Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Trong lòng có cảm giác khác lạ


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



7hương Lượng nhìn tờ đơn xin hủy phép trong tay, khóe miệng co rút

Con bé này không có việc gì làm để tờ giấy này 24/24 ở bên người đến nát cả ra rồi.

Anh ta lẩm bẩm vài câu, nhận lại tờ giấy, bước nhanh về phía trước, “Chỗ tôi còn có vài thứ giấy tờ cần em kí tên, đi theo tôi.”

“Cái gì cần kì chứ?”

Nhiếp Nhiên tỏ rõ vẻ không muốn nói chuyện khiến Phương Lượng tức đến mức nghiến răng lại

“Đơn xin phân công công tác! Bây giờ chỉ thiếu mỗi chữ kí của em thôi, em có đi không?” Nhiếp Nhiên ồ lên một tiếng, tiếp đó nhanh chóng bước đến văn phòng

Phương Lượng bị bỏ lại một bên, lửa giận bốc lên ngùn ngụt

Muốn lên trời sao? Anh ta nhìn nhóm người vẫn đứng ngây ngốc ra ở kia,3không nhịn được mà quát một tiếng: “Nhìn cái gì mà nhìn, có muốn nghỉ trưa không vậy? Nếu không thì đi chạy một vòng cho tôi.”

Lập tức, đám người kia đều tản hết ra.

Sau khi Phương Lượng nhìn hành lang trống trơn không một bóng người thì mới đi về phía văn phòng của mình

Anh ta vừa vào văn phòng, đã thấy Nhiếp Nhiên đứng đó hỏi: “Đơn đâu rồi?”

Phương Lượng ngồi xuống, rút trong ngăn kéo ra một lá đơn, Nhiếp Nhiên đưa tay ra lấy nhưng anh ta lại để nó lên trên mặt bàn.

Nhiếp Nhiên nhíu mày nhìn anh ta.

Phương Lượng nhìn thẳng vào mặt cô, nói: “Em vẫn đang tức giận.”

Không phải là nghi ngờ mà là khẳng định

Nhiếp Nhiên buông tay xuống, mặt không chút biểu cảm: “Không.”

“Em có!”

“Không!”

“Có!”

Nhiếp Nhiên lười không muốn cãi nhau với anh ta,1mạnh mẽ đứng lên, giọng lạnh lùng: “Giáo quan à, nếu như đơn này không cần ký thì em về nghỉ trưa đây.”

“Nhiếp Nhiên, em định đùa giỡn
thể này đến bao giờ?” Giọng nói tức giận của Phương Lượng từ phía sau truyền đến.

Nhiếp Nhiên bỗng dừng bước.

“Tôi biết em đang tức giận, nhưng là một quân nhân, chúng ta bắt buộc phải học cách phục tùng! Huống hồ, bất cứ khi nào xảy ra nguy hiểm chúng ta đều bắt buộc phải dừng lại, bảo vệ an toàn, tránh sự hy sinh.” “Hy sinh? Các anh đúng là xem thường tôi quá rồi!” Cô khẽ lườm anh ta, giọng lạnh lùng

“Tôi biết trong lòng em muốn hoàn thành nhiệm vụ, nhưng là người huấn luyện em, tôi luôn muốn lấy sự an toàn lên hàng đầu

Em có hiểu không?” Dừng lại vài8giây, Phương Lượng thấy thái độ của cô vẫn không thay đổi gì, cuối cùng vẫn thở dài một tiếng, “Thôi bỏ đi, em đi nghỉ ngơi đi.” Lúc này, Nhiếp Nhiên không do dự gì mà quay người bước đi luôn.

Nhưng trong lòng cô lại thấy có gì đó rất lạ.

Đặc biệt là sau khi nghe xong câu cuối cùng của Phương Lượng

An toàn của con người đặt lên hàng đầu....

Ngày trước sau khi vào tổ chức, cấp trên lúc nào cũng nói với cô để hoàn thành nhiệm vụ có thể hy sinh tất cả! Câu nói này đã hằn sâu vào tâm trí của cô rồi.

Huống hồ, lúc đầu Phương Lượng cũng nói rằng, làm quân nhân có nghĩa là dâng hiến là hy sinh

Bây giờ đột nhiên lại nói ngược lại, lẽ nào anh ta không thấy giống như tự9vả vào mặt sao?

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện