Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Gặp phải côn đồ


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



7e đi từ từ đến chỗ quay đầu sau đó đi vào một cái hẻm nhỏ.

A Hổ sắp xếp đầu vào đấy cho Hoắc Hoành xong, tự giác quay lại xe, chỉ để lại Nhiếp Nhiên với Hoắc Hoành ngồi ở một tiệm ăn vỉa hè

Bởi vì tiệm này ở trong ngõ và bây giờ vẫn còn sớm nên khác trong tiệm rất ít

Bà chủ nhiệt tình chạy tới, “Xin hỏi hai vị muốn dùng gì?”

Hoắc Hoành không nói câu nào, chỉ nhìn sang phía Nhiếp Nhiên, rõ ràng là muốn cô gọi đồ

Đúng là kiểu thiếu gia ăn sẵn quen thân.

Trong lòng cô chán ghét vô cùng, sau đó cô nhìn thực đơn: “Há cảo áp chảo, bánh trứng cuộn, với mì3nước mỗi loại hai suất.” Nhiếp Nhiên gọi xong mới A Hổ đã từng nói rằng tên này dị ứng với trứng, vì thế cô liền gọi bà chủ quán lại, “Không ăn bánh trứng cuộn nữa, tôi muốn đổi sang bánh bao xoắn ốc, mì nước cũng chuyển thành cháo bí ngô.”

Nhiếp Nhiên cảm thấy Hoắc Hoành luôn ngồi trên xe lăn nên bụng dạ chắc cũng không được tốt, ăn chút cháo thì tốt hơn

“Được, tôi biết rồi! Hai vị ngồi chờ một lát nhé! Có ngay đây.” Bà chủ nói rồi đi thẳng vào quầy hàng

Hoắc Hoành không ngờ rằng Nhiếp Nhiên lại nhớ đến chuyện mình dị ứng với trứng, thậm chí đến mì cũng chuyển thành cháo dinh1dưỡng.

Chuyện này thật sự khiến cho Hoắc Hoành thấy kinh ngạc.

Rất nhanh bữa sáng đã được bày ra, mùi thơm thật hấp dẫn, há cảo áp chảo rất nóng phát ra cả tiếng xèo xèo, màu vàng của cháo bí ngô cùng với mùi thơm ngọt ngào thật sự là mê đắm

Hai người vừa mới cầm đũa lên ăn thì nghe thấy âm thanh ồn ào huyên náo ở
đầu ngõ vọng đến.

Ngay sau đó, mười mấy tên lưu manh trong đó có một tên tóc dài lởm chởm bước đến nói oang oang: “Thu tiền bảo kê đây, nhanh lên đưa tiền bảo kê đây!”

Bà chủ vội vàng cười nói: “Đại ca, tôi vừa mới mở hàng, vẫn chưa có tiền nộp8đâu.” Tên tóc vàng cầm đầu đập mạnh tay xuống bàn: “Mẹ kiếp! Tao không cần biết mày mở hàng lúc nào, bây giờ tao muốn thu phí bảo kê, nhanh lên!” Nói xong, hắn đạp một phát vào chiếc bàn trống bên cạnh

Mấy người khách xung quanh nhìn thấy mấy tên đấy thì ngay lập tức trả tiền, không cần biết là đã ăn hay chưa liền vội vàng rời đi

Trong nháy mắt cả cửa hàng trên vỉa hè chỉ còn lại mỗi bàn của Nhiếp Nhiên

Nhiếp Nhiên vẫn ngồi yên ăn cháo bí đỏ như không có chuyện gì xảy ra, khiến người khác nhìn vào cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ

Hoắc Hoành nhìn dáng vẻ bình thản của Nhiếp Nhiên9thì nói khe khẽ một câu: “Cô không sợ sao?” Nhiếp Nhiên đang ăn cháo bỗng giật mình nhớ ra

Chết thật! Cô quên mất! Bây giờ cô phải là con thỏ để mới đúng

Gặp loại lưu manh thế này đáng ra cô phải bỏ chạy giống đám người lúc đấy mới đúng

“Sợ! Sợ chứ! Hay là chúng ta cũng chạy đi ngài Hoắc” Nhiếp Nhiên cố nhét thêm mấy miếng há cảo áp chảo vào miệng, định đứng lên trả tiền rồi đưa Hoắc Hoành đi thì đột nhiên có tiếng gọi phía sau: “Đứng lại!”

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện