Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Vốn dĩ đã có phương án dự phòng rồi


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



7�úng thật là không phải thể của mình nên quẹt rất sướng tay

Đương nhiên, nghĩ đến biểu cảm của Lệ Xuyên Lâm khi vừa lái xe vừa nhận được tin nhắn trừ tiền, trong lòng cô càng sung sướng

Xách túi lớn túi nhỏ như được mùa về căn cứ an toàn, cô liền tắm một cái, thay quần áo sạch, lập tức đi trang điểm

Sung sướng nằm trên sofa, cảm giác này không cần nói cũng biết thoải mái thế nào

Quả thật là cuộc sống ở doanh trại không thể phong phú thoải mái như ở ngoài

Nằm vắt chân ung dung, Nhiếp Nhiên bỗng nhớ đến một việc quan trọng! Cô lấy điện thoại ra gọi đi gấp

Vừa tút tút mấy cái,3đầu bên kia đã có người bắt máy, “Mấy ngày qua cô đi đâu đấy? Nhắn một tin xin nghỉ là nghỉ luôn à?” “Xin lỗi chị Vi, ở quê đột nhiên có việc gấp, nếu không thì tôi cũng không vội vàng mà rời đi như thế

Thật sự rất xin lỗi chị!” Giọng cô nhỏ nhẹ, sợ hãi như con dâu mới về nhà chồng sợ bị mắng vậy

Vệ Vi cũng không còn gì để nói nữa

Nhưng nếu như Vệ Vi ở trước mặt cô thì sẽ thấy cô gái yếu đuối sợ sệt kia đang vắt chân rung đùi nằm thoải mái ở sofa miệng cười vô cùng đắc ý

“Thôi bỏ đi, lần sau đừng như thế nữa

Cố định bao1giờ quay lại?”

Vệ Vi cũng biết Nhiếp Nhiên trước giờ ở công ty luôn rất khéo léo được việc, nếu không phải có chuyện gấp cũng sẽ không rời đi như vậy.

Hơn nữa lại có công cứu mạng mình nên coi như tha cho cô lần này.

Nhiếp Nhiên nương theo trả lời: “Công việc ở đây cũng ổn rồi,
chắc thứ hai tôi sẽ có mặt.” “Vậy tôi chờ cô đến làm.” “Được, tôi nhất định sẽ đến gặp chị đúng giờ.” Rồi Nhiếp Nhiên tắt điện thoại.

Cô nằm ở sofa, tay cầm điện thoại, nhoẻn miệng cười đắc ý

Cũng may trước lúc rời đi, tranh thủ Phương Lượng và Lệ Xuyên Lâm không để ý, cô đã sửa đơn từ chức8thành đơn xin nghỉ phép để cắt đứt ý định tuyển người mới của bọn họ

Nếu không, làm sao cô có thể nói chuyện một cách dễ dàng thế này được? Định chơi tôi á, mấy người còn non lắm! Nhiếp Nhiên vừa đặt điện thoại xuống thì nghe thấy tiếng đập cửa ầm ầm.

“Ai đó?”

Cô tiện mồm hỏi, ngay lập tức một tiếng nói ngắn gọn vang lên: “Tôi.” Nhiếp Nhiên nghe thấy liền vội vàng đi ra mở cửa

Lần quay lại làm nhiệm vụ này cô đều tính toán kĩ rồi, chỉ có chuyện của Hoắc Hoành là phát sinh ngoài dự tính

Vừa mở cửa đã thấy Hoắc Hoành mặc một bộ đồ Tây màu đen đứng một mình trước9cửa, cô nhẹ nhàng gật đầu chào: “Chào ngài Hoắc.” Hoắc Hoành nhìn cô mỉm cười, ánh mắt sâu thẳm, “Mấy ngày không gặp, hình như là cô gầy đi.” Nhiếp Nhiên nghe xong vô thức sờ lên mặt, “Vậy sao? Chắc tại mấy ngày hôm nay bận quá không có thời gian nghỉ ngơi ăn uống.” Hai ngày vừa rồi có lẽ là cô tập luyện hơi nặng, không biết là có bị anh ta phát hiện ra điều gì không.

Dù sao thì người đàn ông trước mặt cũng vô cùng tinh mắt.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện