Ngày ấy ban đêm hôm đó khiến cho Cảnh Thịnh càng lúc càng cảm thấy bất an, loại bất an này vẫn kéo dài đến ngày khánh công yến tiệc.
Làm hoàng hậu Thiều Yên Nhiên đương nhiên là phải cùng Cảnh Thịnh cùng nhau tham dự, từ đêm hôm đó sau khi Cảnh Thịnh bất ngờ rời khỏi, nàng cũng chưa từng gặp qua hoàng đế.
Cảnh Thịnh là cố ý trốn tránh nàng, còn một câu"Xin lỗi" kia vẫn quanh quẩn bên tai Thiều Yên Nhiên.
Hôm nay là vì chúc mừng Tần Diệp cùng Tần Tử Long thắng trận lớn trở về cử hành tiệc chúc mừng, làm vai chính hôm nay hai cha con Tần Tử Long cũng trở thành tiêu điểm.
Quan trọng hơn chính là chuyện Tần Diệp ngày trước xông vào cung chỉ bị hoàng đế chuyện lớn biến thành chuyện nhỏ mà giải quyết, có thể thấy được hoàng đế đối với Tần gia là thế nào sủng ái, chúng đại thần đều thấy gió khiến đà người, đương nhiên sẽ đối với Tần gia tới hơn gần chút.
Tần Diệp vốn là người tập võ, tuy trước bị phụ thân thô bạo đánh 30 đại bản nhưng mấy ngày qua đi thân thể cũng không còn đáng lo ngại, chỉ một vài da thịt thương. Tần Tử Long tốt xấu gì cũng là cha của Tần Diệp đương nhiên sẽ không thật sự muốn mạng Tần Diệp, giáo huấn thích hợp hẳn không thể thiếu.
Lúc sau hoàng đế lại phái người đưa tới không ít nhân sâm thuốc bổ, Tần Tử Long biết hoàng đế đối với Tần Diệp là thật quan tâm nhưng không hiểu tại sao con trai nhà mình đối với hoàng đế lại là không muốn trông thấy như thế.
Trước đối với chuyện hoàng đế đoạt đi Thiều Yên Nhiên Tần Tử Long trong lòng tuy có một vài phần bất mãn nhưng sau đó ngẫm lại hoàng đế làm như vậy cũng không phải vô lý, Tần gia cùng Thiều gia quyền cao chức trọng nếu lại kết thân gia khó tránh khỏi sẽ không bị người hoài nghi.
Cây to đón gió, không biết khi nào mầm tai vạ sẽ rơi vào trên đầu bọn họ, dù mình trung thành và tận tâm nhưng vẫn sẽ chịu đến một vài nghi kỵ
Hoàng đế càng là tín nhiệm hắn, hắn áp lực lại càng lớn.
Chỉ là Tần Diệp từ nhỏ đã là một cái quật cường, nhất định là đối với Cảnh Thịnh ghi hận trong lòng.
Tần Diệp không ngừng một lần hỏi phụ thân, hoàng đế bất nhân vô năng tại sao còn phải với hắn trung thành và tận tâm, đây là ngu trung.
Cuối cùng Tần Tử Long nói với Tần Diệp, vì Tần Tử Long thiếu tiên hoàng một cái mạng, cho nên Tần Tử Long thề cuộc đời này đều nguyện trung thành với Đại Lăng, thủ Đại Lăng công trạng, thủ bên Cảnh Thịnh.
Cảnh Thịnh là tiên hoàng duy nhất đứa con, cũng là ngày sau Đại Lăng duy nhất hy vọng.
Tần Diệp rốt cuộc hiểu ra phụ thân khổ tâm cùng nhiều năm bí mật, hoá ra tiên hoàng chết là vì Tần Tử Long.
Cảnh Thịnh cúi đầu dựa vào trên bàn vẫn không có tinh thần gì.
"Hoàng Thượng, nên thay quần áo, trong chốc lát dạ tiệc đã phải bắt đầu, Hoàng hậu nương nương bên kia đã chuẩn bị thỏa đáng."
Nhắc tới Thiều Yên Nhiên Cảnh Thịnh sẽ nghĩ đến chuyện ngày ấy buổi tối, lại là lúng túng lại là ảo não, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng sắp nhăn thành một nùi.
"Hoàng Thượng ngài sao thế, có phải hay không khó chịu, muốn nô tài thỉnh thái y cho ngài xem một cái hay không?" Tiểu Lí Tử phát hiện từ sau khi đêm đó hoàng đế vẫn đều uể oải không phấn chấn, tuy không biết đêm đó giữa hoàng đế cùng hoàng hậu xảy ra chuyện gì, nhưng loại trạng thái này kế tiếp nhất định không phải chuyện gì tốt.
Đặc biệt gần đây chỉ cần nhắc tới Hoàng hậu nương nương, hoàng đế sẽ lộ ra cái loại bất đắc dĩ biểu tình, thật là tò mò muốn chết.
"Trẫm không có việc gì."
Cái dạng này như thế nào lại không có việc gì, nhất định là trong lòng có chuyện.
"Hoàng Thượng giữa ngài cùng Hoàng hậu nương nương xảy ra chuyện gì, tại sao nô tài cảm thấy ngài luôn trốn tránh hoàng hậu chứ?" Tiểu Lí Tử vẫn nhịn không được hỏi.
Cảnh Thịnh chỉ thở dài không trả lời, Tiểu Lí Tử lại nghi hoặc.
Chiêu Nguyệt cầm một mâm tiểu điểm tâm đi vào trong, lại thấy hoàng đế một bộ dáng vô tình.
"Hoàng Thượng, ngài sao còn chưa chuẩn bị, thái hậu cũng hối thúc thật nhiều lần."
"Trước ăn chút điểm tâm lắp bụng." Chiêu Nguyệt đem điểm tâm đặt ở trước mặt Cảnh Thịnh.
"Thay quần áo cho trẫm đi." Nên đối mặt vẫn là phải đối mặt a, thật không biết Thiều Yên Nhiên sẽ nghĩ như thế nào.
Trẫm khi nào lại coi trọng cái nhìn của Thiều Yên Nhiên như vậy, chẳng lẽ trẫm thật sự thích nàng sao? Không có, trẫm nhất định là nghĩ quá nhiều.
Thay đổi trang phục Cảnh Thịnh cuối cùng được một đám thái giám cung nữ dắt đến Khánh Hoà điện, Khánh Hoà điện chính là nơi dùng để chiêu đãi các vị đại thần cùng khách quý, như hoàng gia có yến hội đều ở đó cử hành.
Thái hậu cùng hoàng hậu còn có các vị đại thần sớm đã ở trong Khánh Hoà điện chờ hoàng đế đến.
Tần Diệp cùng Tần Tử Long sáng sớm cũng đã đến Khánh Hoà điện, khi Thiều Yên Nhiên xuất hiện hắn liếc mắt liền nhìn thấy, từ đó ánh mắt rốt cuộc không muốn rời đi.
Cùng ngày xưa thanh lịch không giống, làm hoàng hậu nàng hiện giờ là ung dung xinh đẹp cao quý, khuynh quốc khuynh thành như thế.
Thiều Yên Nhiên cũng thấy Tần Diệp, không giống Tần Diệp cả gan làm loạn kia ánh mắt Thiều Yên Nhiên chỉ hơi hơi liếc liền nghiêng đầu đi, Tần Diệp lại thu không ít.
"Hoàng Thượng giá đáo!" trong vạn chúng chú mục Cảnh Thịnh rốt cuộc đến, làm hoàng đế đều luôn đến cuối cùng như vậy.
"Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế." Các vị đại thần quỳ xuống hành lễ.
"Chúng ái khanh bình thân, hôm nay là vì ăn mừng Tần tướng quân chiến thắng trở về, cho nên trẫm cũng không phải vai chính của hôm nay, không cần đa lễ." Cảnh Thịnh cất cao cổ họng nói.
Cái không thích nhất chính là trường hợp này, còn phải chú ý đủ loại hình tượng.
Hoàng đế đến, như vậy dạ tiệc cũng chính thức bắt đầu. Đơn giản là một vài biểu diễn ca múa, có điều hoàng gia biểu diễn đều là tỉ mỉ chọn lựa qua, ở ngoài cung chưa hẳn xem đến.
Cảnh Thịnh ngồi ở chính giữa đại điện, bên trái ngồi thái hậu, mặt phải thì là hoàng hậu Thiều Yên Nhiên.
Từ khi bước vào Khánh Hoà điện Cảnh Thịnh đã không liếc nhìn Thiều Yên Nhiên, là cố ý khắc chế hay là như thế nào đã không biết được.
Tuy Cảnh Thịnh không nhìn đến Thiều Yên Nhiên nhưng mà nàng vẫn nhìn thấy ánh mắt Tần Diệp với Thiều Yên Nhiên, Cảnh Thịnh không khỏi nhíu mày. Hai người các ngươi đây là mặt mày đưa tình sao? Coi trẫm cùng những đại thần đều là người chết à.
Tần Tử Long cũng đem con trai ánh mắt nhìn ở trong mắt.
"Diệp nhi mọi thứ cũng đã thành kết cục đã định, như thế là phạm thượng."
Tần Diệp nghe phụ thân nói như vậy ánh mắt biến thành ảm đạm, hiện giờ Thiều Yên Nhiên đã không phải của mình, nàng là vợ tên hỗn đản hoàng đế, một quốc gia chi mẫu.
Thô bạo uống xong một chén rượu.
Thiều Khang ngồi đối diện Tần Tử Long, hắn nhìn trước mắt một cảnh này cũng là bất đắc dĩ, Thiều Yên Nhiên gả cho hoàng đế này cũng là sự thật, may mà Tần Tử Long có thể hiểu, giữa hai người vẫn chưa xuất hiện khoảng cách. Loại tình cảm này, rõ ràng là đả thương người.
Hơn nữa thương còn không ở một người, nhìn hoàng đế bộ dạng cũng không tốt hơn là mấy đi.
Không ngờ con gái nhà mình nổi tiếng như vậy, không hổ là đứa con của Thiều Khang ta. Thiều thừa tướng đủ loại tự an ủi mình.
Tiểu hoàng đế trong lòng có tâm sự, đương nhiên không dễ chịu.
Một trận mặt ngoài vui vẻ yến hội lại là bao nhiêu người khổ bên trong.
Cảnh Thịnh trong lòng khó chịu đành phải dựa vào uống rượu để tiêu trừ một vài phiền não, nàng hình như ngầm cùng Tần Diệp phân cao thấp, thấy Tần Diệp uống một ly nàng cũng uống một ly.
Cuối cùng Chiêu Nguyệt lo lắng hoàng đế uống rượu.
"Hoàng Thượng, ngài không thể uống tiếp." Ngài tửu lượng thật sự không dám khen a, lần trước chuyện đại hôn còn rõ ràng ở trước mắt, đêm nay cũng không muốn giẫm lên vết xe đổ đi.
Hoàng đế không thuận theo.
"Hoàng Thượng, uống rượu nhiều tổn hại thân thể, chớ để uống nhiều." Thiều Yên Nhiên chú ý Cảnh Thịnh, Cảnh Thịnh trong lòng có cáu tự mình biết, tuy cáu này là Cảnh Thịnh tự mình gây ra.
Mặc kệ thế nào Cảnh Thịnh hiện giờ là phu quân của mình, mặc dù nàng thật sự có tật xấu cũng là của mình đời này duy nhất phu quân, đây là sự thật bất cứ ai cũng không thể thay đổi.
Nghe được giọng nói của Thiều Yên Nhiên, Cảnh Thịnh mới mơ mơ màng màng ngẩng đầu, nàng tự giễu cười.
"Thế nào, hoàng hậu cũng đến quản trẫm sao?"
Chính ngươi cùng Tần Diệp mặt mày đưa tình là được rồi, quản trẫm làm gì, nói tới cùng các ngươi mới là người hữu tình, trẫm chỉ là thủ phạm chia rẽ các ngươi.
Hoàng đế khẩu khí không tốt Thiều Yên Nhiên cũng không đem lời Cảnh Thịnh nói để ở trong lòng mà hơi cười.
"Thần thiếp là thê tử của Hoàng Thượng, chuyện của Hoàng Thượng thần thiếp đương nhiên phải hỏi đến. Rượu này là không thể uống nhiều, Hoàng Thượng hảo hảo bảo trọng thân thể mới tốt."
Thiều Yên Nhiên chủ động vươn tay lấy ly rượu của Cảnh Thịnh rồi lại lần nữa đưa cho nàng một ly.
"Đây là Ngưu Nhũ, thần thiếp nhớ Hoàng Thượng rất thích uống."
Cùng Cảnh Thịnh ở chung lâu như vậy, Thiều Yên Nhiên vẫn hiểu rõ một vài thói quen cuộc sống của nàng. Mỗi ngày trước khi ngủ Cảnh Thịnh đều uống một chén Ngưu Nhũ, nhìn bộ dạng của nàng tựa như rất hảo miệng.
Cảnh Thịnh tiếp nhận ly vẫn lăng lăng nhìn Thiều Yên Nhiên, Thiều Yên Nhiên trên mặt vẫn thản nhiên mỉm cười. Cảnh Thịnh nhất thời tình mê, đột nhiên kề sát Thiều Yên Nhiên cũng mặc kệ có phải hay không ở trước công chúng, như ma xui quỷ khiến trực