Chương 435: Ma Quân Giáng Lâm
Tác giả: Slaydark
Trong một tòa thành khổng lồ nhưng âm u và tĩnh lặng, một thanh niên trông rất trẻ đang ngồi trên một chiếc ngai trong cung điện chính giữa tòa thành.
Thanh niên này mang nét đẹp không chút tì vết, hoàn hảo nhưng cũng đầy nam tính, duy chỉ có cánh tay phải của hắn là xuất hiện những dấu vết khâu vá chằng chịt, tựa như cánh tay này được ghép nối từ nhiều mảnh vụn của hai cánh tay từ hai người khác nhau.
Thanh niên ngồi nhìn cánh tay với vẻ mặt trầm tư rất lâu.
Dưới ngai, một tên hầu thân cận thấy thế lo lắng hỏi: "Thưa Ma Quân bệ hạ, cánh tay của Võ Thiên Đế vẫn còn bài xích người sao?"
Thanh niên được gọi là Ma Quân lắc đầu đáp: "Nó vẫn luôn bài xích ta, nhưng dường như xảy ra chuyện gì đó khiến nó phản ứng khá mạnh."
Ma Quân trầm ngâm thêm một chút rồi nói: "Có lẽ cánh tay này cảm ứng được gì đó từ phương Nam."
Tên hầu cận nghi vấn: "Phương Nam? Chẳng lẽ là từ đất nước bị phong ấn?"
Ma Quân suy tư: "Có lẽ… Phản ứng đang ngày càng mạnh…"
Tên hầu cận tỏ vẻ không cam lòng nói: "Hai đại Thiên Bảo, Ma Tổ Tinh Huyết, Long Tổ Di Cốt, Tiên Đế Chân Vũ, Trường Sinh Vô Thượng… Một đất nước nhỏ yếu nhưng sao lại ẩn chứa quá nhiều bí mật kinh khủng như vậy?"
Ma Quân gật gù nói: "Năm đó trẫm xem nhẹ cái xó đó nên chỉ phái Tề Thiên Ma Tôn đi chinh phạt đồng thời tìm kiếm tung tích của Tổ Huyết, cuối cùng để hắn làm phản và đào tạo ra Sùng Lãm…"
Rồi Ma Quân từ tốn đứng lên, hắn vừa nhìn cánh tay chắp và của mình vừa nói tiếp: "Nhưng dù đánh đổi bằng sinh mạng thì Phong Thiên Trận của Sùng Lãm cũng đã suy yếu nhiều sau bốn nghìn năm.
Với cánh tay mang theo chút tàn lực của Võ Thiên Đế, có lẽ ta có thể xâm nhập một lần…"
Nói đoạn, Ma Quân vươn cánh tay chắp vá về trước, sức mạnh khủng khiếp tỏa ra khiến toàn bộ khu vực xung quanh trở nên u ám rợn người, cánh tay hắn dần hóa thành màu đen và trở nên sần sùi như mọc một lớp vảy sắc nhọn, cánh tay hóa thành khổng lồ thọc xuyên không gian, vượt qua bức tường phong ấn khiến cả một vùng rung động dữ dội.
Theo hướng cảm ứng, cánh tay của Ma Quân thọc xuyên qua lớp phong ấn của Lạc Long Quân, tìm đúng vào vị trí con mắt của Thiên vừa bị Trục Nhật ném đi và chụp lấy.
Khoảnh khắc cánh tay xuất hiện, cả đất nước cùng lâm vào hoang mang tột độ, dù không biết chuyện gì xảy ra nhưng bản năng mách bảo tất cả mọi người rằng họ đang đối diện với một thảm họa vô cùng khủng khiếp, nhiều người sợ đến nỗi quỳ xuống lạy lục cầu xin.
Còn những người trực tiếp nhìn thấy cánh tay, các Thần cũng phải khiếp đảm, còn những người trẻ như bọn Độc Hành, Đoạn Tuyệt, Trịnh Thiên Minh đều đơ cứng như hóa đá, trong lòng tràn ngập hoảng sợ cùng khó tin, khó tin vì những kẻ thường xuyên tiếp xúc với Thần như bọn hắn cũng cảm giác được cánh tay này có thể dễ dàng bóp chết một vị Thần!
Sức mạnh Tối Thượng! Một Tối Thượng còn sống chứ không phải tàn hồn!
Ở khoảng cách gần cánh tay nhất, Dương và Hoài Bão cũng sợ khiếp vía, nhưng cơ thể của bọn hắn đang bị linh hồn Thiên Thư và Kiếm Linh kiểm soát nên mới có thể đứng vững.
Nơi cánh tay xuyên qua, không gian giống như tờ giấy bị đâm thủng, tạo thành một lỗ toạc u ám đến đáng sợ.
Nhưng chính lúc cánh tay vừa xuất hiện, bầu không khí xung quanh tựa như bắt đầu chuyển động theo một trật tự kì lạ, linh lực từ khắp xung quanh vận chuyển và tự động chắp vá vết rách không gian, cơ chế này tự động kích hoạt để bảo vệ Phong Thiên Trận khỏi các yếu tố ngoại xâm, giống như cách hệ miễn dịch của con người hoạt động.
Phong Thiên Trận được dựng nên từ linh hồn của một vị Đế Vương Bách Tộc huy động thêm linh lực của cả một quốc gia, dù đã dần suy yếu nhưng cũng không dễ gì phá hoại, trừ khi trả một cái giá rất lớn.
Nhưng dù là Ma Quân cũng không dám trả cái giá đó ở thời điểm hiện tại, cho nên ngay khi bắt được con mắt của Thiên thì hắn cũng lập tức thu tay về.
Tất cả diễn ra chỉ trong chốc lát, khi cánh tay khổng lồ rụt lại.
Cũng trong khoảnh khắc đó, không gian lại nứt ra, một bóng dáng tuyệt trần xuất hiện làm đỏ rực cả một vùng.
Nàng mặc trang phục Âu Lạc cổ, trên lưng mang sáu chiếc cánh đỏ rực.
Khi Âu Cơ xuất hiện, khí tức thần thánh lan tỏa, nàng vẫy tay nhẹ nhàng khiến linh lực lan tỏa và kết thành những sợi xích đỏ khổng lồ quấn chặt lấy nắm tay của Ma Quân trước khi hắn kịp rút khỏi phong ấn.
Cũng trong lúc đó, Sơn Tinh tỏa ra Thần lực cực mạnh điều khiển những cột đá khổng lồ đồng loạt mọc ra từ mọi hướng, đan xen vào nhau phong tỏa cổ tay của Ma Quân.
Thủy Tinh cũng phản ứng tương tự khi vẫy tay gọi ra một dòng thủy triều phủ lấy hố không gian rồi đóng băng nó lại.
Dù là kẻ thù truyền kiếp, nhưng đối mặt với kẻ ngoại xâm thì Thủy Tinh vẫn sẵn sàng buông bỏ thù hận để hợp lực với Sơn Tinh.
Các vị Thần còn lại thì bắt đầu dựng một kết giới mạnh hơn để có thể ngăn chặn dư âm của trận chiến lan rộng.
Nhưng dù là đòn kết hợp của ba vị thần thuộc hàng mạnh nhất đất nước thì cũng không hoàn toàn ngăn được Ma Quân.
Khi hắn thu tay về, những cột đá và hồ băng được gia cố bằng Thần lực cũng dễ dàng rạn nứt, những sợi xích khổng lồ của Âu Cơ cũng bắt đầu bung ra.
Lúc này, linh hồn Thiên Thư đang điều khiển cơ thể Dương lắc đầu nói to: "Vô ích! Điều các ngươi cần làm bây giờ là chuẩn bị toàn lực ngăn chặn phong ấn sụp đổ!"
Lời của một thằng nhóc 20 tuổi thì làm sao đả động được các vị Thần, nhưng Âu Cơ và Sơn Tinh lại lắng nghe rất nghiêm túc, cả hai lập tức dùng một phương pháp liên lạc vô hình vô thanh bằng linh lực hữu ý để nhắc nhở các Thần khác.
Cùng lúc đó, cánh tay Ma Quân mang theo con mắt của Thiên cuối cùng cũng rút khỏi phong ấn, để lại một hố sâu đen ngòm gào rít.
Từ trong hố đen, những cặp mắt đỏ rực lóe lên và tiến gần, nhưng ngay lập tức, Âu Cơ đã dang rộng sáu cánh bay đến chắn trước hố đen, hàng ngàn sợi xích đỏ tạo thành từ linh lực phóng ra chặn kín hố đen.
ẦM ẦM ẦM ẦM…
Những âm thanh va chạm vang lên điên cuồng, hàng rào xích của Âu Cơ chấn động dữ dội.
Trong va chạm dữ dội, Âu Cơ chợt phun ra một ngụm máu, cảnh tượng này vì đã bị không gian hỗn loạn