Sau cuộc h0an ái quá đà, Lam Hải Như phải nhập viện ngay trong đêm vì chảy máu vùng nhạy cảm, bụng đau dữ dội.
Cô mất nhiều máu đến nổi sắc mặt nhợt nhạt, cơ thể dường như chẳng còn sức lực.
Ngay lúc phát hiện sự cố, Ngụy Tần Khôn chỉ hận không thể tự đâm bản thân mình vài nhát.
Tự hỏi tại sao anh có thể khiến vợ mình ra nông nổi như thế?
"Chồng ơi, em đau quá..." Lam Hải Như yếu ớt vang giọng.
Cô nắm chặt lấy vạt áo của người đàn ông, trông dáng vẻ đau đớn ấy, khiến đôi mắt anh đỏ trạch vì thương, vì lo lắng.
Anh chỉ biết bế cô, chạy thật nhanh đến phòng cấp cứu và cất lời trấn an: "Không sao hết, lát nữa sẽ hết đau ngay thôi.
Vợ cố thêm vài phút, ha!"
Sau đó, Lam Hải Như được đưa vào phòng cấp cứu.
Ngay chính thời khắc ấy, Ngụy Tần Khôn lại lập tức túm cổ áo bác sĩ, trừng mắt cảnh cáo:
"Vợ tôi mà có mệnh hệ gì, thì cái bệnh viện này cũng đừng hòng còn tồn tại, ông nghe rõ chưa?"
"Tôi biết rồi, Ngụy tổng xin cứ yên tâm.
Chúng tôi nhất định nổ lực hết mình, đưa Thiếu phu nhân bình an trở về với ngài."
Ngụy Tần Khôn buông tay, nam bác sĩ tức tốc khẩn trương vào phòng cấp cứu thực hiện trách nhiệm của mình.
Lúc đó, người đàn ông ấy lại bất lực thả người ngồi bệch xuống ghế, ôm đầu tự trách về những gì bản thân đã gây ra.
Nếu anh không phóng túng quá đà, thì bây giờ vợ anh đâu phải chịu khổ.
Bấy giờ, ông bà Ngụy và Kiều Lãng cũng lật đật chạy vào tới.
Thấy anh, Kiều Lãng liền nhanh chân lao đến túm cổ áo, lôi dậy, nghiến răng nghiến lợi tra hỏi:
"Thằng khốn, mày lại làm gì em gái tao rồi, hả?"
Cục diện rối ren, người nóng ruột nhất đương nhiên là Ngụy Tần Khôn và hành động của Kiều Lãng lại như giọt nước tràn ly, khiến tinh thần anh càng thêm kích động.
Ánh mắt trừng trừng, dứt khoát đẩy mạnh đối phương ra, rồi nói: "Cô ấy là vợ tôi, vậy thì tôi có thể làm gì tổn hại tới vợ của mình chứ?"
Bụp...
Mâu thuẫn không chỉ dừng lại ở đôi ba câu nói qua lại, mà ngay khi Ngụy Tần Khôn dứt tiếng, Kiều Lãng đã đấm thẳng vào mặt anh một cái.
Lần thứ hai túm cổ áo đối phương, chất giọng sặc mùi thuốc súng của Kiều Lãng lại vang lên:
"Vậy thằng khốn nào từng phản bội em tao? Bây giờ nếu không làm gì, sao Như Như phải nhập viện? Mày mà không nói thật, dù mày có là trời, thì ông đây vẫn nhất quyết không tha."
"Kiều tổng, cậu bình tĩnh đã." Bà Ngụy vừa tới đã vội vàng lên tiếng giải vây cho con trai.
Ông Ngụy cũng lập tức góp lời: "Tôi biết cậu nóng lòng lo lắng cho Như Như, nhưng chúng ta đang ở bệnh viện, có gì để từ từ rồi nói, đừng khiến mọi chuyện thêm rối ren nữa."
Nghe vậy, Kiều Lãng mới dần hạ hỏa, buông tay khỏi cổ áo của Ngụy Tần Khôn, trầm giọng chốt một câu: "Tôi vẫn muốn nghe con trai hai người giải thích."
Ông bà Ngụy đều nhìn sang con trai mình, thấy anh cứ cau mày, mặt mũi lầm lì, rồi chán ghét ngồi xuống ghế, bà Ngụy cũng mất hết kiên nhẫn, liền gặng hỏi:
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy tiểu Tần?"
Ngụy Tần Khôn tiếp tục im lặng, anh định đợi bác sĩ ra sẽ cho mọi người câu trả lời thỏa đáng hơn, nhưng chắc có lẽ họ đều không có đủ kiên nhẫn để chờ.
"Có