Ái Thê – Kinh Chập

Đêm Khuya Bến Cảng 1


trước sau

Âm thanh cửa tiệm cắt tóc vọng ra rất ồn ào, ca khúc "Đêm khuya bến cảng" của Quan Thục Di vang lên vừa mê ly vừa da diết, tiếng hát vang lên như một lời thì thầm trong không khí.

"Trời đêm lấp lánh như viên kim cương nhưng lạnh lẽo

Ngàn ánh đèn neon thay cho những giấc mơ phản chiếu xuống bến cảng này

Tại sao nước mắt lại vấn vương trong im lặng để rồi tiếng thở dài thay thế.

Anh rồi sẽ biến mất, biến mất đi

Đi mãi không trở lại"

Vân Tranh cõng cô đi qua cây cầu đá, lưng anh rất rộng, Chiêu Đệ quá mệt mỏi nên sau khi náo loạn cũng đã kiệt sức.

"Làn váy tung bay theo gió thật lãng mạn lại thoắt ẩn thoắt hiện.

Khăn choàng đen cô đơn phất phơ trong gió biến cảng

Dưới ngàn ánh đèn neon

Tôi lẻ loi một mình"

Váy của cô được may bằng vải lanh, màu xanh hải quân, ở phía sau lưng anh phất phơ nhìn giống hệt một đóa hoa.

Chợ đêm đang náo nhiệt, anh cõng cô đi qua những con hẻm rơi đầy hoa đỗ quyên, dừng lại trước một căn nhà cũ, tay vịn cửa có màu xanh dương, là ông chủ mới cho sơn lại.

Chiêu Đệ dần chìm vào giấc ngủ say, cô đã quá mệt mỏi, quá choáng váng.

Ở chỗ này không có thang máy Vân Tranh cõng cô đi bộ lên năm tầng lầu.

Trước đây anh gặp được một bà lão, lần này vô tình gặp lại, bà rất phấn khởi định cất tiếng, Vân Tranh đã nhanh tay đưa một ngón trỏ lên môi, "Sh.

"

Bà che miệng lại cười khúc khích như đứa trẻ rồi quay bước đi.

Đến căn nhà số 560, anh dừng lại và lấy chìa khóa ra mở cửa.

Trong căn phòng yên tĩnh, anh đưa cô lên một chiếc giường màu đen, kéo rèm cửa ra sau đó bước vào phòng tắm bưng ra một chậu nước nóng, vắt khăn, bắt đầu giúp cô lau mình.

Bây giờ đã gần mười giờ, hệ thống cấp nước của tòa nhà này hoạt động không tốt, vào lúc này những tầng thấp hơn sẽ bị cúp nước.

Trước đây vào thời điểm này, Chiêu Đệ ở tầng hai sẽ lặng lẽ đến gõ cửa nhà của anh.

"Vân Tranh, không có nước, em muốn đi tắm.

"

Trung tâm thuê một tòa nhà ở khu này, sắp xếp cho các giáo viên sống ở tầng hai, chỉ có mình anh sống ở tầng năm do Bạc Viễn đặc biệt sắp xếp.

Những chuyện diễn ra trước đây hầu như luôn được tái hiện lại trong trí nhớ của Vân Tranh mỗi ngày.

Khăn lau lên gò má của cô, lên cổ, lên cánh tay, bụng và cả chân.

Trong suốt quá trình đó anh luôn cố gắng tập trung nhìn về phía trước.

Lúc mang nước đi đổ, ngang qua bức tượng Quan Thế Âm mà bà ngoại anh đã cho, đây là lần thứ mười lăm anh thành tâm mà thắp hương trước pho tượng.

14 này anh dùng ba nén hương và bái ba lần.

Chiêu Đệ cũng không phải thật sự ngủ say, nhiều lần ra khỏi giường, mò mẫm đi tìm giày.

Vân Tranh đưa cô trở lại giường nhưng cô lại khoát tay ra, "Điện thoại của tôi đâu?"

Điện thoại của cô bị tấm phủ giường của anh phủ lên.

"Em nghỉ ngơi một lát đi, có muốn đi tắm không?"

Đối mặt với sự chất vấn của cô, anh không trả lời.

Máy điều hòa trong phòng vẫn chạy, anh đưa tay gạt những sợi tóc lộn xộn của cô qua một bên.

"Tôi sẽ gọi cho Sở Mặc.

" Cô lóng ngóng, loạng choạng lục lọi danh bạ điện thoại ra quay số.

Ai là Sở Mặc?

Vân Tranh kéo cô lên, cẩn thận nhìn vào gương mặt đang mê mang của cô, trong tim phảng phất như bị ai nhét bông gòn rất nhanh liền ngạt thở.

Cô không có đợi anh, như vậy trải qua hai năm đó cũng rất tốt.

Vô số lần anh hèn mọn quỳ gối dưới chân Đức Phật, lần này anh có thể gặp lại được cô, mùi vị chua xót trong lòng cũng không sánh bằng những gì đã trải qua hai năm trước.

Anh hôn cô, một lần lại một lần, những nụ hôn rơi xuống càng nặng hơn, "Chiêu Đệ, cuối cùng anh đã tìm thấy em, anh nhớ em, rất nhớ, rất nhớ em.

"

Cô không muốn nghe, vẫn tiếp tục lật tung mọi thứ lên để tìm điện thoại, gối nằm, chăn đều rơi trên đất.

Cô không tin anh, vì anh đã từng gian dối đối với cô.

"Điện thoại của tôi đâu? Anh giấu nó ở đâu?"

Anh ôm ngang hông cô, "Chiêu Đệ, chúng ta đi tắm, cái gì cũng đừng nghĩ đến nữa.

"

Chính sự xuất hiện của cô đã khiến anh cảm thấy sợ hãi và hoảng loạn, nhịp tim đập nhanh như trống bổi liên hồi.

Bây giờ anh cần phải tìm cách xoa dịu nó.

Bên ngoài căn phòng cho thuê là những cửa hàng nhỏ bán mì gạo, ánh lửa lóe lên khi xào nấu, những tiếng huýt sáo vọng lên cách mấy con hẻm đều có thể nghe được.

Trước kia Chiêu Đệ thường ngồi trên sô pha trước cửa căn nhà số 560, trên đùi đặt một quyển sổ tay, viết xuống đó tất cả những suy nghĩ kỳ lạ của mình, trên cửa treo đầy những con hạc giấy, Vân Tranh đã từng chê cười cô rằng những món đồ đó trông thật cổ lỗ sỉ.

Trên đầu giường của họ còn đặt một bình đầy sao giấy, tất cả đều là chính tay Chiêu Đệ xếp, còn có hai con mèo chiêu tài, cũng cho Chiêu Đệ tự tay nặn thành.

Lúc trước khi bình sao giấy bị vỡ nát, đánh thức Vân Tranh đang ý loạn tình mê, theo sau đó là một tiếng đóng cửa, tình yêu của anh cũng đi mất rồi.

Sau này anh nhặt lại từng ngôi sao giấy, vẫn không thể nhặt lại hết, có cái bị dẫm hỏng rồi, những chữ viết bên trong cũng không đọc được nữa.

Sau này cô mới biết được, cô đem mỗi câu tình ý của mình đều viết vào trong đó.

Bên trong cửa kính bốc lên từng trận hơi nóng, trước kia Vân Tranh thích nhất là nửa dựa vào trên khung cửa sổ, xem trong kính phản chiếu hình ảnh cơ thể thoắt ẩn thoắt hiện, mỗi một lần đều cảm thấy du͙ƈ vọиɠ trong người tăng vọt.

Chiêu Đệ đỡ lấy bồn
rửa mặt, phía sau từng trận kịch liệt kíƈɦ ŧɦíƈɦ khiến cô rơi nước mắt.

Vừa khóc vừa bao chặt lấy.

Tóc cô tản ra trên tấm lưng trắng mịn, mái tóc dài rối tung giống như thác, còn nhỏ nước.

Đôi gò bồng đào trước ngực lắc lư theo nhịp thở hổn hển của cô.

"Chiêu Đệ, Chiêu Đệ, em thật chặt.

" Anh bóp eo cô, bắp đùi rắn chắc đánh lên hai bờ mông đầy đặn, tạo nên tầng tầng sóng cuộn.

Cô bị ôm vào phòng tắm, vẫn là mặt kính đó, mọi thứ dường như chưa từng thay đổi, anh cởϊ qυầи áo, váy của cô bị xối ướt đẫm, dán lên cơ thể làm hiện lên những đường cong bị che đậy bên dưới.

Chỉ liếc mắt một cái, anh lập tức nổi lên phản ứng.

Anh cố gắng gượng, giúp cô gội đầu, tắm rửa sạch sẽ.

Mỗi lần cô giãy giụa muốn đẩy cửa đi ra lại bị kéo nhanh tay kéo về.

Cô mắng nhưng cả người lại không có sức lực, đến cuối cùng những lời thô tục cũng bị ép ra thế nhưng anh vẫn cứ làm lơ hết thảy.

Cô nói rằng mình đã có bạn trai, người đó là một luật sư rất ưu tú, cô thể không làm chuyện có lỗi với bạn trai mình.

Đôi tay đang rửa sạch thân thể cô trở nên thô bạo hơn, tắm rửa lúc sau, anh hung hăng bắt lấy ngực cô xoa bóp thành đủ hình dạng, ngậm vào trong miệng mà dùng lực hút, muốn bao nhiêu mạnh mẽ đều có bấy nhiêu.

Anh dường như muốn phát tiết ra hết những du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu của mình.

Mái tóc đen chôn trước ngực vừa hút vừa buông ra những lời nói thô tục, "Trái đu đủ này đúng là càng ngày càng mềm a.

"

Vân Tranh lúc rơi vào bể dục trở nên rất thô lỗ, so với bộ dạng tao nhã lễ độ thường ngày đúng là khác xa.

Chiêu Đệ bật khóc, cô cảm thấy chính mình đi một vòng lớn như vậy cuối cùng lại quay về điểm xuất phát.

Anh một chút cũng không thay đổi, vẫn không học được cách tôn trọng cô.

Anh cắn dọc theo cô, bắt lấy tay cô hướng tiểu Vân Tranh mà xoa nắn, "Chiêu Đệ, Chiêu Đệ.

" Anh cọ xát ở bên tai cô, "Anh muốn chết, em gϊếŧ anh đi, gϊếŧ anh đi.

"

Anh chờ cô, lại phát hiện cô đã có niềm vui mới.

Cô là kẻ lừa đảo, một kẻ lừa đảo chân chính.

"Không phải em nói sẽ yêu anh cả đời sao? Lúc trước em nói với anh, Chiêu Đệ, em, sẽ không bao giờ thay lòng đổi dạ với Bạc Vân Tranh sao?" Anh vội vàng hỏi cô, âm thanh trầm thấp từ tính nhưng trong mắt lại hiện lên vẻ điên cuồng.

Bị áp lên mặt kính, anh dùng đầu ngón tay moi ra vách thịt mà tiến vào hạ thân cô, nơi đó ấm áp lại ướŧ áŧ, cảm giác từ đầu ngón tay khiến cơ thể anh run rẩy.

Cô khóc, khóc nức nở.

Vân Tranh xoay mặt cô lại, nước mắt rơi trên mui bàn tay như rơi thẳng vào đáy lòng anh.

"Em thích người đó?" Đôi mắt anh đỏ lên

Chiêu Đệ gật đầu.

Giây tiếp theo, một cây gậy th*t thô to tiến thẳng vào cơ thể cô, Chiêu Đệ a một tiếng, chịu không nổi muốn té ngã, Vân Tranh ôm cô áp lên trên kính, anh bị sự chặt khít này làm cho cả da đầu đều tê dại.

Anh bắt đầu đĩnh động lên.

"Chiêu Đệ, chặt quá, anh không di chuyển được.

"

Nơi đó bị căng dãn ra, bị lấp đầy, vừa đau vừa tê dại, Vân Tranh cùng cô đan mười ngón tay vào nhau, "Anh cầu Phật, cầu không biết bao nhiêu lần.

"

Chiêu Đệ bị hôn, đầu lưỡi bị một lực mạnh mẽ mút vào, huyệt nhỏ chảy ra từng dòng dịch ngọt, âm thanh nước bị va đập khiến người khác nghe thấy mà đỏ mặt tía tai.

Anh buông cô ra từ phía sau bắt đầu tiến vào.

Mấy năm nay anh chưa từng ngừng rèn luyện cơ thể, luôn muốn dùng trạng thái tốt nhất mà nghênh đón cô, chờ đợi cô.

Khi vật thô dài hoàn toàn thâm nhập vào hoa tâm, lại kéo theo thịt đỏ từ bên trong ra ngoài.

gậy th*t hướng phía trên ngay điểm G của cô mà khơi gợi, hai luồn nhũ lay động, anh duỗi tay lên trước bắt lấy xoa nắn, nhũ thịt tràn ra từ kẽ tay.

Lấy đây làm điểm tựa, phía dưới nhanh chóng kíƈɦ ŧɦíƈɦ.

"A! " Chiêu Đệ cắn răng phát ra tiếng mà lắc đầu, "Vân Tranh, buông tôi ra, buông tôi ra.

"

Vân Tranh kề sát đầu vào vai cô khiến cô cảm nhận được một trận nhiệt ướt.

"Phật Tổ không chiếu cố anh.

" Giọng anh thầm thì, suy nghĩ về số mệnh thê lương.

Phần kính bị cô đè lên, bám hơi ẩm, một bên mờ một bên rõ.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện