Thiên Băng nghe thấy từng chữ của Sát La, tim quặn lại, nàng sao không biết những việc hắn cố hi sinh bù đắp cho nàng.
Nhưng nàng vẫn là chọn lơ đi, bởi sự hận thù dành cho hắn quá lớn, không muốn cho đi quá dễ dàng Nước mắt hoà cùng trận mưa, không ai biết nàng cũng đang rơi nước mắt.
Cho tới khi giọng khàn của nàng tuyệt vọng vang lên
" Câm miệng, ta hỏi ngươi, chàng đang ở đâu?"
Sát La chỉ lên đỉnh núi, nàng và Đoan Minh Triệt thi triển khinh công lên đỉnh núi.
Quả nhiên Hắn đang ở trên này sinh tử với Mộ Thắng.
Trên người hắn cũng đang có rất nhiều vết thương, chiếc áo bào chiến đấu đã bị máu làm bẩn.
Đoan Minh Vương nhìn thấy Thiên Băng và Đoan Minh Triệt nghĩ rằng mình đang nằm mơ.
Hắn vẫn điên cuồng liều mạng chiến đấu với Mộ Thắng.
Thực ra Mộ Thắng không phải đối thủ của hắn, nhưng do vết thương cộng thêm sức kiệt, đầu hắn giờ rất mơ hồ.
Thiên Băng và Đoan Minh Triệt thấy hắn sắp trụ không nổi, lao vào đánh phụ cùng.
Đoan Minh Vương giờ đây mới biết hắn không nhìn nhầm.
Hắn không còn gì hối tiếc, hắn chỉ sợ rằng mình không nhìn thấy nàng lần cuối, nàng đã ở đây, hắn cũng có thể mỉm cười mà ra đi.
Hắn chống kiếm xuống dưới đất, chân không còn đứng vững, chỉ có thể nhìn mọi người đánh nhau.
Đánh một hồi, Mộ Thắng bị nàng và Đoan Minh Triệt gây thương liên tục, hắn biết mình không phải đối thủ.
Bèn dở trò bẩn thỉu, đưa thuốc nổ ra ném về phía bọn họ.
Kéo Đoan Minh Vương đang mơ hồ định nhảy xuống vực cùng, hắn cười ha hả
" Ngày hôm nay, ta cho dù chết, nhưng được Hoàng đế ngươi bồi bạn cùng chết không hối tiếc.
Cuối cùng ta cũng trả được thù cho cha ta.
Haha"
Thiên Băng thấy hắn kéo Đoan Minh Vương đi, đôi mắt điên cuồng, mặt tràn đấy sát khí:
" KHÔNGGGGGG"
Nàng cố bắt lấy hắn, kiếm của nàng trượt trên vách núi tạo thành vệt dài.
Nàng và hắn đang bị treo lơ lửng giữa vách núi.
Mộ Thắng vẫn đang cầm chân Đoan Minh Vương, Mộ Thắng vẫn không có ý định buông tay.
Một giọng trầm ấm thốt lên
" Băng nhi, buông tay đi, nếu không nàng sẽ cũng rơi xuống đó" Tay của nàng vì ra sức kéo hắn, máu cũng chảy xuống thành vệt dài xuống người Đoan Minh Vương.
Thật may Đoan Minh Triệt xuất hiện, cầm cay đao mà phi thẳng xuống Mộ Thắng khiến hắn phải thả tay, chết ngay tại chỗ.
Thiên Băng thấy bộ