Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Quan hệ chủ tớ kỳ quái


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



3úc này Nhiếp Nhiên mới cảm thấy yên lòng

“Chỗ tôi xảy ra chút chuyện, cho nên phải ra nước ngoài.” Cố đứng ở dưới quạt thông gió, che miệng thì thào

Dường như nghe thấy tạp âm ở đầu bên này nên Lệ Xuyên Lâm cũng lập tức trở nên cảnh giác, “Có tình huống gì?” “Tạm thời không thể nói rõ, tóm lại, đến lúc trở về tôi sẽ gọi cho anh.” Nhiếp Nhiên cẩn thận nhìn ra cửa toilet, cô có cảm giác như có người đang tới gần

Lệ Xuyên Lâm cảm nhận được sự thận trọng trong lời nói của cô nên sau khi tạm dừng vài giây mới đáp: “Được.”

Nhanh chóng cúp máy, cô cúi người nhìn qua khe hẹp của mắt cửa, quả thực có3một cái bóng

Dám dùng việc giúp cô làm hộ chiếu để để điều tra cô ư? Muốn chết! Nhiếp Nhiên cười lạnh, sau khi nhấn xả nước xong, cô liền đi tới bên cánh cửa, mạnh mẽ đẩy ra, chỉ nghe một tiếng “rầm”, cửa và vào xương đầy nặng nề.

Trong đáy mắt Hoắc Hoành lóe lên tia sáng khác thường.

Trợ lý đứng ở bên cạnh tức giận mắng: “Cô đang làm cái gì thế hả?” Anh ta lập tức ngồi xổm xuống, vén ống quần Hoắc Hoành lên kiểm tra

Nhiếp Nhiên tỏ vẻ như chính mình cũng bị kinh hãi, vội vàng cúi đầu khom lưng xin lỗi, “Xin..

xin lỗi, anh không sao chứ? Tôi không biết là anh..

anh ở ngoài cửa, thật là có lỗi, rất xin1lỗi...”

Vừa nói vừa thấy hối hận trong lòng là sao vừa rồi không mở cửa mạnh hơn chút nữa, kế hoạch mà cô vạch ra là muốn đập gãy chân anh ta, nhưng dựa vào độ lớn của âm thanh va chạm vừa rồi, cô cảm thấy thậm chí còn
chẳng làm nứt xương nổi ấy chứ, cùng lắm là chỉ bị bầm tím mà thôi.

So với sự kích động của trợ lý và sự ảo não giả bộ của Nhiếp Nhiên, Hoắc Hoành lại khá hờ hững, chỉ cười nói: “Là tôi không chú ý, không liên quan gì tới cô.”

“Nhị thiểu, tôi đi gọi bác sĩ.” Trợ lý nhìn thấy trên đầu gối của Hoắc Hoành đã nổi lên vết bầm thì vội vàng đi ra cửa,6nhưng lại bị Hoắc Hoành gọi trở về, “Không cần, chỉ là va chạm một chút thôi mà, không nghiêm trọng.” “Nhưng bác sĩ nói nếu chân của ngài bị bầm tím thì sẽ không tốt cho tuần hoàn máu ở chân, vẫn nên gọi bác sĩ thì hơn...”

Trợ lý muốn kiên trì nhưng đáng tiếc còn chưa nói xong đã bị Hoắc Hoành ngắt lời

“Không cần.”

Trợ lý đứng ở cửa suy tư vài giây, cuối cùng vẫn quyết định đi ra cửa, nhưng kết quả còn chưa rời khỏi đã nghe thấy giọng nói đầy lạnh lùng của Hoắc Hoành, “Lời của tôi, cậu không nghe thấy ư?”

Trợ lý cau mày, cúi đầu kêu một tiếng, “Nhị thiếu!” “Chỉ là hai cái chân tàn tật không có tri4giác mà thôi, không cần phải chuyện bé xé ra to như thế!” “Ông chủ đã nói.” Hoắc Hoành ngẩng đầu, cặp kính mắt khúc xạ hai mảnh ánh sáng trắng, “A Hổ, nếu cậu nghe lời cha tôi như vậy, thế thì cậu quay về bên cạnh ông ấy luôn đi.” Nhất thời, căn phòng rơi vào trạng thái yên lặng.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện