Ai Sợ Ai

Chương 3-2


trước sau

Thứ 6 tuần này, Ân Dao phải đi Thượng Hải. Vừa lên máy bay liền nhận được tin từ New York, bên kia gửi tới một email. Ân Dao xem xong thì chuyển thẳng cho Chu Thúc.

Đấy là tin tốt mà cô nói, cái gọi là "sàn diễn lớn hơn".

Cô nhắn một dòng ở phía dưới: Cậu cân nhắc hai ngày. Thứ hai có rảnh thì đến công ty gặp tôi.

Sau đó cô tắt điện thoại.

Đến khi máy bay hạ cánh, cô mở điện thoại ra thì phát hiện Chu Thúc nhắn rất nhiều tin. Có thể thấy hắn vô cùng kích động, phỏng chừng không cần suy nghĩ đến hai ngày.

Chụp ảnh ở Thượng Hải chỉ cần một ngày, buổi trưa hôm sau Ân Dao rảnh rỗi bèn một mình đi dạo. Lúc chuẩn bị về thì vô tình trông thấy Hoàng Uyển Thịnh ôm bạn trai mới, là báo lá cải đưa tin trường quay của bộ phim. Ân Dao nảy ra ý tưởng nhân lúc nhàn rỗi này tới Hoành Điếm tìm hiểu công việc của cô ấy.

Mùa này, thời tiết đã từ từ nóng lên. Nhưng đóng phim thì không phân biệt mùa. Lúc Ân Dao tới thì Hoàng Uyển Thịnh đang diễn cảnh mùa đông. Cô ấy không thể phân thân thành hai nên đành để trợ lý đi đón Ân Dao.

Đến trường quay ở bên cạnh phố Quảng Châu. Thấy nhân viên đoàn phim vô cùng bận bịu, rất nhiều diễn viên chờ một bên. Ân Dao liếc mắt tìm được Hoàng Uyển Thịnh, loại thời tiết này mà cô ấy mặc trang phục diễn dày cộm. Bên ngoài còn khoác chiếc áo lông lá lùm xùm, nhìn thôi đã thấy nóng.

Trợ lý rất hiểu chuyện, che dù cho Ân Dao.

Ân Dao hỏi: "Cô ấy quay như thế bao lâu rồi?"

Trợ lý đáp: "Hơn 5 giờ sáng đã tới rồi".

"Mỗi ngày đều như vậy sao?"

"Hừm, thỉnh thoảng phải quay cảnh đêm, cả đêm không được ngủ". Trợ lý cũng có hơi đau lòng: "Gần đây toàn quay cảnh mùa đông, hôm nào cũng phải mặc nhiều như vậy".

Ân Dao nghĩ thầm, Tiết Phùng Phùng đúng là mơ tưởng hão huyền, làm ngôi sao nào có dễ dàng như thế.

Diễn xong, Hoàng Uyển Thịnh rảnh rỗi, rốt cuộc cũng có thể cởi bộ đồ dày ra. Cô ấy tới trò chuyện với Ân Dao, sau đó bảo trợ lý mua nước cho mọi người. Cô ấy làm việc luôn thỏa đáng như thế nên luôn được chào đón ở đoàn phim.

Trên đầu Hoàng Uyển Thịnh nóng đến chảy mồ hôi nhưng lại muốn đưa cây quạt điện mini cho Ân Dao.

Ân Dao thật cạn lời: "Cậu làm gì vậy, ở trước mặt mình còn muốn tỏ ra khôn khéo? Có thấy mệt hay không?"

"Ai khôn khéo với cậu hả?" Hoàng Uyển Thịnh cười "Này là do mình biết ơn vì cậu ngàn dặm xa xôi mang ấm áp đến cho mình, không được sao?"

"Gì mà ngàn dặm? Thượng Hải đến Hoành Điếm mất bao xa?"

"Cũng có dễ dàng đâu" Hoàng Uyển Thịnh nhìn cô chăm chú: "Gần đây cậu làm sao vậy? Mắt có quầng thâm cả rồi?"

"Có sao đâu, hơi bận thôi" Ân Dao hỏi: "Bộ phim này của cậu khi nào đóng máy?"

"Sớm đấy, ít nhất là một tháng".

Ân Dao thấy bên kia bắt đầu rồi, lúc này đang quay cảnh mấy người đàn ông đang đùa giỡn. Có một người ăn diện thoạt nhìn rất giống vai chính, cô hỏi: "Người đó là nam chính hả?"

"Ừm" Hoàng Uyển Thịnh trả lời: "Giang Nhất Hiên, gần đây
mới phất lên. Thật ra đã đóng phim nhiều năm rồi, nhưng chắc chắn cậu không biết anh ấy. Cậu thấy có đẹp trai không?"

"Thì vậy đó" Ân Dao sít lại gần, nhỏ giọng nói: "Mũi xấu quá".

Hoàng Uyển Thịnh bật cười, cũng thấp giọng hỏi: "Nhiếp ảnh gia mấy người đều soi mói như vậy sao? Kiểu người thế nào mới lọt vào mắt cậu hả? Làm gì có ai hoàn mỹ, mình thấy cậu người mẫu kia cũng không tính là đẹp trai đâu"

"Mình cũng đâu cần cậu ta ưa nhìn" Ân Dao nói.

"Vậy chứ cậu muốn gì?"

Ân Dao không trả lời, ngừng một chút rồi bỗng dưng cô nói: "Có điều, gần đây mình gặp một người đẹp"

Hoàng Uyển Thịnh ngạc nhiên, hỏi cô đó là ai. Ân Dao không nói chỉ cười nhẹ: "Sau này sẽ nói cho cậu biết".

Ân Dao đợi ở trường quay đến khi trời đã tối đen. Chờ Hoàng Uyển Thịnh kết thúc công việc, tháo trang sức sau đó đi cùng cô ấy về khách sạn.

Buổi tối tắm xong, hai người ra ngoài chơi. Hoàng Uyển Thịnh đưa cô đi dạo gần đó một lát.

Chỗ Hoành Điếm này một năm 4 mùa đều náo nhiệt. Đoàn phim tới tới lui lui, mang đến sự phát triển cho xung quanh đó. Trời vừa tối, mấy cửa tiệm bên ngoài đều bày sạp nhỏ. Chỗ nào cũng có tốp năm tốp ba người xúm lại ăn gì đó, rất nhiều người còn mặc trang phục quay phim. Đôi lúc nhìn vào sẽ khiến người ta có cảm giác xuyên qua thời gian, cũng hơi buồn cười.

Hai người đi dọc theo phố ăn vài thứ, tản bộ đến 9 giờ. Lúc chuẩn bị ra về, Hoàng Uyển Thịnh nhận được một tin nhắn, hỏi Ân Dao: "Thời gian còn hơi sớm, mình dẫn cậu đi chơi một chút nha, chỉ là sẽ hơi trễ, cậu có ghét không?"

"Đi đâu?"

Hoàng Uyển Thịnh cũng không nói, chỉ cười trừ. Ân Dao hiểu ra ngay: "Biết rồi, đi thôi"

Nơi đó không xa, ngay con phố đối diện.

Thật ra là Hoàng Uyển Thịnh đi gặp bạn trai, từ sau hôm Quốc tế thiếu nhi đến giờ hai người còn chưa gặp nhau. Không phải ở đoàn phim thì cũng là đi tuyên truyền, thời gian luôn chéo nhau. Cho nên tối nay có Ân Dao ở đây, cô ấy không muốn lỡ mất cơ hội này.

Chẳng qua, hiện tại hai người không công khai, cô ấy bất đắc dĩ dùng danh nghĩa đi gặp mặt đồng nghiệp trước đó cùng hợp tác, tiện thể gặp gỡ làm quen đạo diễn và nhà sản xuất.

Phòng bao rất lớn, có không ít người. Nhìn qua có vẻ là chúc mừng phim đóng máy, có người thì hát, có người thì nói chuyện phiếm.

Trong phòng bao ồn ào huyên náo, ánh sáng lung linh.

Trên màn hình đang phát một bản tình ca, giọng nữ rất trong, giọng hát du dương bay bổng.

Ân Dao nhìn thoáng qua, không quen ai cả. Tầm mắt của cô đảo một vòng, thình lình dừng ở góc bên trái.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện