"Đêm hôm đó ở Ngoài rặng ngô đồng, có phải cậu bị chuyện gì dọa hú hồn không?"
Biên tập: Chuối
Vài ngày sau đó Thịnh Vọng chẳng có đêm nào ngon giấc.
Ban ngày thì rất bình thường. Học sinh cấp 3 thiếu nhiều thứ chứ không bao giờ thiếu những đề tài mới mẻ và những trò ngu đần. Chỉ một đứa nói sai thôi có thể khiến cả lớp đồng thanh áu áu áu. Dưới bầu không khí như thế, chỉ cần Thịnh Vọng không cố gắng nghĩ đến thì chẳng nhớ nổi cái gì nữa.
Cao Thiên Dương và Tống Tư Duệ hay kéo một lũ ngốc biểu diễn tấu hài tập thể đầy hăng say, thỉnh thoảng to gan lớn mật định kéo cả Thịnh Vọng xuống nước. Thịnh Vọng bèn quay đầu kéo cả Giang Thiêm vào, hai người một nóng một lạnh kẻ tung người hứng, luôn bật lại làm Cao Thiên Dương phải tự vả miệng bảo: "Ôi cái mồm của em, sao mà kém cỏi thế cơ chứ."
Rồi Thịnh Vọng cười sằng sặc tựa lên lưng ghế, chẳng quay đầu lại mà chạm nắm đấm với Giang Thiêm ngồi sau.
Cứ mỗi lúc như thế, cậu luôn cảm thấy nỗi rung động thoáng qua vào buổi sáng sớm tinh mơ hôm ấy chỉ là ảo giác ---- rõ ràng cậu trong sáng vô tư thế cơ mà, đâu có gì lạ với Cao Thiên Dương, Tống Tư Duệ và những bạn cùng lớp đang vây quanh khác đâu.
Nhưng sự tự tin ấy chẳng duy trì được lâu. Nó thường tắt ngúm vào phút giây vô tình chạm mắt và bất chợt chạm nhau, nó bị thứ cảm xúc lạ lùng khác chiếm chỗ, như sóng ngầm cuộn trào rộn rã dưới mặt biển tĩnh lặng.
Đến buổi tối thì càng chết hơn.
Ở trường trung học trực thuộc, sau khi tắt đèn sẽ có giáo viên đi kiểm tra, phòng nào có người chưa về, phòng nào ầm ĩ quá sẽ bị quản lý kí túc treo lên bảng thông báo, thế nên sân trường vào buổi đêm rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy mỗi tiếng ho thỉnh thoảng cất lên của giáo viên tuần tra và tiếng nói rủ rỉ thầm thì, giống như đúc đêm hôm đó trong con hẻm, giống như đúc! Giống như đúc...
Và rồi ba ngày sau, dưới mắt cậu chủ Thịnh có thêm hai quầng thâm xanh.
Da cậu trắng ngần, bình thường luôn mang vẻ ngoài chỉn chu, nên bỗng dưng toát ra nét mệt mỏi thì nhìn rất gai mắt.
Buổi sáng hôm nay, Thịnh Vọng chẳng mua đồ ăn sáng đã vào lớp nằm bò ra bàn ngủ bù, trong 20 phút còn mơ hai giấc mơ lộn xộn, mãi cho tới khi tiếng chuông báo chuẩn bị vào tiết một vang lên cậu mới vùng vẫy thoát ra khỏi giấc mơ.
Cậu láng máng thấy có thứ gì đó nhẹ nhàng sượt qua quần áo, cứ tưởng Cao Thiên Dương mò tới moi đề thi trong ngăn bàn cậu cơ. Kết quả ngay sau đó cậu nghe thấy Cao Thiên Dương gào mồm cách đấy vài bàn: "Ớt, mau mau đưa Hóa cho tôi! Lão Hà sắp vào đến nơi rồi!"
"Lần cuối cùng." Lần thứ N Ớt bé nói câu ấy.
"Lần cuối cùng lần cuối cùng, mau!"
"Mai còn chép nữa thì cậu không phải họ Cao."
"Không phải họ Cao không phải học Cao, mai chép nữa em gọi chị là bố."
Cái tên Cao Thiên Dương mất nết vì bài tập mà chuyện quái gì cũng nói cho được.
Đang lúc nửa mơ nửa tỉnh, Thịnh Vọng thầm chửi Cao Thiên Dương, rồi bỗng giật mình bừng tỉnh ---- không phải tên mất nết ấy moi bài tập của cậu thì là ai???
Cậu cau mày ngái ngủ cúi đầu nhìn, bài tập vẫn nằm trong ngăn bàn, ngoài ra có thêm một cái túi ni lông. Trên túi in logo màu xanh đậm, thoạt nhìn giống loại hay dùng trong căng tin trường học và siêu thị.
Thịnh Vọng mở túi ra, bên trong là một bát tào phớ, một quả trứng gà luộc và một lon sữa tươi.
Căng tin ở trường có 2 tầng, hương vị khác nhau hoàn toàn, tầng 2 ít người xếp hàng, mùi chua trong tào phớ hơi nồng. Tầng 1 nhiều người, tào phớ rắc thêm quả óc chó và lạc giã vụn.
Thịnh Vọng thích mùi vị ở tầng 1 hơn, nhưng số lần mua ở tầng 2 nhiều hơn những người khác vì cậu chẳng muốn xếp hàng tí nào.
Bát tào phớ này mua ở tầng 1, trên miếng tào phớ trắng sữa rải đầy nước sốt, vẫn còn nóng hầm hập.
Nhưng còn trứng gà luộc thì khiến cậu bất ngờ, vì cậu không ăn trứng luộc không nhúng nước sốt. Cơ mà luộc thì tiện hơn rán nhiều.
Còn sữa tươi thì vẫn là lon màu đỏ quen thuộc, giống như đúc ảnh đại diện trước đây của cậu.
Chỉ cần là bữa sáng Giang Thiêm mua cho cậu sẽ luôn có một lon Vượng Tử. Ban đầu để bật lại một câu đùa nhây trên wechat mà Giang Thiêm lôi Vượng Tử ra để trêu cậu. về sau chẳng biết sao mà trở thành một thói quen và dấu hiệu nhận biết.
Thịnh Vọng nhìn lon sữa màu đỏ thở phào nhẹ nhõm.
Trong đầu cậu có 2 bé chibi đang vác dao chém nhau, một đứa nói: "Ngon, mọi thói quen chẳng có gì thay đổi sất, chắc Giang thiêm không phát hiện gì đâu."
Một đứa khác bảo: "Đờ mờ, thì có cái gì đâu mà phát với chả hiện."
Đứa kia: "Tui đâu có ý gì khác, ý tui nói về phản ứng sinh lý sáng hôm ấy."
Đứa khác: "Phắn đê, có thằng con trai nào sáng ra mà không phản ứng sinh lý."
"Cơ mà vẫn xấu hổ lắm."
"Quên béng đi thì nó sẽ không xấu hổ nữa."
"Còn một cách khác để giảm bớt sự xấu hổ đó là biết được người ta còn xấu hổ hơn mình."
"Thế nên sáng hôm ấy có phải Giang Thiêm cũng -----"
Hai bé chibi chưa kịp lải nhải xong đã bị Thịnh Vọng bóp chết cả lũ.
Lúc Cao Thiên Dương quay về chỗ ngồi thì bắt gặp ngay bản mặt lạnh tanh của Thịnh Vọng. Hắn sợ vãi linh hồn: "Wtf? Anh Thịnh sao mắt cậu thâm sì thế kia?"
Thịnh Vọng đáp: "Mất ngủ."
Cao Thiên Dương thắc mắc tiếp: "Thế sao cổ cậu đỏ lừ?"
Thịnh Vọng: "..."
Cậu chỉ chỉ đằng trước bảo: "Lão Hà vào kìa, cậu có phắn không?"
Cao Thiên Dương rụt cổ vội phắn ngay. Phắn xong mới nhận ra hắn bị anh Thịnh của hắn lừa mất rồi, trên bục giảng đâu có ai, chuông vào học còn chưa vang, lão Hà vẫn chưa tới. Thế là hắn lại bướng bỉnh quay đầu, cắt chặt lấy câu hỏi ban đầu: "Ơ mà sao cậu hay mất ngủ thế?"
Thịnh Vọng thầm nhủ cậu hỏi tôi tôi biết hỏi ai? Cậu chưa kịp nghĩ ra lý do giải thích, tên Cao