Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Lấy danh nghĩa bảo vệ để giam lỏng


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



7hiếp Nhiên kinh ngạc nhìn Hoắc Hoành, muốn nhìn ra điều gì đó trên gương mặt anh ta thì lại nghe thấy anh ta nói: “Đi thối, tôi đã làm xong thủ tục xuất viện rồi, giờ chúng ta có thể đi.”

“Thật sao?”

Mắt Nhiếp Nhiên bỗng sáng bừng lên, cô lập tức bỏ qua tất cả những lời vừa nãy

Cô lật chăn ra, định nhảy từ trên giường bệnh xuống thì nhận được cái nhíu mày của Hoắc Hoành

“Cô cẩn thận một chút, vận động quá mạnh sẽ ảnh hưởng đến vết thương, đến lúc đó lại bị nhiễm trùng, không những không được xuất viện mà vết thương còn để lại sẹo nữa.” “Ồ.” Nhiếp Nhiên nghe xong giống như là đang sợ hãi vậy, cô giữ chiếc cổ rồi từ từ xuống giường bệnh, sau đó đứng cạnh3giường bệnh, tay giữ mép áo, cẩn thận hỏi: “Vậy thì..

chúng ta về nước sao?” Hoắc Hoành không trả lời mà hỏi lại: “Cô muốn về nước?” “Đúng vậy, tôi khá nhớ nhà.” Cô nhẹ nhàng gật đầu.

Đôi mắt ấm áp của Hoắc Hoành nhìn cô

Nhưng Nhiếp Nhiên lại thấy đây là ánh mắt dò xét, tính toán, đánh giá

Sau vài giây, anh ta mới cười nhẹ nói: “Chuyến bay sẽ cất cánh sau ba tiếng nữa, ngày kia là về đến nhà.” Sau ba tiếng nữa? Cô mở to mắt kinh ngạc nhìn Hoắc Hoành.

Vậy là mười mấy ngày qua, cô đúng là bị giam lỏng rồi

Giam lỏng đến khi giao dịch của bọn họ kết thúc mới được thả ra

Người đàn ông trời đánh này, đúng là biết mượn gió bẻ măng!

Cố định dựa vào việc bị thương1do đối phó với vụ ám sát này để lấy sự tín nhiệm và đồng tình, quan trọng hơn là lấy hậu quả của việc này để gián đoạn vụ giao dịch của bọn họ.

Kết quả lại bị anh ta mượn cớ bị thương mà giam giữ cô

Cũng có thể nói là vụ giao dịch của bọn họ có
khả năng..

đã xong hết rồi! Nhiếp Nhiên hỏi ngay lập tức: “Vậy thì..

công việc ở đây đã giải quyết xong chưa? Hoắc Hoành gật nhẹ: “Ừ, trải qua hai tuần lễ, ngài Roth đã điều tra thông tin của tên sát thủ, tôi tin rằng sẽ có kết quả nhanh thôi.”

Hai tuần qua đủ thời gian cho họ giao dịch mười mấy vụ làm ăn rồi ấy chứ! Kế hoạch ban đầu là ăn cắp danh sách và tài liệu giao8dịch của cô bị đảo lộn hết cả rồi! Đáng chết!

Lúc Nhiếp Nhiên đang nắm chặt tay cố kìm nén xúc động muốn xông lên đánh cho anh ta một trận thì bỗng nhiên Hoắc Hoành nói: “Đúng rồi, đây là cái túi cô đánh rơi ở khách sạn, tôi bảo A Hổ cẩm về đây giúp cô.”

Nói rồi, A Hổ cầm cái túi của cô đến.

“Cô Diệp, đồ của cô.”

Giây phút Nhiếp Nhiên nhìn cái túi của mình, tim của cổ đập thình thịch”.

Không xong rồi, điện thoại mà Lệ Xuyên Lâm đưa cho cô

Lúc Hoắc Hoành nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của cô thì khẽ nhếch miệng lên

Ai bảo cô dùng cách nguy hiểm này để chứng minh mình vô tội chứ, giờ đây lại thấy không đáng chút nào

Để xem lần sau cô còn dám dùng9cách này nữa không

Hoắc Hoành nhìn Nhiếp Nhiên làm ra vẻ bình tĩnh nhận cái túi từ tay A Hổ, sau đó phải miễn cưỡng cười nói với mình: “Khiển ngài Hoắc phải lo lắng rồi, cảm ơn anh!” “Đừng khách sáo, cô tranh thủ thay quần áo đi, tôi ra ngoài đời cô.” Hoắc Hoành vừa nói vừa cười sau, đó được A Hổ đẩy ra ngoài

Nhiếp Nhiên nhìn bóng anh ta đi khuất, cái túi trên tay như nàng ngàn cán vậy.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện