Đặng, đôi lời muốn nói: Đừng nhìn tag #TấnThư mà bỏ lỡ một tác phẩm hay.
Tôi lúc đầu cũng rất nghi kị cái tag này làm bỏ lỡ nó n lần.
nhưng đói quá nên liều đọc cuối cùng thì giờ đã xa hố bởi tác giả viết rất chắc tay, xây dựng kết cấu truyện rất hợp.
CHu dĩ vãng là người của Tấn vương thì sao chứ? Mở rộng lòng ra mà đón đọc thử xem, sẽ không làm bạn thất vọng.
Nếu ai ở thuyền Chu Ôn thì biết bộ "ác quỷ phu nhân cuả ta" hay như nào thì bộ này tác gải viết hành văn cũng hay như vậy.
Cám ơn!
____
Tấn Bắc tiếp giáp biên quan, vốn là nơi khô hạn, cùng Hồ địa cũng không có chênh lệch lớn.
Đầu tháng 3, Trung Nguyên đã gần chạng vạng, nơi này vẫn còn tuyết rơi dày.
Năm nào cũng ngóng trông ngày xuân, ngày xuân đến muộn, trận tuyết cuối cùng này nhao nhao tung bay, rất có ý tứ đem Tấn Châu che đến cùng, giống như lông ngỗng, nhao nhao rơi xuống đất ba ngày mới chuyển thành tuyết nhỏ, kẹp theo hạt mưa đánh vào mặt lạnh như băng đau thấu xương.
Khắp đất trời trắng bệch, đường phố ngày thường nhộn nhịp cũng không thấy bóng người đi đường nữa.
Bắc địa lạnh lẽo, là loại lạnh pháp túc sát đến cùng, thời tiết nhìn qua thì ban đầu không cảm thấy, chỉ cảm thấy thế giới băng thiên tuyết địa, trong thiên địa một mảnh bạc bao bọc, đen trắng rõ ràng, lưu loát.
Nhưng ở trong tuyết này đã lâu, bỗng nhiên liền cảm thấy cái loại lãnh ý này theo lòng bàn chân đánh tới, thân thể tê dại, ngay cả tim cũng cứng ngắc đông cứng lại, nhưng người vẫn có ý thức trơ mắt nhìn băng thiên tuyết địa kia nuốt chửng hết thảy, không đợi được ngày xuân ấm hoa nở.
Loại rét lạnh này, lạnh đến lâu liền trở thành một loại thói quen, một loại tuyệt vọng không ý thức được đem chút ý khí cầu sinh cuối cùng của người ta đều tiêu hao.
Bắc địa tuy lạnh nhưng trong phủ đệ quý nhân đương nhiên lại có phong tình khác.
Ngoài cửa sổ đầy tuyết rơi, điện Lê Thuần của Tấn vương Hách Liên Dực lại ấm áp như mùa xuân.
Hách Liên Dực không cần rèm cửa, cũng không thích chậu than, trong điện Lê Thuần lớn trống rỗng, ngoại trừ nơi làm việc và nghỉ ngơi hàng ngày hơi có chút trang trí thì còn lại là trống rỗng, hắn ta lại thích mở cửa điện.
Vương gia kim tôn ngọc quý, tuyệt đối không thể đông lạnh, đại điện này dưới đất liền đốt địa long nóng bỏng, lại có địa nhiệt tương trợ, cho dù trong ngày tuyết rơi dày này vẫn là cực kỳ ấm áp, nếu ăn mặc thật dày nói không chừng còn có thể đổ mồ hôi.
Hách Liên Dực mặc một chiếc áo choàng tối màu đứng trong đại điện, trong tay lau một thanh cổ kiếm.
Kiếm nặng trịch, thân kiếm mơ hồ lộ ra một đạo vết máu, là không biết đã dùng cho bao nhiêu máu người.
Hắn lau kiếm nhìn bóng dáng của mình trên thân kiếm cũng chậm trãi trở nên rõ ràng.
