Trong không khí thoang thoảng mùi tanh mặn, gió biển lạnh lẽo gào thét điên cuồng, bên tai là tiếng sóng biển liên tiếp vỗ lên thân tàu.
Đinh Tiểu Tuyên mở hai mắt lại phát hiện trước mắt vẫn tối đen như mực, có tấm vải mềm đang bịt lại, giật giật, cô phát hiện trên người mình một tấm thảm lông, hai tay cũng bị cột lại bởi một cái khăn lụa cùng loại, trói thật sự lỏng, tựa hồ chỉ cần nhẹ nhàng giãy dụa thì có thể thoát được. Cô không có tháo ra, chỉ nghiêng người chống hai tay ngồi xuống, im lặng cùng đợi.
Minh Huy ngồi ở bên kia thuyền, cười nhìn mấy động tác đó của Đinh Tiểu Tuyên sau khi tỉnh lại, lắc đầu: "Đến rồi."
Là tiếng của Minh Huy, Đinh Tiểu Tuyên gật đầu, không nói gì.
Tiếng nổ của ca nô dần dần biến mất, gió biển cũng dần nhẹ nhàng hơn, hình như đang cập bờ.
Lam Tử Ngưng mặc một bộ váy dạ hội màu đen xẻ ngực. Váy dài được cắt may xẻ tà đặc biệt kiểu cách khiến nàng trông càng thêm cao quý lãnh diễm. Vạt áo dài tôn lên vóc dáng cao gầy của nàng, cảnh xuân trắng nõn trước ngực được phô bày như ẩn như hiện. Mái tóc đen dài đến ngang hông được thả tự do. Khuôn mặt kiều mỵ không ngừng phát ra ánh kiều diễm mỹ lệ. Toàn thân nàng phát ra hơi thở lạnh lẽo khiến người ta thần phục, tựa như không khí đều bởi vì nàng, mà tĩnh lặng xuống.
Lam Tử Ngưng từ trên cao nhìn xuống Đinh Tiểu Tuyên đứng trước mặt, tinh tế đánh giá. Lễ phục lệch vai màu trắng, phần vai đơn đã che vết thương trên vai phải của cô, phần thắt lưng được đính một đóa hoa nhỏ màu vàng, trên tà áo trắng tinh không còn điểm xuyết thêm bất kỳ thứ gì, đơn giản lại không mất khí chất, thân hình yểu điệu của cô được bộ lễ phục tôn vinh càng thêm ý nhị, Lam Tử Ngưng nhìn đến có chút thất thần.
Đinh Tiểu Tuyên được Minh Huy dẫn dắt đi vài bước, thân tàu có chút lắc lư, làm Đinh Tiểu Tuyên đang mang giày gót nhọn có chút đứng không vững. Minh Huy cầm lấy cánh tay Đinh Tiểu Tuyên nâng lên phía trước, trong lòng bàn tay truyền đến xúc cảm lạnh lẽo khiến thân mình Đinh Tiểu Tuyên rõ ràng cứng đờ.
Khóe miệng Lam Tử Ngưng nhẹ cong lên, xoay người cúi người, tay phải vòng qua người cô, kéo eo cô, mượn lực nhấc lên, đỡ Đinh Tiểu Tuyên lên bến tàu.
Lam Tử Ngưng nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay Đinh Tiểu Tuyên, nghiêng người kề sát bên tai cô, cất giọng ái muội: "Ngươi thật mê người."
Trái ngược với bộ lễ phục màu đen lãnh diễm cao quý của Lam Tử Ngưng, lễ phục màu trắng của Đinh Tiểu Tuyên càng hiện vẻ băng tinh ngọc khiết, đứng bên cạnh vưu vật phong tình, Đinh Tiểu Tuyên có vẻ như là chim nhỏ nép vào người ta.
Giọng điệu của nàng hết sức quyến rũ và mị hoặc, tim Đinh Tiểu Tuyên đập đến mê loạn, có chút chua xót, lặng im vài giây, chậm rãi hỏi: "Tiểu Nghiên đâu?" [Tiểu Tuyên rất biết cách phá bầu không khí~~]
Lam Tử Ngưng hơi hơi cúi đầu, cong khóe miệng: "Đừng làm mất hứng được không? Đêm nay cái gì cũng đừng động, chỉ đi theo ta thôi."
Giọng nói của Lam Tử Ngưng, ôn nhu lạ kỳ, như băng giá cất giấu sâu trong đêm tối, Đinh Tiểu Tuyên có thể rõ ràng nhận ra giọng điệu của nàng, bao hàm tất cả ôn nhu, yên tĩnh lại yếu ớt, thậm chí có chút dè dặt cẩn thận.
Bên tai là từng đợt tiếng sóng vỗ, xì xào hỗn độn, náo loạn tất cả lý trí của Đinh Tiểu Tuyên, chỉ có thể tùy ý Lam Tử Ngưng trấn an, để nàng ôm đi. Dẫm bước lên bãi cỏ đi một đoạn, bên tai truyền đến tiếng nhạc du dương, giai điệu quen thuộc kia giống như sự ôn nhu của nàng lúc này, trầm thấm sâu kín, làm người ta an tâm.
Hai bàn tay đều lạnh lẽo như nhau, ánh sáng của trăng sao trên bầu trời như bao phủ hết tất cả đau xót và bất an. Lẳng lặng Đinh Tiểu Tuyên nhìn bên cạnh, Lam Tử Ngưng kìm lòng không đậu kéo cô dừng bước, vén lại mấy lọn tóc bị gió thổi loạn cho cô, cánh môi hơi lạnh vô cùng ôn nhu dán lên đôi môi của cô, ôn nhu hôn cô, lại chậm rãi dứt đi.
Cúi đầu thấy rõ cái khăn bịt mắt cô đã bị thấm ướt, Lam Tử Ngưng hơi ngửa đầu, liều mạng nuốt xuống những giọt nước mặt chực trào ra, hít sâu một hơi, trầm mặc không nói, lạnh lùng kéo hai tay Đinh Tiểu Tuyên bước nhanh đi tới biệt thự.
Ý thức Đinh Tiểu Tuyên chậm rãi khôi phục khi cảm giác được đau đớn trên cổ tay, đáp án như ẩn như hiện sắp được mang đến, đến tột cùng là trọng sinh hay trầm luân, cô không dám nghĩ lại.
Đẩy ra cửa lớn nặng trịch, trong đại sảnh đã lấp lánh ánh đèn, vũ khúc du dương quanh quẩn, tất thảy đều thỏa đáng vô cùng.
Lam Tử Ngưng xuất hiện tự nhiên sẽ thu hút được ánh mắt mọi người, những người mới vừa rồi còn đang nói chuyện với nhau giờ lại chuyển mắt nhìn chăm chú, khóe miệng Lam Tử Ngưng hơi hơi nhếch lên, ngữ điệu lạnh lùng vang vọng trong không gian nhất thời im lặng, tản ra khí phách lạnh lẽo không người có thể thân cận.
"Xin lỗi."
Lam Tử Ngưng phất phất tay, ngay khi mọi người còn chưa kịp phản ứng lại, đèn đuốc trong đại sảnh đột nhiên tắt hết, sau một lát yên lặng, Lam Tử Ngưng xoay người đứng trước mặt Đinh Tiểu Tuyên, dắt đôi tay vẫn bị trói của cô, nhẹ nhàng kéo, khăn lụa rơi xuống, Lam Tử Ngưng cười khẽ lướt ra phía sau cô, cởi xuống khăn lụa bịt mắt cô luôn.
Dưới ánh trăng, hiện ra trước mắt Đinh Tiểu Tuyên, là một bó hồng trắng to, một chiếc xe đẩy chiếc bánh kem ba tầng màu trắng, cùng que pháo sáng lấp lánh chậm rãi đi tới.
Lam Tử Ngưng nắm tay trái Đinh Tiểu Tuyên, cầm cái dao mà bồi bàn đưa, không nói lời nào, kéo tay cô cùng cắt lên bánh kem, hai mắt thâm thúy luôn nhìn cô, như là đang chờ đợi đáp lại của nàng. [cứ như cắt bánh cưới:3]
Đinh Tiểu Tuyên nhìn nàng, trong ánh mắt dịu dàng có nho nhỏ vui sướng, lại bao hàm vô tận đau xót, lúc này, quả thật cô không biết phải đáp lại như thế nào. Nếu thật sự không có ràng buộc gì, chỉ có một màn trước mắt này thì tốt rồi.
"Chúc mừng ngươi được sống lại." Lam Tử Ngưng đưa tay chỉnh chỉnh tóc bên tai cô, trước ánh nhìn của mọi người, một tay kéo Đinh Tiểu Tuyên vào lòng, không còn là nụ hôn ôn như nữa, mà là bá đạo xâm nhập vào khuôn miệng, dùng đầu lưỡi biểu thị công khai chủ quyền của nàng, cho đến khi thân thể cô khẽ run nhắc nhở Lam Tử Ngưng, buông lỏng môi cô ra, ngón tay vuốt ve qua lại cánh môi bị hôn đến ướt át đỏ bừng. "Từ giờ phút này, ngươi chỉ thuộc về ta."
Ánh vàng ấm áp từ ngọn đèn từ từ sáng lên, tản ra quanh bóng đèn thủy tinh, hai dãy bàn dài chứa đủ thứ đồ ăn, rượu vang, nước trái cây, champagne, không đi để ý tới ánh mắt sợ hãi, ngạc nhiên và tiếng nghị luận của mọi người, Đinh Tiểu Tuyên nhẹ nhàng thở dài, nắm tay của Lam Tử Ngưng lại, cúi đầu không nói gì.
Tuy rằng sắc mặt Đinh Tiểu Tuyên lãnh đạm, nhưng ít ra không có cự tuyệt.
Lam Tử Ngưng nhìn cô mỉm cười, ngẩng đầu nói với tất cả mọi người: "Các vị, mời tùy ý."
Lam Tử Ngưng nắm tay Đinh Tiểu Tuyên, tùy tay ngăn bồi bàn lại, lấy một ly rượu vang, nét mặt tươi cười chậm rãi đi tới chỗ hai người phụ nữ nãy giờ luôn dùng ánh mắt thâm ý nhìn các nàng. Đứng trước mắt người nọ, Lam Tử Ngưng tà cười áp sát tới khóe miệng Đinh Tiểu Tuyên rồi hôn một cái: "Vương tổng, đã lâu không gặp?"
"Ngươi vẫn cứ luôn tùy tiện như vậy." Người được gọi là Vương tổng, giơ tay nhấc chân đều hiện vẻ ưu nhã, thành thục trầm ổn.
Lam Tử Ngưng cầm ly rượu cụng với Vương Mộc Trà: "Cám ơn khích lệ, ngươi đang khen ta là tư bản tùy tiện sao."
Vương Mộc Trà mím môi cười, gật đầu với Đinh Tiểu Tuyên. "Có thể bắt cảnh sát tới tay, ngươi quả thật có năng lực này." Ho nhẹ một tiếng, giơ tay ra: "Xin chào Đinh tiểu thư, ngưỡng mộ đại danh đã lâu."
Lam Tử Ngưng không hề cố kỵ đẩy tay Vương Mộc Trà ra: "Ngừng ngừng, ngươi động không được đâu."
"Tử Ngưng." Vương Mộc Trà cười cười: "Ta còn muốn hợp tác với ngươi đó, chẳng lẽ ngươi không thể khách khí một chút sao?"
Vương Mộc Trà, tổng tài công ty cảng vụ, Đinh Tiểu Tuyên giật mình, ngẩng đầu nhìn Lam Tử Ngưng.
Lam Tử Ngưng sủng nịch nhéo nhéo chóp mũi của Đinh Tiểu Tuyên, trong mắt chỉ có cô, làm như không để ý Vương Mộc Trà bên cạnh.
"Chuyện làm ăn trên tuyến biển quốc tế của ngươi khá náo nhiệt, cần gì phải hợp tác với ta?"
"Những người ở đây, có ai không phải lão tổng công ty quốc tế, chẳng lẽ ngươi không muốn dẫn mối sao?"
Cảm giác lạnh lẽo thấu xương như bị dội nước, đây chắc lại là Lam Tử Ngưng cố ý rồi, cố ý bàn công chuyện trước mặt mình, chỉ là hiện tại Đinh Tiểu Tuyên, đã sợ Lam Tử Ngưng lắm rồi, đã thành ốc còn không mang nổi mình ốc rồi. Cúi đầu không nói gì.
Lam Tử Ngưng rất là vừa lòng, lắc lắc ly rượu trong tay, nhấp một ngụm: "Ta không thích ngươi, không mời mà đến."
Bồi bàn đưa tới một ly rượu cocktail, Lam Tử Ngưng cười bưng lên, đưa tới tay Đinh Tiểu Tuyên.
"Tiểu Hựu Hựu, uống chút cocktail, ta cố ý phân phó bọn họ chế cho ngươi