Có một đôi mẫu tử như vậy trong trận chiến tranh đoạt quyền thể tàn khốc quả thực hiếm thấy, khó trách được người thích.
Thời gian yến hội sinh thần gấp nên Dạ Lăng Chi nguyệt và Mai Ngọc Dương quyết định đưa tặng một tấm bình phong mặt chạm ngọc.
Dạ Lăng Bắc Sơn cho người mua một bình hoa dạ ang vô cùng đẹp.
Đến ngày sinh thần của Đại hoàng tử, bọn họ cùng nhau đi Lê Vương Phủ
Khác với Dạ Lăng Thiên An ít lời, An Vương Phi xuất từ tướng môn, nhưng tính tinh vô cùng hào sảng.
Bà ấy đối nhân xử thế nhiệt tình hào phóng, tổ chức yến hội vô cùng náo nhiệt.
Rượu quá ba tuần, Mai Ngọc Dương lại cảm thấy có chút kỳ quái, dựa theo lệ thường, sinh nhật hoàng tử thì trong cung nhất định sẽ sai người tới tặng quà.
Ngoại trừ bệnh tình lão Thất lấy còn chưa khỏi hẳn nên không tới, các hoàng tử công chúa khác đều đến, Để Hậu sao có thể không biết, vì sao lúc này còn chưa có động tĩnh gì.
Cảm thấy kỳ quái không chỉ một mình nàng, ngay cả An Vương Phi cũng nhỏ giọng than thở một câu: “Năm nay phụ hoàng quên rồi ư?”
Dạ Lăng Bắc Sơn nghe được câu nói này thì nhíu mày càng chặt.
Hắn từ đại nạn tìm được đường sống trong chỗ chết, nhìn thấy một màn huynh hữu đệ cung khó tránh cảm thấy vài phần châm chọc, tầm mắt lơ đãng đã rơi vào người nhị hoàng tử ngồi đối diện, lại phát hiện khi hắn nghe được lời nói của đại tẩu thì bất động thanh sắc cong môi.
Chẳng biết tại sao, trong lòng Dạ Lăng Bắc Sơn sinh ra một cỗ dự cảm không ổn.
Dạ Lăng Chi nguyệt cũng mơ hồ cảm thấy không đúng, hắn theo bản năng nhìn ra ngoài cửa một chút, bỗng nhiên bên ngoài truyền đến một trận tranh cãi ầm ĩ không bao lâu, một đội Ngự Lâm quân sâm nghiêm nghiệm nghị xuất hiện trước mặt mọi người.
Mai Ngọc Dương hít sâu một hơi, làm sao có thể
Nếu như trong cung ban thưởng thì người đến phải là công công bên người Chiêu Vũ mới đúng, tuyệt đối không thể kinh động đến Ngự Lâm quân.
Trừ phi là có đại sự xảy ra, đến đây bắt người!
Quả nhiên, thủ lĩnh Ngự Lâm quân đi đầu mặt không chút thay đổi, nói: “Quấy rầy nhã hứng của các vị chủ tử.
Thần Tấn Khâm tuân theo mệnh lệnh hoàng thượng, thỉnh An Vương, An Vương Phi vào cung một chuyến, lập tức xuất phát.
An Vương Phi chưa từng nghĩ đến sẽ xảy ra chuyện như vậy, bước chân đều có chút lung lay: “Tần đại nhân, có phải có sự nhầm lần nào hay không.
Hôm nay là sinh thần của An vương, hoàng thượng sao lại đột nhiên tuyên chúng ta