Chap 35: Liệu chân thành có được thấu hiểu?
Trong thời điểm này, khi mọi người còn đang chờ đợi, thì Nhân Mã liền nhân cơ hội chạy qua chỗ Bạch Dương:
-Bạch Dương! - Nhân Mã tươi cười - Lúc nãy tớ nói vậy là không phải thật đâu, cậu đừng nghĩ lung tung nha!
Bạch Dương nghe thấy tiếng anh, liền quay mặt đi chỗ khác:
-Đi đi, đi mà nói với hôn thê của cậu ấy!
Bị Dương Dương từ chối thẳng thừng, Nhân Mã bỗng dưng cảm thấy giận.
Anh không giận Bạch Dương hay Tiểu My mà là giận chính bản thân mình đã không giải thích với cô sớm hơn, hoặc nếu anh can đảm mà từ chối Tiểu My từ trước thì đã không xảy ra chuyện như ngày hôm nay.
Nhân Mã anh không còn cơ hội nữa rồi.
Thấy người mình yêu đau khỗ vì một người khác, Tiểu My còn nỗi cơn tam bành còn hơn cả Dương Dương nữa.
Cô bỏ chiếc ghế mình đang ngồi và tiến lại chỗ Nhân Mã:
-Nhân Mã, trong lúc chờ tụi mình đi ăn đi!
Tiểu My nghiến răng nghiến lợi nói và nhìn Bạch Dương trừng trừng.
Không đợi Nhân Mã trả lời, cô choàng tay qua tay anh và kéo anh đi mất, ngay trước mặt mọi người ở đó và cả Bạch Dương.
***************
Trong lúc đó, Thiên Yết vẫn ngồi bên cạnh ngắm nhìn Cự Giải ngủ say.
Trong cô ngủ nhưng hai đường chân mày vẫn nhăn lại.
Thiên Yết nghĩ rằng có thể, cô nàng đang gặp phải ác mộng mà anh cũng có thể chính là nguyên nhân của cơn ác mộng ấy.
Anh nhẹ nhàng lấy tay lau mồ hôi trên trán cho cô, rồi ngồi chắp tay chờ đợi.
Anh nghĩ thật là uổng phí khi anh đã có thể giải thích cho cô mà lại không làm.
Thật vậy, Thiên Yết có hàng đống thời gian để ở bên Cự Giải, nhưng lại không chịu nói một lời nào với cô cả.
Anh thở dài.
Một lúc sau, Thiên Yết đứng lên và đi ra khỏi phòng để gọi mọi người vào.
Bất ngờ, tiếng động rục rịt khiến Cự Giải tỉnh dậy, cô khó khăn để ngồi lên và gọi Thiên Yết đứng lại.
Nghe giọng nói yếu ớt của cô, Thiên Yết vội vàng quay trở lại và đỡ cô nằm xuống:
-Cậu mới tỉnh dậy cứ nằm đó đi!
Cự Giải gạt tay anh ra.
Cô khẽ nhăn mặt khi đụng vào vết thương, cho nên liền theo ý anh nằm xuống giường trước rồi mới nói:
-Tớ rất muốn nghe cậu giải thích, vì sao cậu lại khẳng định tớ không phải là Cự Tuyền cho dù tớ đã có chứng cứ rõ ràng như vậy.
Thiên Yết nhìn thẳng mắt cô, để chắc chắn rằng người ở trước mặt anh đây đã chuẩn bị sẵn sàng để nghe câu trả lời ấy.
Anh nói:
-Cậu không phải cô ấy, tớ chắc chắn.
Bởi vì cô ấy là người chị đồng sinh của cậu!
-Cái gì…- Cự Giải ngạc nhiên ngồi bật dậy, ánh mắt không tin nổi hiện ra rõ ràng - Tớ…tớ không tin!
Thiên Yết nghe cô nói thì thở dài.
Anh đã biết trước điều này rằng cô sẽ không tin những gì anh nói.
Mà này, nói cách khác thì anh có giải thích rõ ràng cho cô đâu, chuyện cô không tin được là chuyện bình thường thôi mà.
-Cậu nằm xuống trước đi.
Không cần phải nói gì đâu, cứ để cho tớ giải thích là được rồi!
Thiên Yết vừa nói vừa đặt cô nằm xuống một lần nữa.
Cự Giải thấy vậy cũng ngoan ngoãn nằm theo, nhưng trong lòng thì đang nóng lên như lửa đốt.
Lúc này, cô thật sự rất cần một lời giải thích, vì sao cô lại có cùng máu mủ ruột thịt với cô gái ấy? Vì sao cô gái ấy không phải là chính cô mà lại là chị em song sinh của cô?
Thiên Yết như đọc được những suy nghĩ của cô.
Anh nhanh chóng giải thích để không làm cô rối trí hơn nữa:
-Sở dĩ tớ nhớ ra chuyện này là do tớ đã chứng kiến chuyện cậu bị tai nạn hôm trước.
Thật ra, cậu và Cự Tuyền là hai chị em song sinh cho nên mới có cùng cha mẹ.
Cậu còn nhớ những bức ảnh treo trong phòng tớ không? Nếu không để ý thì có thể chỉ thấy rằng, những bức ảnh ấy đều chụp xung quanh hai nhân vật là một cô bé và một cậu bé mà thôi.
Nhưng trên thực tế đó là những bức ảnh chụp xoay quanh tới ba người.
Lúc nhỏ hai cậu thường qua nhà tớ chơi nên tớ thường chụp ảnh lại coi như làm kỉ niệm, nhưng vì tớ đã từng có một quãng thời gian mất trí nhớ, nên mọi bức ảnh có chụp cả hai đều bị tớ làm hỏng hết rồi…
Cự Giải nghe anh giải thích không những không thông suốt được thêm tí nào mà ngược lại càng thấy khó hiểu hơn gấp bội, cô nhăn mày hỏi:
-Vậy tại sao trước đây tớ không nhớ gì hết về Cự Tuyền?
-Là vì còn đã chứng kiến toàn bộ câu chuyện - Một giọng nói vang lên sau hai người.
Thiên Yết và Cự Giải cùng quay đầu lại thì trông thấy bác sĩ Hằng Nga - mẹ cô đang đi tới với một chén canh nóng trên tay, mẹ cô nói tiếp - Hay nói cách khác, con và Thiên Yết đều thấy con bé chết vào thời điểm đó…- Nói tới đây, giọng nói bà bỗng nghẹn lại.
Hằng Nga đặt chén canh xuống bàn, rồi đi tới ngồi bên cạnh Cự Giải - Cả hai con đều bị mất tí nhớ cùng một lúc.
Nhưng điểm khác nhau và kì lạ là, Thiên Yết vì nghĩ mình đã làm Cự Tuyền chết nên tự dằn vặt bản thân, dần dần đến quên hết tất cả mọi người xung quanh mình mà chỉ nhớ mỗi mình Cự Tuyền.
Riêng con vì pải chịu mọt cú sốc quá lớn nên đã bị mất trí nhớ.
Con đã quên hết mọi người còn từng gặp, quên cả cha mẹ…Mẹ đã phải mất công lăm mới làm cho con nhớ lại cha mẹ, nhưng mọi chuyện dưới lúc mười tuổi còn đều quên hết.
Lúc chị con chết con đã khóc rất nhiều Cự Giải à…
Cự Giải càng nghe mẹ mình nói thì càng cảm thấy buồn.
Một cảm giác buồn thê lương ập đến, và cô cảm thấy nước mắt của mình bắt đầu rơi…Mẹ cô thấy vậy cũng bắt đầu khóc theo.
Nhưng, Cự Giải không cho phép mình khóc…đến khi cô thật sự không kìm chế được nữa…một cơn đau đầu ập đến trước khi cô kịp ngã lăn ra bất tỉnh…
…Cự Giải thấy mình đang đứng ở một bãi đất trống, chung quanh là vô số những tán cây to che mát.
Theo như cô biết thì đây hẳn là một vườn cây của một căn nhà nào đó.
Bỗng, cô phát hiện toàn bộ cảnh vật nơi đây đều không có màu sắc, tất cả chỉ chìm trong một mảng đen trắng không rõ rệt.
Cô cảm thấy kì lạ và định bước đến gần một cái cây để quan sát, bỗng dưng, những tiếng cười đùa của trẻ con vang lên thu hút sự chú ý của Cự Giải.
Xoay bước chân, cô nàng căn cứ vào những tiếng cười đùa để đi đến nơi phát ra những tiếng động ấy, cho tới khi gặp được một nhóm ba đứa trẻ đang chơi đùa rất vui, hai cô bé và một cậu con trai.
Nhưng, kì lạ là hai cô bé ấy giống hệt nhau, chỉ là một người thì hoạt bát còn một người lại có vẻ hiền lành.
Cô bước tới gần và lên tiếng hỏi thăm, nhưng thật lạ, cả ba đứa vẫn tiếp tục chơi đùa mà không có vẻ quan tâm mấy đến sự hiện diện của cô.
Vẫn còn đang thắc mắc tại sao thì đột nhiên cảnh vật xung quanh cô dần dần biến mất, và một vườn cây khác lại hiện ra.
Lúc này, Cự Giải mới để ý đến một cậu bé đang ngồi trên hai chiếc rễ cây nổi, và nếu như cô nhớ không lầm, thì cậu bé này chính là người đã chơi đùa cùng với hai cô bé lúc nãy.
Cậu bé khoảng chừng mười tuổi, và là một đứa trẻ kì lạ với một gương mặt tự nhiên lạnh lùng, nhưng trông cậu lại không có vẻ lạnh lùng một chút nào cả.
Cô bước tới gần để quan sát.
Có vẻ như cậu ta đang chờ ai đó, nhưng trong một khoảng thời gian dài cậu gần như là im lặng không nói mà cứ thỉnh thoảng lại đưa tay lên để xem đồng hồ.
