Tử Đằng khó xử.
Ghét Ninh Lạc ư? Đương nhiên là không! Cậu ta chẳng làm gì mình cả, mấy cái rắc rối chỉ đến từ hai thằng tự mãn Hạ Đông Quân và Phan Trạch Dương kia.
Với lại cậu cũng chẳng bao giờ ghét kẻ có số phận đáng thương như Ninh Lạc.
Tử Đằng khẳng định:
"Tôi không có ghét cậu"
Ninh Lạc nhẹ nhõm trong lòng.
Đôi mắt thiếu tự tin cụp xuống khi nãy giờ đã dám nhìn thẳng, dùng giọng điệu như cầu xin:
"Vậy có thể cho tôi một cơ hội theo đuổi cậu không?"
Vẻ mặt Tử Đằng cứng đơ, trạng thái vốn có của cậu cũng vì ánh nhìn đó mà hạ nhiệt.
Cậu không ngờ Ninh Lạc lại cố chấp như vậy.
Trong tiểu thuyết chỉ miêu tả cậu ta là người thông minh, dứt khoát và tàn nhẫn với kẻ thù.
Tử Đằng khó xử:
"Tôi không thích cậu.
Hạ Đông Quân hợp với cậu hơn-"
"Đừng nhắc đến hắn!"
Ninh Lạc dường như là hét lên! Cảm xúc bàng hoàng, sợ hãi của vài phút trước đã biến mất hoàn toàn.
Chẳng cho cậu cơ hội thì thôi đi giờ lại giới thiệu kẻ khác cho cậu? Tử Đằng cậu ta xem Ninh Lạc mình là chỗ mai mối dễ dãi sao?
"Cậu chấp nhận cũng được, không chấp nhận cũng được! Tôi sẽ theo đuổi cậu!"
Ninh Lạc hướng mắt đến Tử Đằng, nở nụ cười mỉa mai:
"Thật xin lỗi.
Hạ Đông Quân biết tôi thích cậu rồi! À, còn một vài bạn học nữa!"
"Cậu cố ý?"
Nghe giọng nói chất chứa ý giận kia tim Ninh Lạc đau lắm, thật không ngờ, người mình thích lại không có một tí cảm xúc nào với mình.
Ninh Lạc ngắm người mình hay nhớ mong, cay đắng:
"Là tự cậu ta nhìn ra, tôi chỉ thừa nhận thôi..."
"Thừa nhận?" Tử Đằng chợt đứng lên, mở cửa, tức giận nói:
"Mời về!"
Cuộc sống yên bình như thường ngày của cậu sắp có giông tố rồi, cũng chỉ vì câu thừa nhận này của Ninh Lạc, sao Tử Đằng cậu không tức giận cho được?
Trước khi ra khỏi cửa, Ninh Lạc ngoảnh đầu lại, đôi con ngươi đen sau gọng kính bạch kim lạnh lẽo đó chỉ toàn là hình ảnh của Tử Đằng, cậu nhẹ nhàng bảo:
"Tôi sẽ không buông tha cậu đâu"
Tử Đằng đóng sầm cửa.
Tay cậu nổi đầy da gà.
Thầm cảm thấy: xong đời rồi!
Tử Đằng cậu chả ngờ đến, Ninh Lạc thụ chính này còn bị điên! Từ chối như thế mà vẫn nhất quyết không chịu từ bỏ.
Hà cớ