Ngoài cửa sổ trời sắp muộn, mê man nhìn không ra canh giờ, đèn trường minh trong điện lại chiếu sáng như ban ngày.
Tâm tình của Hách Liên Dực rất tốt, đem kiếm kia giơ lên thuận tay nắm kiếm quyết, vung vẩy một phen, rốt cuộc là kim ngọc chi tôn, kiếm này múa cũng không lưu loát, nhưng dáng người hắn hùng tráng nâng thanh trọng kiếm này cũng rất có khí thế, rất có khí phái của sĩ quân khẳng khái ở vùng Yến Triệu.
Chu Tử Thư mang theo một thân phong tuyết từ ngoài điện tiến vào liền nhìn thấy Hách Liên Dực múa kiếm, y đứng ở ngoài cửa giữa cách nhiệt khí mờ nhạt trong điện, tỉ mỉ nhìn vị quý nhân hiện giờ dưới một người, trên vạn người, trên mặt một chút biểu tình cũng không có, thân thể vốn đã gầy trơ xương bọc dưới mấy lớp áo bông nặng nề chống đỡ ra một chút tinh thần, chỉ là sắc mặt vẫn tái nhợt dọa người như cũ, toàn thân cao thấp chỉ còn lại đôi mắt đen sáng kia, tinh quang bắn ra bốn phía, còn có sinh khí.
Y đứng thập phần an tĩnh, nhìn Tấn vương múa kiếm trong điện cực sáng ngời, y nhìn bộ dáng đắc ý của Tấn Vương bỗng nhiên thoáng thấy bên tóc đầu hắn có thêm một chút tóc bạc.
Hách Liên Dực vừa qua không mê hoặc, tuân theo tổ chế, tập võ cường thân, sớm sinh ra hoa phát, cũng là chứng cớ y đêm không thể ngủ được, tận tâm lực.
Chu Tử Thư lặng yên không một tiếng động nhìn trong chốc lát bỗng nhiên cảm thấy buồn cười, đứng đến nhàm chán liền cúi đầu nhìn hoa văn gạch vàng trên mặt đất, đếm gạch vàng bên chân ba lần mới nghe được Hách Liên Dực buông kiếm xuống, từng bước từng bước đi tới: "Tử Thư, đệ đã tới rồi."
Chu Tử Thư gật gật đầu nhưng không nhúc nhích, vì thế Hách Liên Dực cũng dừng bước ở gần y ba bước, hai tay chắp sau lưng khẽ cười nói: "Tử Thư, thế của đệ càng lúc càng lớn, ta không mời đệ, đệ cũng không chịu tới."
Chu Tử Thư mỉm cười nhưng trong ánh mắt lại không có ý cười: "Vừa mới tiễn Tất sư thúc đi, thuận tiện đến chỗ Vương gia xem một chút." Lời y nói ra thực phần bình thản, đè lên ngực một chút đau đớn, nhưng nỗi đau đó không nén được, ngược lại kéo dài không dứt, giống như là một bàn tay gắt gao nắm chặt trái tim y, đem một chút tâm huyết cuối cùng đều thổi bay sạch sẽ, chỉ để lại cho y một bộ dáng cái vỏ bọc trống rỗng.
Y tự giác đứng có chút cố hết sức, cố gắng một hơi áp chế, Hách Liên Dực đã đi tới đối diện y, hai người tựa hồ đã rất lâu không có đánh giá lẫn nhau như vậy.
Chu Tử Thư vẫn yên lặng đứng, Hách Liên Dực cùng y nhìn nhau một lát, chỉ cảm thấy đôi mắt kia đen bóng bức người, so với ngày thường còn sâu hơn, có chút giống Chu Tử Thư thời niên thiếu, chỉ là Tử Thư khi đó, một đôi mắt là tươi sống, chưa bị băng thiên tuyết địa đoàn ở Tấn Bắc này vây khốn.
