Thiên Huyết Tô mày kiếm chau lại, nhìn Thiên Dạ vẫn đứng ở một bên :
-" Thiên Dạ, Phong nhi muốn gặp con, còn không mau chào hỏi !"
Chào hỏi ?
Thiên Dạ cắn chặt môi muốn chảy máu. Vì cái gì bắt thái tử một nước như y đi chào hỏi nhi tử của một nô tài ? Tất nhiên trong suy nghĩ của Thiên Dạ, mặc dù y phải mượn thế lực của Mặc đại gia tộc, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là nô tài, thái tử cao cao tại thượng như y cũng phải chào hỏi à ?
Tuy trong lòng vạn phần bất mãn nhưng vẫn không thể hiện ở bên ngoài, vẫn mang một vẻ mặt tươi cười, tiến tới trước mặt Mặc Kinh Phong :
-" Tân thái tử là ta, không biết Mặc công tử tìm bổn thái tử có chuyện gì ?"
Nhìn ngoài mặt tươi cười nhưng dáng đi của Thiên Dạ lại thể hiện rõ sự cao ngạo, đáy mắt lộ vẻ khinh thường. Thiên Huyết Tô không để ý đến y, nhìn sang Mặc Kinh Phong, cười ôn hoà hỏi :
-" Phong nhi, mấy năm nay con ở Vân Trang tông vẫn tốt chứ ?"
Mặc Kinh Phong cung kính nói, không kiêu ngạo không siểm nịnh :
-" Thần đã rời khỏi Vân Trang tông, đa tạ hoàng thượng quan tâm !"
-" Rời khỏi Vân Trang tông, Phong nhi, con là đệ tử hạch tâm, Vân Trang tông vẫn là môn phái đứng đầu đại lục này, sao con lại..."
Thái hậu kinh hô, ánh mắt khó tin nhìn hắn, Mặc Nguyệt cũng cảm thấy kinh hãi, rốt cuộc không phải vì nàng mà hắn bỏ môn phái đứng đầu đại lục này đó chứ ?
Mặc Kinh Phong trầm mặc, miễn cưỡng cười :
-" Thái hậu không cần lo lắng."
Nàng nhìn rất rõ sự thất vọng trong mắt hắn, lòng nàng dấy lên một trận nghi ngờ, chẳng lẽ môn phái đó làm ra điều gì khiến hắn thất vọng ? Mặc Nguyệt lắc đầu, chuyện tình ở Vân Trang tông xem ra nàng nên cử người dò xét một chút mới được, dù sao người có thực lực cao nhất của Vân Trang tông cũng là Kim Đan cao kỳ, đó là lý do vì sao Vân Trang tông được xem là tông phái lớn nhất đại lục.
Bất quá, nếu Vân Trang tông thật sự khiến Mặc Kinh Phong bị ủy khuất, đừng trách nàng xuất ra vài Nguyên Anh kỳ, cho tông phái đó biến mất.
Mặc Kinh Phong là ca ca nàng, động vào người thân của Mặc Nguyệt nàng, CHẾT !!!
Mặc Kinh Phong vuốt vuốt tóc nàng sủng nịnh cười :
-" Nguyệt nhi lớn rồi, đã trở thành đại cô nương này."
Nàng chu chu miệng, không cho là đúng, ngữ khí tràn đầy khinh thường :
-" Ca ca, huynh hơn muội có nửa ngày thôi !"
-" Cái gì, hơn nữa ngày cũng là hơn, nha đầu, mấy năm không gặp liền quên mất thế nào là tôn trọng bề trên rồi à, ta đây cũng hơn muội tận nửa ngày, chứng minh ta lớn hơn muội, muội phải kính trọng ca ca nghe chưa.... ?"
Mặc Kinh Phong nghe nàng khinh thường mình, liền lập tức lông tóc đều dựng đứng, gương mặt tuấn mỹ đỏ lên, hung hăng giáo huấn nàng.
-"...."
Ca ca, muội biết sai rồi được chưa, huynh đâu cần mắng muội chứ ?
Mặc Nguyệt khóc không ra nước mắt, ca ca nàng hung dữ quá !
Chỉ tiếc cho Thiên Dạ, bị Mặc Kinh Phong rống giận đòi gặp nãy giờ, bây giờ lại bị lơ đi, không thèm chú ý, đây chính là không đặt y vào mắt, là tát cho y một cái thật đau !
-" Mặc công tử, nếu ngươi đã rời khỏi Vân Trang tông, bổn thái tử thật cảm thấy buồn thay ngươi."
Mặc Kinh Phong thấy có người gọi, khẽ quay đầu, hắn nhướng mi, vân đạm phong khinh, hỏi một câu khiến Mặc Nguyệt không biết nên khóc hay nên cười