Thấy lạ, Cự Giải ngồi xuống cạnh cậu bé và hỏi:
-Em đang chờ ai hả?
Cô nhìn đứa trẻ ấy chăm chú như để chờ đợi một câu trả lời.
Nhưng, cậu bé không lên tiếng, cũng không thèm ngó qua cô lấy một cái.
Cự Giải nhẫn nại hỏi lại một lần nữa, nhưng cậu bé vẫn phớt lờ như không hề nhìn thấy cô…Một cảm giác kì lạ dâng lên, lúc bấy giờ, Cự Giải mới hiểu rằng cậu ta thật sự không thấy cô, hay nói cách khác…thật kì quái, cô chính là đang vô hình trước mặt những người có ở đây.
Cùng lúc ấy những tiếng chạy bịch bịch vang lên, Cự Giải nhìn ra phía trước và trông thấy một cô bé cũng trạc mười tuổi đang hối hả chạy về phía cả hai.
Nhìn thấy cô bé, cậu bé ấy liền đứng dậy và chạy lại phía cô, miệng gọi to cái tên “Cự Tuyền”.
“Thì ra cô bé tên Cự Tuyền…ơ…kì lạ, tại sao mình lại thấy quen quen nhỉ?”
Cự Giải ngốc nghếch tự thắc mắc bản thân, rồi lại tiếp tục quan sát hai đứa trẻ trước mặt.
-Cự Tuyền! Cậu hẹn tớ ra đây làm gì vậy?- Cậu bé hỏi to.
Cô bé có cái tên “Cự Tuyền đưa tay vuốt vuốt ngực để lấy lại hơi thở, rồi mới bắt đầu trả lời:
-Cả nhà tớ gần đi rồi, nên tớ có một số chuyện phải nói cho cậu biết.
Cự Giải thấy cô bé đỏ mặt lên khi đưa cho cậu bé ấy một lá thư.
Cậu bé tò mò nhận lấy và mở ra đọc.
Bỗng, cô để ý thấy đằng xa cả hai láp ló một cô bé khác nữa đang núp đằng sau gốc cây nhìn lén, chốc chốc lại giơ tay lên bụm miệng cười thích thú.
-Tiểu Hổ Cáp, tớ thích cậu!
Giọng nói của Cự Tuyền vang lên, Cự Giải nhìn lại thì thấy cô bé ấy đang xấu hổ he mặt lại…
Bỗng, cô thấy đầu mình hơi ong ong , cô đưa tay lên vỗ vỗ đầu rồi theo dõi tiếp diễn biến câu chuyện.
Hình như cậu bé kia vừa nói với Cự Tuyền điều gì đó, Cự Giải không biết nhưng chỉ thấy cô bé ấy chạy đi, vừa chạy vừa khóc…
Cảm giác đầu cô càng đau hơn dữ dội.
Cự Giải lắc dầu thật mạnh, rồi cố chạy theo Cự Tuyền lẫn cậu bé Tiểu Hổ Cáp đang đuổi theo…
…Cô nhìn thấy Cự Tuyền bị một chiếc xe tải đâm nát, thịt cô bé trở nên bầy hầy, và đoạn đường ấy trông phút chốc bỗng nhuộm một màu máu.
Thật sự là lúc này đây, chính là lúc này, đầu của cô đau nhức một cách kinh khủng, cơn đau nặng nề nhất mà cô từng có.
Cự Giải cố gắng chịu đựng, cố gắng mở mắt để nhìn rõ: Một hiện trường đầy máu, một cậu bé chết lặng khi trông thấy cảnh tượng ấy, và cô bé nhìn lén lúc nãy thì đang khóc như mưa.
Không…cô cố gắng mở mắt ra, nhưng đôi mắt cô dần trở nên nặng trịch.
Cô không thể mở mắt ra nổi nữa, cô cảm thấy buồn ngủ…
…Và khi tỉnh lại, Cự Giải nhận thấy mình nằm giữa phòng bệnh, xung quanh là tập thể lớp mười A đang đứng nhìn.
Những tiếng khóc ai oán vang lên bên tai, cô quay qua thì thấy Song Ngư đang gục bên cô mà khóc sướt mướt, còn bên kia thì Thiên Yết đang nắm chặt lấy tay cô.
Cự Giải không bận để tâm đến họ, cô vứt tấm chăn qua một bên rồi chạy về phía mẹ mình:
-Mẹ ơi, mẹ nói đúng, Cự Tuyền là chị của con…người chị mà con yêu nhất…
Nghe cô nói, mẹ cô ngạc nhiên đến độ làm vỡ cả ly cà phê xuống sàn.
Bà hết sức vui mừng, đến nỗi chỉ biết nhìn cô chằm chằm mà không nói thành lời, ngay cả tập thể lớp mười A cũng vậy.
Một lúc sau, như đã bình tĩnh trở lại, bà cầm lấy hai tay cô và hỏi gấp:
-Cự Giải, con đã nhớ lại rồi sao?
Cự Giải gật đầu:
-Dạ, con đã nhớ lại rồi.
Vừa lúc