Hiện giờ đôi mắt kia vẫn sáng như trước nhưng đã không còn là thanh tuyền linh động, mà là một đầm nước tĩnh lặng, sâu không thấy đáy nhìn không ra một tia manh mối.
Hách Liên Dực nhíu mày, tướng mạo của hắn rất giống các đời tổ tiên, chính là loại đế vương tướng khiến các thiên sư tướng sĩ khen không dứt miệng, mặt mày rậm rạp, nhìn một người như vậy, ngươi quả quyết không tưởng tượng ra bộ dáng hắn thân làm người buôn bán tẩu tốt.
Hắn vươn tay ra, hai tay to rộng, dấu vết bắn cung năm xưa vẫn còn, cho thấy hắn cũng không có thật sự sống an nhàn sung sướng, đôi tay vừa to vừa ấm kia cởi bỏ áo khoác của Chu Tử Thư ra, nhìn bên trong y một thân xiêm y trống rỗng, đen đến không có nửa điểm văn chương lại thở dài: "Chuyện của lão Tất là hắn gieo gió gặt bão, đệ còn muốn cùng ta tức giận sao?"
"Thần không dám." Chu Tử Thư thuận thế cởi áo khoác đang đè ép mình không thở nổi, hai chân trượt xuống, không dấu vết liền từ trong ngực Tấn vương lui về phía sau một bước: "Hôm nay thần đến không phải muốn nói về cái này."
"Ồ?" Hách Liên Dực không ôm được y trong tay trống rỗng một mảng nhưng không có nửa điểm nhiệt độ cơ thể đối phương, cũng không có nửa mùi, có chút xấu hổ đứng ở đó, trên mặt vẫn bình thản: "Đệ nói đi."
Chu Tử Thư nâng góc áo choàng lên để nó lảo đảo rơi xuống trước mặt Hách Liên Dực rồi quỳ xuống, ánh mắt nhìn gạch vàng trước mắt, mới vừa rồi mình mới đếm qua, mười năm qua y cũng không biết ở trong điện Lê Thuần này hao phí bao nhiêu năm tháng, đếm qua bao nhiêu lần gạch vàng, tất cả những chuyện này cũng nên kết thúc: "Tất thúc vừa đi, người cũ cuối cùng của Tứ Quý sơn trang cũng rồi đi.
Vương gia hiện giờ địa vị vững chắc, không cần thần nữa, cầu chuẩn thần rời khỏi Tấn Châu."
Hách Liên Dực sửng sốt không nghĩ tới Chu Tử Thư lại nói như vậy, hắn cúi đầu nhìn Chu Tử Thư, Chu Tử Thư không cúi đầu, cũng không có nhìn hắn, chỉ là nhìn chỗ hư vô phía trước, phảng phất như cả người y đều không có ở chỗ này, mà y đã trở lại Tứ Quý sơn trang hoa nở bất bại kia.
Hách Liên Dực hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm thân thể gầy gò gầy trơ xương của Chu Tử Thư: "Tử Thư, đệ mệt rồi.
Như lời đệ nói, hiện giờ thiên hạ đại sự đã định, đệ cũng nên nghỉ ngơi đi, không cần làm việc nữa, rảnh rỗi thì bồi Tuần Nhi nhiều hơn, việc này chẳng phải cũng là rất tốt sao?"
Chu Tử Thư mỉm cười: "Thế tử đang là tuổi dụng công đọc sách, không nên theo thần học một thân thảo mãng khí.
Vương gia không cần nâng đỡ yêu thương, thần đi ý đã quyết, mười năm trước thần cũng đã từng nói với Vương gia." Y bình tĩnh nói xong, đưa tay cởi dây áo bên hông, người hầu hạ trong điện thấy vậy, không cần Tấn vương phân phó liền vội vàng lui ra.
