái gì tới anh chứ, anh chạy tới đây làm gì hả!”

“Cô đang sợ hãi điều gì hay sao?” Tầm mắt Lệ Xuyên Lâm xoáy thẳng vào cô. Anh ta phát hiện lúc Nhiếp Nhiên nhắc tới Hoắc Hoành thì khá phiền muộn.

Hơn nữa, ánh mắt cô lơ mơ, không dám nhìn thẳng vào anh ta. Đây là biểu hiện của việc chột dạ.

Nhiếp Nhiên không tránh được tầm mắt anh ta, cố ý ngăn đề tài này lại, “Chẳng lẽ tôi không nên sợ hay sao? Lệ Xuyên lâm, anh đột nhiên xuất hiện như thế này rất có thể sẽ làm Hoắc Hoành nghi ngờ tôi, đến lúc đó cái mạng nhỏ này của tôi cũng khó mà giữ được!”

“Cô1biết, ý tôi hỏi không phải là thế.” Ánh mắt Lệ Xuyên Lâm sắc bén, trong giọng nói cũng tỏa ra khí thế ép người.

Trên mặt cô tràn ngập sự phiền muộn và mất kiên nhẫn, hai đầu ngón tay vô thức gõ lên mặt bàn, “Rốt cuộc anh muốn làm gì? Nhiệm vụ giữa hai chúng ta đã kết thúc rồi, over rồi, có hiểu không hả? Giờ tôi đang làm việc cho quân đội, chứ không phải làm việc cho cảnh sát các anh!”

Lệ Xuyên Lâm thấy cô nói vậy thì hồi lâu không nói gì, ý lạnh trong mắt càng lúc càng đậm thêm.

Cái kiểu im lặng tìm tòi, nghiên cứu này làm cho Nhiếp Nhiên không nhịn được1đứng phắt dậy, “Tóm lại, tôi làm gì cũng không cần anh nhúng tay vào, tôi sống hay chết cũng không liên quan gì tới anh!”

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện