77 Ngày Giao Dịch: Hàng Đêm Triền Miên

Một Cuộc Giao Dịch 1


trước sau

Thành phố Z, trong phòng ngủ ở một biệt thự xa hoa, đang trình diễn một tiết mục khiến người ta mặt đỏ tim đập nhanh.Tiếng thở dốc đầy ái muội liên tiếp, quần áo của người đàn ông và người phụ nữ hỗn độn rơi đầy đất, khiến người ta mơ màng vô hạn.Hai gò má của Trần Chi ửng hồng, cắn chặt cánh môi, hơi mở đôi mắt vừa mê ly vừa đau khổ.Trong mắt cô được bao phủ một tầng hơi nước mỏng nhạt, còn có đau đớn và khó hiểu xóa mà không đi.Trong trái tim giống như chôn một cái gai, hơi đụng vào một cái sẽ đau, nhưng cô chôn cái gai kia rất khá, không để nó làm bị thương trái tim cô.Trước mặt cô là bộ ngực cường tráng đang không ngừng nhấp nhô của một người đàn ông, làn da màu lúa mạch, cơ ngực cường tráng, lúc này tràn ngập sôi sục dã tính.Anh có gương mặt hoàn mỹ không một khuyết điểm, mỗi một ngũ quan đều giống như kiệt tác hoàn mỹ của nhà điêu khắc, bất kể người phụ nữ nào nhìn thấy dung mạo anh, đều có cảm giác tim đập nhanh.Lúc này dưới tác dụng của tình cảm mãnh liệt, gương mặt anh mang theo tà mị hấp dẫn, giống như thuốc độc đẹp nhất, nhìn như mỹ lệ, mà lại trí mạng.Cảm nhận được cái nhìn chăm chú của Trần Chi, Tư Dạ chậm rãi mở to mắt, lộ ra đôi mắt thâm thúy tối đen.Đôi mắt trong suốt sáng rực, còn lóng lánh hơn ngôi sao trong trời đêm, lợi hại thâm thúy, liếc mắt một cái không trông thấy đáy.Đôi mắt anh lạnh lùng không có một chút mê ly, lúc đang làm loại chuyện này, vẫn còn có thể duy trì sự tỉnh táo như cũ.“Đây là phản ứng của cô sao? Trúc trắc cứng ngắc! Không ai ép

buộc cô, nếu cô không vừa ý, bây giờ cô có thể rời đi!” Giọng nói lạnh nhạt của người đàn ông giống như vũ khí sắc bén, dễ dàng đả thương trái tim của người ta.Trần Chi không chịu nổi quay đầu đi, cô đúng là không muốn, nhưng cô không thể không làm như vậy. Đều đã tới bước này rồi, cô không thể lùi bước, nếu không sẽ kiếm củi ba năm thiêu một giờ.Hơn nữa cô còn chưa lấy được tiền, lại càng không thể lùi bước.Anh nói cô trúc trắc cứng ngắc, vậy cô nhất định phải thay đổi dáng vẻ thờ ơ, phối hợp với anh, khiến... Anh vui sướng, khiến anh cao hứng.Trong lòng trải qua một cuộc đấu tranh, Trần Chi vẫn nâng hai chân trắng nõn thon dài lên, thong thả vòng quanh eo anh, tư thế lại ái muội không chịu nổi.Cô nhìn thẳng vào đôi mắt anh, dưới ánh mắt thâm trầm nhìn chăm chú của người đàn ông, cô thong thả giơ tay lên, ôm lấy cổ anh, hôn lên môi anh.Động tác của cô đúng là rất trúc trắc, nhưng cũng tràn ngập hấp dẫn...Hành động ngượng ngùng non nớt này, trêu chọc trái tim Tư Dạ.Anh giống như bị kích thích thật sâu, trên gương mặt xuất hiện tức giận, động tác càng hung mãnh, rõ ràng là tiết tấu không khống chế nổi, ngay cả cái giường to xa hoa rắn chắc theo phong cách Châu Âu, cũng phát ra âm thanh “kẽo kẹt, kẽo kẹt”.Trần Chi cắn chặt cánh môi, đôi môi vốn đỏ mọng tươi đẹp lúc này đã sớm không


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện