77 Ngày Giao Dịch: Hàng Đêm Triền Miên

Khuất Nhục Trong Phòng Tối 3


trước sau

Trần Chi cố gắng để cho bản thân giữ vững tỉnh táo, thử giải thích với anh.Dù sao cô cũng không muốn tin, ở trong biệt thự xa hoa này sẽ có người mang ý đồ bất chính.Vì thế cô cho rằng nhất định có hiểu lầm gì đấy.Người đàn ông kia khẽ cười một tiếng, giọng nói mang theo trào phúng.“Cô vì tiền mới tới hả?” Anh đột nhiên hỏi.“…” Không thể phủ nhận, cô quả thật vì tiền lương hậu hĩnh 5000 tệ mới chen vỡ đầu trở thành người trình diễn tối nay.“Cho cô 50 vạn, ngủ với tôi một đêm.” Người đàn ông nói chuyện rất hiển nhiên, tư thái ngạo nghễ, nhưng không mang đến cảm giác bỉ ổi cho người khác.Trần Chi đột nhiên mở to hai mắt ra nhìn, cô cảm thấy rất tức giận.“Anh tìm nhầm người rồi, mời anh thả tôi ra, tôi đến đây để biểu diễn.”Người đàn ông cũng không buông cô ra.“50 vạn tệ mua một đêm của cô, rất lời, phải biết rằng, một người muốn kiếm 50 vạn, chưa chắc mấy chục năm đã kiếm đủ.”Trần Chi hơi sửng sốt, trong nháy mắt đã dao động.Cô đột nhiên nhớ đến mấy năm trước bác sĩ đã nói.“Muốn phẫu thuật thay tim, tiền phẫu thuật ít nhất cũng phải có 50 vạn.”Cô rất cần tiền, cần 50 vạn.Nhưng cho dù cô có kiếm tiền cả ngày lẫn đêm, trong mấy năm ngắn ngủi cơ bản không kiếm được nhiều tiền như thế.Hơn nữa sức khỏe của mẹ càng ngày càng yếu, cũng không có quá nhiều thời

gian để chờ đợi.“Xem ra là cô đồng ý.” Trong bóng tối, khóe miệng người đàn ông nhếch lên nụ cười chế giễu.Anh ôm lấy cô xoay người, Trần Chi cảm giác trời đất quay cuồng, cô nhanh chóng bị anh đặt lên trên giường lớn.Bàn tay chạm đến ga giường lạnh lẽo khiến cho cô lập tức tỉnh táo lại.“Buông tôi ra, tôi không đồng ý với anh!” Trần Chi hoảng hốt giãy dụa.Người đàn ông dùng hai chân mình chặn cô lại, một tay cố định tay cô trên đỉnh đầu, một tay khác bắt đầu cởi áo sơ mi của cô.“Cô đã bỏ qua cơ hội hối hận!”“Không phải tôi hối hận, tôi cơ bản không đồng ý với anh!” Trần Chi vừa giãy dụa vừa cố gắng giải thích.Cô thật sự sợ hãi, hoàn toàn không nghĩ đến chính mình sẽ gặp phải loại chuyện này.“Cô không đồng ý, nhưng cô do dự, vì 50 vạn, cô động lòng, không đúng ư?”Người đàn ông khinh thường châm chọc khiến cho cô cảm thấy nhục nhã.Mặt Trần Chi đỏ lên.“Nếu anh còn không buông tôi ra, tôi sẽ hét to đấy!”Trong biệt thự có rất nhiều người, cô không tin không ai đến cứu mình.“Ồ, quên không nhắc nhở cô một tiếng, tôi chính là chủ nhân của nơi này, cho dù cô có kêu rát họng cũng không ai đến cứu cô đâu.”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện