Sau ngày hôm đó, thái độ của Hạ phu nhân đối với tôi khác hẳn.
Bà ấy đồng ý cho tôi tham gia nhưng vì chỉ còn 2 tuần nên bà ấy chính là người dạy bảo cho tôi, chỉ tôi dùng kiếm rồi mấy chiêu phòng vệ, mấy kĩ năng sống.
Bà ấy ép tôi vào quy củ, sáng đọc sách, trưa luyện kiếm, chiều học chút về y và tịnh tâm tích tụ linh lực.
Nhưng một đứa trẻ 5 tuổi thì đâu thể bứt phá nhanh như vậy, chỉ là tiến bộ một phần so với những đứa trẻ cùng trang lứa thôi.
Tự nhiên thực hiện cái nhiệm vụ xong lại tự chuốc khổ về mình.
Bình thường có thể thoải mái ung dung mà sống, giờ thì toàn kỉ luật với quy tắc, đến ăn uống cũng có chế độ.
Phiền chết được!
" Mệt rồi sao? Vậy chúng ta dừng ở đây đi!...!Phải công nhận là ngươi có tiến bộ, nhưng so với những người khác thì không có cửa đâu.
Hạ gia ta không yêu cầu gì cao, lành lặn trở về là được.
Ta chỉ giúp ngươi cải thiện thể chất và chỉ ngươi vài kĩ năng phòng thân...!Nếu như không nổi cứ xin lui về, đừng cố tranh với những kẻ khác...!Ngày mai lên đường rồi,...!có muốn...đi dạo phố với ta không?" - Hạ phu nhân quan sát rồi cẩn thận căn dặn, bà cũng có mấy phần ngại ngùng nói.
" Không đâu không đâu.
Con mệt lắm rồi, con nghĩ là con nghỉ ngơi!" - Giản Sơ Mạn thở d.ốc nằm ngã ra phía sau thả lỏng toàn thân.
" Xem ngươi!...!Lát nữa ta phải thị nữ bỏ thảo dược vào nước tắm cho ngươi.
Thư giãn cho tốt mai mới có tinh thần đối phó họ....!Ngươi là đệ tử duy nhất của Hạ gia dự thi, ta vẫn là nên theo lệ chuẩn bị cho ngươi vài thứ.
Đúng rồi...!Ngày mai ngươi định đi theo đoàn của gia tộc nào?" - Hạ phu nhân chăm chút để tâm hỏi.
" Con định đi với đoàn người của Nguyệt Ly tỷ tỷ, tuy là trang viên của con rất thuận tiện để tiếp xúc với nhiều người, nhưng mà bọn họ vẫn là thân thiết nhất.
" - Giản Sơ Mạn vui vẻ nói.
" Được rồi.
Chỉ cần ngươi bình bình an an là được, không thì con bé sẽ mất đi tia hi vọng nhỏ của cuộc sống này mất!" - Hạ phu nhân vừa nói vừa trầm lắng suy nghĩ.
" Hắn??? Hắn là ai?" - Giản Sơ Mạn hỏi lại.
" Người mang ngươi về đây!" - Hạ phu nhân đáp.
" À! Việt Cơ ca ca!" - Giản Sơ Mạn liền nhớ ra.
" Ca ca???...!Đúng..đúng..! Nhưng mà với tuổi của ngươi, có lẽ nên gọi thúc thúc, nó hơn ngươi đến 14 tuổi đấy.
Được rồi, về thôi.
Nghỉ ngơi sớm lấy sức ngày mai còn dự thi nữa." - Hạ phu nhân trong lòng cười đến nghẹn vẫn tỏ ra bình tĩnh nói.
Thế là hai người quay về Hạ phủ nghỉ ngơi, tâm trạng của ai cũng khá tốt, rất nóng lòng đến đại hội ngày mai.
Một đứa trẻ 5 tuổi ngây thơ hồn nhiên với dáng vẻ mềm mại ú ú đáng yêu qua tay Dược Tiên Nữ đã trở thành đứa trẻ với dáng người mảnh mai rắn chắc, khí chất toát ra cũng khác hẳn.
Tuy là không mạnh hơn ai nhưng như bây giờ cũng đã là rất tốt rồi.
Có lẽ từ lúc xuyên không đến nay, Phục Linh đại hội chính là ngày có dấu ấn đặc biệt nhất vì nó cho tôi một cảm giác thần tiên kì lạ nhưng lại rất chân thật.
Cũng là ngày mà tôi cũng như bách gia tu tiên không thể quên.
" Muội xem, người hôm nay đến thật đông.
3 tháng trước họ đến đã thấy nhiều rồi nhưng vẫn không ngờ là nhiều đến vậy." - Nguyệt Ly tỷ tỷ quan sát xung quanh, không