Ả nha hoàn la đến tê tâm liệt phế, cơn đau thấm sâu vào đầu ả, hoảng sợ chiếm cứ trái tim ả, thân thể ả run rẩy kịch liệt, đôi chân bị cắt thành từng khúc thấm đẫm máu thành một mảnh, trong không khí nhất thời tràn ngập mùi máu tanh nồng, khó ngửi.
Ả nha hoàn la đến khản cổ, nhưng không ai đến nhìn cả, xung quanh sớm đã bị Thiên Xích Viêm phủ lên một màn kết giới, người ngoài muốn xâm nhập là điều vọng tưởng.
-" Tiện nhân, kỹ nữ, tiểu thư sẽ không tha cho ngươi...aaaa !"
Mặc dù cơn đau thấu xương nhưng ả nha hoàn vẫn điên cuồng hét ầm lên.
Thiên Xích Viêm càng lúc càng thấy chướng tai, ống tay áo khẽ vung lên một cách tao nhã, liền một đạo ánh sáng bắn ra, một cái lưỡi theo đó bay đi.
Ả nha hoàn chỉ có thể aa, căn bản không thể nói được lời nào. Thiên Xích Viêm lạnh lùng phun ra một câu, sát khí quanh người càng thập phần nồng nặc :
-" Miệng chó không phun được ngà voi !"
Mặc Nguyệt cười khanh khách, vui vẻ nói :
-" Huynh chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả !"
-" Ta có viên ngọc quý trong tay rồi, đám cặn bã đó nên cút xa xa một chút, lượm lờ trước mặt càng thêm phần ngứa mắt !"
Thiên Xích Viêm dịu dàng ôm lấy nàng, cười cười gian xảo. Bàn tay to xiết chặt vòng eo mảnh khảnh của Mặc Nguyệt, cúi người hôn lên đuôi mắt nàng, hưởng thụ mùi hương thanh nhã trên người nàng.
Mặc Nguyệt không chút lưu tình chém bay đầu của ả nha hoàn, nhẹ nhàng tránh khỏi trư trảo của Thiên Xích Viêm, cười nhẹ nói :
-" Chúng ta cũng nên quay lại bàn tiệc rồi, trách cho có người đợi lâu...."
Người đợi lâu trong miệng nàng đương nhiên là ba vị công chúa và tên thái tử kia rồi. Còn về việc nàng không hỏi thân phận thật sự của Thiên Xích Viêm, nàng tin một ngày hắn sẽ tự nói cho nàng, còn cái vị hôn thê từ trên trời rơi xuống kia nữa.
Hai người vừa ngồi xuống vị trí của mình, Mặc Kinh Phong và Vân Nhược Vũ cũng đã trở lại, bởi vì hai người rời bàn tiệc một lúc, vừa vào liền thấy gương mặt đỏ bừng của ba nàng công chúa, ánh mắt luôn dán trên người Thiên Xích Viêm như mèo thấy cá, trong tâm Mặc Nguyệt dâng lên một cảm giác chán ghét.
Thiên Xích Viêm, lại chọc thêm hoa đào nữa !
Thiên Huyết Tô đột nhiên ho nhẹ một tiếng, có chút bất an liếc mắt qua Mặc Nguyệt :
-" Các công chúa có ý đến cầu thân với Viêm Tần Vương gia để thêm vững bền quan hệ các nước, này bởi vì Vương gia đã có hôn ước với Mặc đại tiểu thư, nhận định nàng làm chính phi, vì vậy các vị trí trắc phi đành ủy khuất các vị công chúa rồi ! Không biết Mặc đại tiểu thư nghĩ thế nào ?"
Choang !
Phốc !!!!
Lời ông vừa dứt, tiếng ly vỡ vang lên, đồng thời Vân Nhược Vũ đoan trang ngồi ở vị trí cũng không nhịn được phun ra một ngụm nước.
Tiếp xúc với Mặc Nguyệt lâu ngày, theo như Vân Nhược Vũ biết, Mặc Nguyệt có sự chiếm hữu rất cao, tuyệt đối ghét nhất những dạng nữ nhân muốn bò lên giường với nam nhân của nàng (Mặc Nguyệt). Thiên