Sau khi anh làm giấy xuất viện cho cô xong thì cả hai cùng nhau về Lục Viện, xe anh dừng trước sân, Bảo Nhi đứng hít thở không khí trong lành, ở bệnh viện toàn mùi thuốc khử trùng thôi, quản gia Bách thấy hai người về nhanh chóng ra đón.
" Thiếu phu nhân, cô đã khỏe hơn chưa? Chẳng phải bác sĩ nói tuần sau mới được về à " ông từ tốn hỏi.
" Con khỏe rồi nên bác sĩ cho con về sớm "
" Vâng "
Lục Ký Minh bước xuống xe trên tay cầm theo túi đựng đồ của cô, anh chưa gì đã nắm tay cô kéo thẳng lên phòng, quản gia Bách có chào thì anh cũng chỉ ừ một tiếng rồi thôi.
Lên tới phòng anh đóng cửa lại, sẵn tiện khóa trái luôn, Bảo Nhi đứng ngơ ngác nhìn anh, sao đột nhiên anh khóa cửa làm gì vậy chứ.
" Minh, anh khóa cửa làm gì? Có ai vào đây đâu " cô chớp chớp mắt hỏi anh.
" Như vậy mới không có ai làm phiền chúng ta " anh điềm đạm trả lời cô.
Lục Ký Minh bế cô lên đi một mạch tới chiếc giường rộng lớn thì để cô nằm xuống, cô bây giờ mới hiểu được hành động đó của anh, người đàn ông có phải là quá vội vàng rồi không, cô còn chưa kịp thay đồ, hay tắm gì hết mà.
" Minh, em đi tắm đã " cô chống hai tay lên ngực anh, để tạo khoảng cách giữa hai người.
" Không cần, người em rất thơm " anh nói xong thì đưa mặt mình vào hỏm cổ cô hít lấy.
" Khoan đã, đầu em vẫn chưa khỏi, vài ngày nữa được không anh "
Anh híp đôi mắt phượng nhìn cô, người phụ nữ này đang đùa với anh sao? Nhưng anh không dễ bị lừa vậy đâu, Lục Ký Minh anh có cách để trị cô.
" Vậy chúng ta đi bệnh viện tiếp " anh liền ngồi dậy nắm tay cô kéo lên.
" Aaa, em chỉ đùa anh thôi, em rất khỏe "
Trong lòng cô đang thầm mắng chửi anh, nếu ở bệnh viện không ngột ngạt thì cô đã ở luôn trong đấy rồi, chứ không để anh phải uy hiếp cô vậy đâu, cô muốn đánh chết anh quá đi.
" Em nên nhớ, anh có thể nhường em mọi thứ, nhưng trên giường thì không "
Anh liền ngậm lấy đôi môi anh đào của cô, nụ hôn mạnh bạo của anh khiến môi cô có hơi đau, anh thấy cô cau mày thì cũng dần dần nhẹ lại đôi chút, Bảo Nhi biết nên đã tự há miệng mình để lưỡi anh vào, chiếc lưỡi anh bắt đầu quậy phá trong khoan miệng cô.
Chưa hôn cô đã hơn 1 ngày, mùi vị này khiến anh nhớ mãi không thôi.
Tay anh thuần thục cởi từng món đồ trên người cô vứt xuống đất, môi anh di chuyển khắp cơ thể cô, từ cổ rồi đến xương quai xanh, sau đó là bầu ngực căng tròn kia, đầu ti hồng hào của cô đã dựng đứng lên như mời gọi anh.
" Ưm....!Minh...!anh đừng mạnh tay như vậy "
Bảo Nhi đánh lên tay anh nhắc nhở, anh có cần mạnh tay như vậy không?
Lục Ký Minh nhìn thấy cặp đào của cô mà không chịu được nên có hơi xoa nắn mạnh tay một chút, nhưng như vậy mới khiến anh thỏa cơn thèm muốn của mình.
Nơi đó của anh nó đã ***** **** lên rồi, anh đặt cậu bé mình trước hang động của cô, chà sát nó lại với nhau, cô thì cứ uốn éo thân mình, miệng phát ra âm thanh dụ người.
Anh đưa cậu bé đâm sâu vào *** **** cô khiến cả cơ thể cô cong lên, như vậy càng dễ dàng cho cậu bé anh vào sâu trong tử cung cô.
" Ưm....!sâu....!sâu quá "
Lục Ký Minh thuận tay ôm lấy eo cô ra vào không ngừng nghỉ, lực ngày một tăng lên, anh làm nhanh như vậy làm sao cô theo kịp chứ, Bảo Nhi luôn miệng nài nỉ anh chậm lại, nhưng một khi cơn thú tính trong người anh đã lên thì những lời nói đó của cô hầu như anh chẳng nghe.
" Ư.....!ư....!Minh....!chậm lại "
" Bảo bối, em rất tuyệt "
Anh để cô nằm up xuống, tay nâng mông cô lên, từ phía sau anh đâm mạnh vào, tư thế nào này cô có thể cảm nhận được vật đó của anh vào rất sâu bên trong mình.
Cô thật không biết anh học đâu ra những tư thế này không biết.
* Phạch.....!phạch.....!phạch *
Tiếng da thịt va chạm vào nhau khiến nó tạo ra âm thanh ái muội, cộng thêm tiếng rên rỉ của cô khiến căn phòng đầy mùi dục vọng.
Khoảng chừng nữa tiếng sau thì anh gầm lên một tiếng phóng tất cả những tinh hoa của mình vào bên trong cô, anh từ từ rút ra, chất dịch trắng đục cũng vì đó mà chảy xuống ướt cả gra nệm.
Bảo Nhi nằm đó thở hổn hển, người cô thì run nhẹ, anh đưa tay lau đi mồ hôi trên khuôn mặt cô, sau đó đặt nụ hôn lên trán cô.
" Đừng nữa, em rất mệt " cô cứ sợ anh lại tiếp tục hành mình nên đã lên tiếng nhắc anh trước.
" Chẳng phải em đã nói sẽ làm theo lời anh sao? Bây giờ thì em không có quyền từ chối "
Lục Ký Minh để cô ngồi lên người, cô đã mệt rồi vậy mà anh còn bắt cô nằm trên.
Hai người cứ thế ân ái với nhau suốt mấy tiếng đồng hồ, anh vẫn chịu dừng