Chu Tử Thư cũng không để ý tới, cứ vậy mà cởi bỏ quần áo trên người ra, Hách Liên Dực ngơ ngác nhìn, kinh ngạc thấy Chu Tử Thư thật sự là bệnh không nhẹ, xương cốt quanh người kia phảng phất như bọc trong một tầng da, tựa hồ vừa động cũng sẽ tản ra, lại nhìn kỹ liền hiểu được nguyên nhân một thân bệnh này, trong da thịt vàng gầy trong ngực và bụng Chu Tử Thư, thế nhưng theo thứ tự đóng lên sáu cái đinh.
Thất khiếu tam thu đinh, ba năm tới U Minh, không trách Chu Tử Thư còn sống lại giống như là người không có nửa phần sống.
Hách Liên Dực nhìn chằm chằm vết thương máu tươi đầm đìa của y, bất giác lui về phía sau vài bước, tim hắn ta đột nhiên đập loạn đưa tay bắt lấy một góc bàn phía sau lưng mới xem như ổn định không có chật vật ngã xuống, hắn đứng vững thân thể, vẻ kinh ngạc trên mặt cũng thu lại, ngược lại cười rộ lên, tiếng cười kiệt nhiên không kìm nén được hận cùng nộ đều cười ra, đem bản lĩnh thuở nhỏ luyện quen kia quên đến trên mây, rốt cuộc không nhớ ra quy củ thiên tử lại nhanh chóng hỉ nộ không hiện ra: "Được, được, Chu Tử Thư, ngươi quả nhiên không hổ là thủ lĩnh của Thiên Song.
Đối với mình cũng hạ được độc thủ như vậy."
Chu Tử Thư im lặng dập đầu: "Quy tắc thất khiếu tam thu đinh này là do thần định, thần tự nhiên không thể dẫn đầu phá hỏng quy củ." Y nói, mở bàn tay ra, lộ ra một cái đinh dài cuối cùng: "Thần đi ý đã quyết, vì thế cứ cách mấy tháng lại đóng một cây là vì muốn chống đỡ thân thể đến chia tay Vương gia.
Cây cuối cùng này, xin Vương gia ban cho."
Thiên Song có vào không ra, nếu muốn rời đi liền phải chịu thất khiếu tam thu đinh này, người bị đóng nhất thời mặc dù không chết, nhưng thứ nhất đinh nhập thể, cùng huyết mạch dung hòa, ngày ngày chịu khổ, cùng Lăng Trì không khác gì nhau cả, thứ hai cái đinh này áp chế huyết mạch, phế đi công lực người, chỉ trong chốc lát người trúng đinh sẽ ngũ giác bị mất mà trở thành một khối phế nhục có miệng không thể nói, chỉ có như thế, mới không tiết lộ thiên môn cùng bí mật của Tấn vương.
Mấy cái đinh này nếu đồng thời đánh vào, không chết cũng mất nửa cái mạng.
Chu Tử Thư nảy sinh ý định, biết nếu không như vậy, Hách Liên Dực sẽ không buông tay, liền cách ba tháng đóng một cây, mặc dù chịu thêm sáu tháng khổ sở của lăng trì, nhưng cũng giữ lại năm lực thành công, không đến mức lập tức trở thành phế nhân.
"Rất tốt, rất tốt." Hách Liên Dực đương nhiên biết Chu Tử Thư không yên lòng ở Tấn Châu, lại chưa bao giờ nghĩ tới y lại tàn nhẫn như vậy, mạng của mình cũng không cần, cũng muốn phải rời đi.
Hắn nhớ tới mười năm qua làm bạn đủ loại, liền cảm thấy người này quả nhiên vẫn luôn ở chân trời xa xôi.
Người gần trước mắt, rõ ràng vừa đưa tay liền bắt lấy nhưng lại không thể đem y trói ở bên người mình nữa.
Hắn cũng tưởng tượng Chu Tử Thư giống như thuần ưng bị trói cánh, nhưng người thuần ưng kia muốn chịu đựng một con ưng, liền phải mài giũa thần trí, trăm