- Một ngày tao tán được 3 cô đấy.
Nam Dương xoa cằm tự hào. Nhân Mã bất bình đập tay xuống bàn:
- Đồ hám gái, đểu giả. Cơ mà nếu Nhân Mã này ra tay cũng phải được 4 cô.
Bạch Dương đưa bàn tay lên, đang định hơn thua nói 5 cô thì bắt gặp ánh mắt sắc lẹm của ai đó, liền ngoan ngoãn ngậm miệng. Thiên Yết xì một tiếng:
- Tao kiếm 1 ngày được 50 Rub.
Bảo Bình tham gia kể công:
- Tao thu được một ngày 70 cái nắp chai.
Ma Kết phun ngụm nước đang uống ra:
- Mày bán ve chai à?
Xử Nữ nhớ lại chiến công:
- Một ngày đập 10 thằng thì sao?
Đinh Tử hào hứng tham gia:
- Bắt 30 con sâu- Á.
Chưa nói hết câu đã bị Kim Ngưu vứt bao cát nhỏ đang tập vào mặt. Xà Phu nhìn Nam Dương đang cãi nhau với Nhân Mã xem ai hơn, lại nhìn lại mình thì nhận ra một điều: Ở với bọn này sớm muộn cũng bị lây bệnh, bất kể thằng nào. Song Ngư đang bận nghiên cứu chiêu thức cho Ma Kết thì bị Sư Tử đập một cái vào lưng, thì thầm:
- Nhìn kìa.
Cự Giải phản ứng đầu tiên, nhìn thấy Tịnh Liên xách một hộp lớn tiến đến thì cười mờ ám. Kim Ngưu đang tập tạ thì lập tức bỏ xuống, chạy ra:
- A, Tịnh Liên, hôm nay có gì?
Song Tử ngồi khoanh chân, dáng vẻ tiên nhân, phán:
- Theo con mắt tinh tường nhìn thấu vạn vật của tao, chắc chắn là bánh nhân mứt rồi.
Thiên Bình đá đá con bạn:
- Chứ không phải vì mũi thính hơn mũi chó à?
Thế là hai đứa xoay ra bàn về vấn đề giống chó nào đẹp nhất.
Tịnh Liên đặt hộp lên bàn, nhìn Ma Kết cố gắng lau khô áo do vừa sặc nước thì rút khăn đưa cho:
- Bánh mứt chú Lăng gửi cho. Này.
Ma Kết cầm lấy khăn, tức thì đám bạn ngồi cạnh cậu dạt ra xa. Nam Dương lắc đầu chép miệng, lại tiếp tục cùng Nhân Mã và Bạch Dương đàm đạo. Đứa nào mà không nhận ra Tịnh Liên có tình cảm "đặc biệt" với Ma Kết thì là ngu nhất trên đời. Ừm, Bạch Dương là một trong số đó. Nhưng không sao, có mấy anh em tốt kéo đi rồi nên không bị cho là kì đà.
Tịnh Liên hôm nào cũng đem đồ ăn đến, nói với người khác chỉ vài từ, đối với Ma Kết lại tận tình chu đáo. "Cũng không biết thích cậu ta ở điểm gì nữa". Sau khi Nam Dương đưa ra chủ đề này, không ít ý kiến được nêu ra:
- Chắc mắt có vấn đề.
- Cậu ta đã bị lừa, tưởng Ma Kết chín chắn trưởng thành, ai ngờ tự sướng, thần kinh lại thù dai.
- Nhìn thế thôi chứ nó thả thính kinh lắm.
- Không thể, tao mới tán gái giỏi nhất.
- Như mày thì chưa tán đã bị ăn dép thì có.
Và thế là câu chuyện chuyển sang chiến tích của Nam Dương, mà điển hình là bị Xử Nữ đập và Bảo Bình lừa một cú thần sầu.
Sư Tử khoác vai Song Ngư:
- Theo mày Tịnh Liên có phải gu của Ma Kết không?
Song Ngư nhún vai, mắt đảo đảo ra chiều muốn nói lắm nhưng không dám.
- Ai biết.
Thiên Bình đang kẹp cổ Song Tử nhìn thấy biểu hiện của cái loa phát thanh kia thì nghĩ ngay đến bí mật gì đó của Ma Kết. Cô cũng không phải thích tọc mạch lắm đâu, chỉ là tò mò thôi. Nhưng Song Ngư không hé miệng thì cũng không biết được.
Trần Long bước vào, thấy toàn cảnh thì đuổi khéo Tịnh Liên, đẩy cô ra ngoài:
- Em mau về giúp chú Lăng chuẩn bị đi.
Sau khi Tịnh Liên đi, Trần Long quay ra bọn nó hào hứng:
- Giờ cùng anh đến một chỗ không? Thú vị lắm đấy.
Đứa nào đứa nấy đen mặt. Mỗi lần nói thế là anh ta lại dụ dỗ bọn nó đi mấy nơi linh tinh, làm chú Lăng giáo huấn cho một trận. Trần Long cười tươi không có gì là thấy tội lỗi:
- Thôi nào, lần này thật đấy. Đi không?
Tính tò mò vẫn thắng, bọn nó vẫn quyết định đi cùng. Dù sao cũng đang rảnh. Thiên Bình nghi ngờ:
- Sao anh không cho Tịnh Liên đi cùng?
Trần Long đưa ngón tay lên miệng:
- Vì nơi này khá bí mật, Tịnh Liên cũng không biết.
Nghe đã thấy mờ ám, cơ mà chắc không sao đâu nhỉ. Trần Long dẫn bọn nó dạo một vòng rồi mới đến sau một khu nhà cũ kĩ. Cánh cửa mở ra kêu cọt kẹt, anh đập đập sàn nhà rồi nắm một vật kéo lên. Một cánh cửa mở ra, là một tầng hầm.
- Có nhiều cửa hầm dẫn đến nơi đó, anh tìm ra cái này. Đi thôi.
Cả đám có chút do dự, nhưng cũng đành đi theo. Sau khi luồn lách một đoạn đường hầm tối tăm, đứng trước cánh cửa vừa dày vừa nặng, Trần Long quay đầu lại, cười với bọn nó một cái rồi kéo nắm cửa. Cánh cửa mở ra mang theo nhiều thứ đập thẳng vào mặt bọn nó. Đầu tiên phải kể đến âm thanh thủng màng nhĩ, đủ mọi tạp âm cường độ lớn nhất thời khiến bọn nó choáng váng.
Cự Giải nhíu chặt mày, định dùng năng lực thì Trần Long vỗ vai cô, lắc đầu. Bọn nó cũng thuộc loại thích ứng nhanh nên mau chóng theo anh ta vào trong, quan sát nơi đây. Nếu không phải vừa mới đi qua một đường hầm hướng xuống sâu hun hút thì không ai tin đây là trong lòng đất.
Một không gian vô cùng rộng với những ánh đèn sáng lóa. Người người đông đúc mỗi người một việc mà phần lớn là reo hò. Trần Long ra hiệu cho Cự Giải kết nối âm thanh cho anh và mọi người rồi giải thích:
- Xã hội nào cũng có những thế lực ngầm trong bóng tối đúng không? Dù nơi đây có giống thời xưa thế nào thì nó vẫn thuộc về thế giới hiện đại. Lúc trước anh nói có hai phe lớn phải không? Giờ thì nhìn xem, đây là phe lớn thứ 3, hắc đạo của thị trấn Kiếm Khách. Khác ở chỗ ở đây không bán hàng cấm mà tổ chức những trận đấu phi pháp, có cả cư dân ở đây và Lãnh Địa Thợ Săn tham gia.
Dừng lại một chút, anh chỉ tầng trên, nơi đặt những chiếc ghế sang trọng:
- Ngồi ở đó là những ông lớn, số tiền họ cược một lần là cả gia tài nhỏ đấy. Còn những người tới xem như mình thì cược tùy điều kiện. Đấu sĩ có đủ chủng tộc, đấu gì cũng được, miễn là thắng. Đừng coi thường những đấu sĩ, người mạnh nhất có thể so tài với Long Cơ Phú hay lão đại đấy. Cũng có thể đăng ký làm đấu sĩ tạm thời và khiêu chiến với các đấu sĩ khác. Tiền thưởng ăn chia theo tỉ lệ tiền cược vào hai bên.
Bọn nó đến lan can, nhìn xuống sân đấu rộng tít bên dưới. Hai đấu sĩ đang giao chiến kịch liệt.
- Đây có thể là một trận đấu sinh tử.
Sau câu nói đó, bọn nó im lặng trầm mặc. Vài người đứng gần