Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Giữ cô ấy ở bên mình cũng không tệ


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



7ô ở phòng bệnh tĩnh dưỡng cũng đã hơn một tuần

Có điều thời gian nghỉ ngơi hơi ít, cô vẫn chưa thấy đã lắm.

Mỗi ngày ở đây, cô luôn được ăn uống ngon lành, nhưng họ lại không để cô đi đâu, vậy là sao chứ?

Nếu như ngày nào cũng ở đây, vậy thì nhiệm vụ của cô sẽ không hoàn thành nổi

Như vậy thì thời gian gặp mặt của cô và vị phu nhân kia lại bị kéo dài

Nghĩ đến việc sẽ gặp mặt vị phu nhân ấy, trong lòng cô không khỏi chờ đợi, bao nhiêu ước muốn báo thù lại trở nên sôi sục

Vì thế, lúc bác sĩ kiểm tra cho cô vào buổi trưa, cô hỏi đến lần3thứ tư: “Bác sĩ, vết thương của tôi cũng khá ổn rồi, lúc nào tôi có thể xuất viện?” “Vết thương ở cổ của cô thật sự là không sao rồi, thế nhưng xuất viện hay không thì phải hỏi ngài Roth.” Bác sĩ viết nốt vào bệnh án rồi mới nói với cô

“Vậy bác sĩ, tôi...” Nhiếp Nhiên vẫn muốn hỏi thêm nữa thì đột nhiên nghe thấy tiếng chào “Ngài Hoắc” của vệ sĩ phía ngoài cửa

Cô lập tức sửa ngay: “Bác sĩ, vết thương ở cổ tôi có để lại sẹo không?” Bác sĩ cười rồi lấy từ túi áo ra một hộp thuốc bôi: “Lúc trước ngài Hoắc đã dặn dò chúng tôi rồi, chờ vết thương ở1cổ cô đóng vẩy thì dùng thuốc này bôi để liền sẹo.” Nhiếp Nhiên cầm lấy hộp thuốc, trong lòng ngập tràn niềm vui đến
nỗi liên tục cảm ơn bác sĩ

Đúng vào lúc này, cửa phòng bệnh mở ra, A Hổ đẩy xe của Hoắc Hoành đi vào

Nhìn thấy anh ta, bác sĩ khẽ gật đầu: “Ngài Hoắc” sau đó hiểu ý đi ra ngoài

Hoắc Hoành được đẩy đến trước giường bệnh, nở nụ cười ấm áp nhìn Nhiếp Nhiên nói: “Cô ở đây tĩnh dưỡng nhiều ngày như thế, phục hồi cũng khá tốt rồi.”

“Đúng vậy, cơm ở đây còn ngon hơn tôi tự nấu nhiều.” “Ồ, vậy à?”

Mấy ngày vừa qua, mặc dù anh ta không đến những thông8qua A Hổ và bác sĩ anh ta có thể biết được cô gái này ở đây nghỉ vài ngày đã không chịu được, ngày nào cũng hỏi bác sĩ bao giờ thì mình được xuất viện.

Bây giờ lại bày ra dáng vẻ ngốc nghếch, anh ta đột nghiên nghĩ ra cách trêu đùa cô.

“Vậy thì cô cứ ở đây đi.” “Thế thì sao được!” Quả nhiên là Nhiếp Nhiên lập tức phá bỏ lớp ngụy trang, nhưng nhìn ánh mắt đang cân nhắc của Hoắc Hoành, cô nhanh nhảu thêm vào: “Ý của tôi là..

tôi cảm thấy mọi thứ đều quá đắt đỏ.” Nhìn cô vừa bùng nổ sau đó lại ngay lập tức làm ra vẻ dịu dàng, Hoắc Hoành9thấy có rất thú vị

Nếu như thân phận của cô không rõ ràng thì thật ra giữ cô bên mình cũng khá tốt

Đột nhiên trong đầu anh ta lại nảy ra ý định đó.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện