Sùng Hoa nhớ rõ trước khi ngủ, là cô ôm Thôi Trinh, thế nhưng lúc tỉnh lại cô đã vùi vào lòng Thôi Trinh, hương vị ngọt ngào mà ngủ một giấc sâu.
Chăn chảy xuống đến ngực, có lẽ là nửa đêm cảm thấy nóng. Tay của Thôi Trinh nhẹ nhàng khoát lên eo cô, nàng còn đang ngủ say, tiếng hít thở nhẹ nhàng, vô cùng có quy luật. Sùng Hoa chậm rãi ngồi dậy, Thôi Trinh đã tỉnh, nàng mở mắt ra, ánh mắt mơ hồ.
"Sùng Hoa." Giọng nói của nàng hơi khàn khàn, khẽ gọi tên cô.
Sùng Hoa nằm trở lại: "Em ở đây."
Thôi Trinh một lần nữa nhắm mắt lại, dùng sức ôm lấy thắt lưng Sùng Hoa, khiến cô gần kề nàng hơn nữa.
Lại nằm một hồi, hai người cùng nhau rời giường.
Áo ngủ không biết lúc nào đã trượt xuống đất, trên người các nàng đã thay đổi thành một bộ khác, tối qua cô và đều đều mệt mỏi, không quan tâm đến việc chỉnh lý. Sùng Hoa đỏ mặt, vội vội vàng vàng dời ánh mắt, nhưng một lát sau cô liền không nhịn được len lén nhìn về phía Thôi Trinh. Thôi Trinh khom người nhặt quần áo lên, phát giác cô đang nhìn mình, cũng quay đầu nhìn cô một cái, Sùng Hoa hai má đỏ bừng, nhưng trong mắt cô là vui sướng muốn giấu cũng giấu không được, đôi mắt trong suốt ngập nước nhìn Thôi Trinh.
Thôi Trinh vốn dĩ cũng có chút ngượng ngùng, nhưng thấy cô ngượng ngùng lại vui vẻ như vậy, không khỏi cũng cảm thấy vui mừng.
Hôm nay các nàng đều phải ra ngoài, Thôi Trinh phải đến công ty, Sùng Hoa thì phải đến văn phòng xử lý một số việc, năm trước Hoa Vũ đưa đến vài kịch bản rất tốt, cô cũng định xem thử. Trước khi khôi phục ký ức, cô cân nhắc đến việc làm phim về Hạ Hầu Phái, thậm chí nghĩ tới vài góc độ bất đồng, cùng những luận điểm bất đồng, thế nhưng sau khi khôi phục ký ức, nếu còn muốn làm phim về chính mình, sẽ đặc biệt kỳ quái, huống hồ, nếu như cô đạo diễn, nhất định sẽ dính đến Thôi Trinh, ở trong mắt thế nhân, Thôi Trinh là mẫu thân của cô, có tâm tư như vậy đối với mẫu thân của mình, nhất định cũng sẽ phá hỏng hình tượng của Thôi Trinh.
Thoát khỏi thời đại kia, thân phận kia, dĩ nhiên là hôm nay nhớ lại, dĩ nhiên là mỹ hảo như vậy. Rất nhiều người đều từng tràn ngập tang thương biểu đạt sự lý giải đối với cuộc sống, phần lớn đều cho rằng, nhấp nhô cùng thống khổ khiến người ta khắc cốt ghi tâm hơn so với êm đềm hạnh phúc, nhưng đối với Sùng Hoa mà nói, không phải như thế.
Kiếp trước, cô sống đến ba mươi tuổi, hồi tưởng lại thời gian trước đây của cô và Thôi Trinh, sẽ rất ít khi nhớ đến năm tháng chia lìa, rất ít khi nhớ đến những chuyện không vui, mà khắc ghi trong lòng cô được cô vĩnh viễn ghi nhớ là những năm tháng tĩnh lặng như thanh khê, các nàng còn chưa thổ lộ tâm tình, cũng dùng phương thức của mình, một lòng muốn thủ hộ đối phương.
Thôi Trinh mang đến cho cô tổn thương lớn hơn nữa, đâm lòng cô máu tươi nhễ nhại đi nữa, cô cũng chỉ ghi nhớ nàng là tốt với cô. Dù cho từng có bao nhiêu năm tháng thống khổ đến khó có thể hô hấp, cô cũng sẽ chỉ ghi nhớ năm tháng các nàng mỉm cười bên nhau.
Đây chỉ là hồi ức giữa cô và Thôi Trinh, ai cũng không biết, cô cũng không định nói cho bất luận kẻ nào biết, cũng không muốn mang lên màn ảnh để kẻ khác xoi mói, dùng ánh mắt phê phán bình luận tình cảm của các nàng.
Nghĩ đến quyển kịch bản Thanh Bình Nhạc Thôi Trinh viết, tuy rằng không muốn dựng thành phim, nhưng cô muốn Thôi Trinh diễn cho cô xem. Sùng Hoa vừa nghĩ tới mấy cảnh Hạ Hầu Phái cùng hoàng hậu chung đụng trong kịch bản, lồng ngực liền phát nhiệt.
Thôi Trinh ở nhà bếp nấu bữa sáng, Sùng Hoa rửa mặt xong liền giống như trước kia, tựa vào khuông cửa nhìn bóng lưng của Thôi Trinh. Mùi hương của cháo đậu đỏ nhẹ nhàng phát tán trong không khí, bình thường, ấm áp, tràn đầy yên ổn. Thôi Trinh đứng trước bếp, khuấy cháo, để cháo không bị dính đáy nồi.
Một lát sau, cháo nấu xong, Thôi Trinh tắt lửa, xoay người, đối diện ánh mắt chăm chú của Sùng Hoa.
Động tác của Thôi Trinh dừng một chút, nàng bước đến: "Đã chuẩn bị xong rồi?"
Sùng Hoa gật đầu, cô trang điểm rất nhạt, nhưng cũng rất khó làm người ta dời mắt, mái tóc cũng chỉ là tùy ý xỏa trên vai, thoạt nhìn phóng khoán lại tùy ý, nhưng không hề hỗn loạn chút nào. Phải chuẩn bị đều chuẩn bị xong, sau khi ăn sáng là có thể ra ngoài.
Thôi Trinh mỉm cười, nâng tay chỉnh sửa lại mái tóc vốn cũng không rối loạn một chút.
"Lát nữa, em đưa chị đến công ty được không?" Sùng Hoa hỏi.
"Được." Thôi Trinh trả lời.
Mấy câu hỏi đơn giản, ánh mắt của các nàng vẫn luôn đặt trên người đối phương.
Giữa các nàng giống như tiến vào một giai đoạn mới, rõ ràng là từ lâu đã quen thuộc, nhưng lúc nhìn về nhau lại cảm thấy có chỗ nào đó bất đồng, cảm thấy nhìn thế nào cũng không đủ.
Loại cảm giác này rất mới lạ, cũng rất đáng yêu thích. Sùng Hoa luôn thỉnh thoảng lại nhìn về phía Thôi Trinh, trong những trường hợp hai người cùng xuất hiện, lúc đối thoại cùng người khác cô sẽ quét mắt nhìn khắp mọi người, đến chỗ của Thôi Trinh, mỗi lúc này, Thôi Trinh cũng sẽ luôn nhìn cô, cùng cô nhìn nhau mỉm cười. Những người khác không phát hiện, các nàng giống như đang giữ một bí mật chỉ có các nàng biết, hưởng thụ loại vui sướng do ăn ý mang đến.
Chỉ là, những trường hợp Thôi Trinh và Sùng Hoa cùng xuất hiện cũng không nhiều, phạm vi công tác của các nàng có một phần nhỏ giao thác với nhau, nhưng đại bộ phận thời gian đều là tự mình làm chuyện của mình.
Tù Đồ công chiếu hơn bảy mươi ngày mới triệt hạ rút khỏi phòng vé, tổng doanh thu đạt tới một con số kinh người, trong giới đều nói nhà đầu tư của bộ phim này lời to rồi. Sự nghiệp đạo diễn của Sùng Hoa ở phương diện nghệ thuật còn có không gian rộng lớn để phát triển,