Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Hành động mờ ám thu hút sự chú ý


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Rõ ràng là lười chọn! Hoắc Hoành cười lớn, đưa ngay thực đơn cho người phục vụ, ánh mắt vẫn dán chặt trên người Nhiếp Nhiên, “Theo cô ấy, lên tất cả các món đi.” Nhiếp Nhiên thấy ánh mắt ấm áp, lời nói dịu dàng của anh ta thì quả thật là buồn nôn không chịu nổi

Người này muốn làm gì vậy? Trước mặt bàn dân thiên hạ không thấy buồn nôn sao? Sắp đến mùa thu rồi, qua mùa động dục rồi chứ nhỉ! Hoắc Hoành thấy Nhiếp Nhiên nhíu chặt lông mày lại, giống y hệt dáng vẻ chán ghét buổi sáng nay

Mặc dù hơi động chạm đến lòng tự ái, nhưng khi nhìn thấy phản ứng của cô, anh ta vẫn ác ý muốn trêu chọc cô

Sau khi người phục vụ3nhận được yêu cầu liền dọn dẹp tất cả đồ ăn mà Vệ Vi gọi ban nãy đi, rồi bưng lên hai cốc trà mới.

Không lâu sau đó, tất cả các món lần lượt được bưng lên.

Hoắc Hoành gắp một ít cá vào bát cho Nhiếp Nhiên: “Sao cô lại không ăn? Nào, ăn một ít đi, vừa nghĩ tới việc cô vì tôi mà bị thương, thật sự là tôi không yên tâm chút nào.”

Anh ta vừa nói dứt lời, xung quanh bỗng dưng trở nên yên lặng, tất cả các đôi tai đều bắt đầu dựng lên nghe ngóng.

Nhiếp Nhiên ngạc nhiên đến mức hai mắt mở to ra, người này đúng là bị điện hay sao ấy? Nói gì thể không biết!

Cô xua tay lia lịa: “Không..

không...không, đều là lỗi của tôi,1không liên quan gì đến ngài Hoắc cả!”

Câu cuối cùng cô đặc biệt nhấn mạnh, cố gắng để những người xung quanh nghe thấy

“Sao lại không liên quan chứ? Là tôi dẫn cô đến đó, tôi phải có trách nhiệm với cô đến cùng mới phải.” Nhiếp Nhiên muốn chứng minh cô với anh ta chả có quan hệ gì đặc biệt, nhưng hết lần này đến lần khác Hoắc Hoành đều không cho cô cơ hội đó

Hoắc Hoành lại gắp một miếng sườn vào bát cô, cười thật ấm áp: “Ăn nhanh lên, trong sắc mặt của cô kém như thế, xem ra mấy ngày vừa qua cô đều ngủ không ngon rồi.” Anh ta vừa dứt lời, mọi cặp mắt cú vọ xung quanh đều nhìn chằm chằm về phía Nhiếp Nhiên.

Lúc này8Nhiếp Nhiên mới nhận ra là, đúng là anh ta đang cố ý! Cố ý để bản thân trở nên buồn nôn!

Muốn trêu chọc cô sao? Được! Cô sẽ giúp anh ta

Cô không thể tin được, chỉ dựa vào gương mặt này của cô mà anh ta lại có thể trêu đùa cô như thế

Nhiếp Nhiên lập tức cười e thẹn với Hoắc Hoành: “Ngài Hoắc, canh trứng này rất ngon, anh uống thử xem.” Nói rồi cô liền múc một muỗng canh vào bát của Hoắc Hoành.

Sau khi Hoắc Hoành nhìn thấy phản ứng chuyển biến của cô thì càng cười tươi hơn: “Được, tôi
uống thử xem nào.” “Ừm, anh mau nếm thử đi.”

Nhiếp Nhiên miệng thì cười nhưng trong lòng ngập tràn sự khinh bỉ

Lúc này, A Hổ sau khi sắp xếp9đưa Vệ Vi về nghỉ ngơi xong quay trở lại nhà ăn, nhìn thấy đồ ăn trong thìa của Hoắc Hoành liền ngay lập tức cản anh ta: “Nhị thiểu! Anh không thể ăn những thứ làm từ trứng, sẽ bị dị ứng đấy!”

Dị ứng?

Hóa ra Hoắc Hoành bị dị ứng với trứng.

Thấy dáng vẻ rất vội vàng ngăn cản của A Hổ thì Hoắc Hoành lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh, “Hiểm khi mới được ăn một ít, không sao đâu.” “Không sao sao được, lần trước ngài ăn xong thì lập tức...” “Được rồi, đã nói là ăn một ít trứng mà thôi rồi mà, có gì ghê gớm đâu.” Hoắc Hoành trực tiếp ngắt lời A Hổ.

Thấy không khí giữa chủ tớ hai người họ khá căng thẳng, Nhiếp Nhiên không7chịu nổi nữa, bèn nói: “Hay là anh đừng ăn nữa?”

“Đã nói là thỉnh thoảng mới thế mà, không phải lo cho tôi đâu.” Tiếc là Hoắc Hoành miệng cười với cô nhưng chiếc thìa trên tay thì không hề đặt xuống, xúc một thìa định cho vào miệng.

Ai thèm lo lắng cho anh ta chứ! Nhiếp Nhiên thầm hừ lạnh một tiếng

Thế nhưng cô vừa ngẩng đầu lên đã thấy A Hổ cau có lườm mình rồi

Mọi người ở nhà ăn đều đã buông đũa xuống từ lâu rồi, giống như đang xem kịch hay ở bàn của bọn họ vậy.

Nhiếp Nhiên giờ mới hiểu rõ, gã này chính là cố ý chọc tức mình mà!

Chẳng may có việc bất trắc gì xảy ra thì cả nhà họ Hoắc sẽ không tha cho cô mất

Đến lúc đấy chẳng những cô không hoàn thành nhiệm vụ mà còn đắc tội với nhà họ Hoắc, thể thì thật là thất sách! Nghĩ đến đây, Nhiếp Nhiên nhanh chóng giành lấy chiếc thìa đang chuẩn bị được đưa vào miệng của Hoắc Hoành rồi lập tức cho vào miệng mình

Toàn bộ nhà ăn lúc này vang lên tiếng mọi người hít vào một hơi khí lạnh và tiếng đũa rơi xuống sàn.

Hoắc Hoành sau khi bị giành lấy chiếc thìa không hề tức giận mà lại khẽ nhếch khóe môi lên, giống như vô cùng tủi thân: “Cô ăn mất trứng của tôi rồi!”

“Ối..

khụ..

khụ..

khụ!” Nhiếp Nhiên lập tức phun hết chỗ canh trứng đang định nuốt xuống ra

Cái gì gọi là ăn hết trứng của anh hả?

Khốn kiếp, anh không thể nói tử tế à?

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện