Ám Hiệu Tình Đầu

Chương 33


trước sau

"Lừa gạt người khác không tốt đâu, Dư Tiểu Trì." Ngón tay Thịnh Ly giữ chặt cằm anh, nheo mắt nhìn sang: "Lần sau đừng có lừa em."

Dư Trì ngả người về sau, bàn tay cô thuận lợi trượt xuống vai anh, anh lặng lẽ nhìn cô: ""Em lừa anh còn ít sao?"

Thịnh Ly dựa vào người anh, đưa tay ôm cổ, giả vờ mất trí nhớ: "Vậy sao? Anh nói xem em lừa anh gì nào? Em không nhớ được nữa rồi."

"Lời này, chính là đang lừa anh."

Dư Trì nhíu mày nhìn cô, anh không biết mình có phải là mối tình đầu của cô hay không, nhưng trước anh, cô chắc chắn chưa từng làm chuyện đó với ai. Anh không quan tâm quá khứ của cô như thế nào, cũng không để tâm đến lớp màng đó.

Điều anh không hiểu chính là, vậy mà cô lại nguyện ý cùng anh làʍ ŧìиɦ, còn nói anh là kho báu mà cô đào được.

Một nữ minh tinh đang nổi tiếng như cô, thậm chí tình nguyện mạo hiểm bị đám chó săn chụp ảnh để đến gặp anh, trong lúc anh tức giận ghen tuông còn nhẫn nại dỗ dành, nói cho cùng là cô nhìn trúng anh ở điểm gì?


Từ trước đến nay, chưa từng người nào dỗ dành anh, cũng chưa từng có người nào đối xử với anh tốt thế này.

Cô giống như đã cho anh rất nhiều, anh lẽ ra nên hài lòng mới phải.

Nhưng không, anh ngược lại cảm thấy không đủ, một chút cũng không đủ.

Cảm giác lo được lo mất này, ngay từ ban đầu đã tồn tại, Dư Trì vô cùng ghét loại cảm giác này, nhưng lại lực bất tòng tâm. Anh biết vì sao, bởi vì anh thích Thịnh Ly, thích cô rất nhiều. Anh rất yêu cô, muốn sở hữu mọi thứ về cô.

Rõ ràng cô là người khiêu khích anh trước, nhưng cô lại không thích anh nhiều đến vậy.

Nếu như có một ngày, hai người chia tay, có lẽ chỉ có anh là người đau khổ.

Điện thoại Thịnh Ly đổ chuông, không cần nhìn cũng biết là Viên Viên gọi đến.

Cô phớt lờ điện thoại, cúi người hôn lên môi anh, nhíu mày cười: "Bảo bối, em mệt mỏi cả một đêm rồi, không phải nên ôn nhu hơn chút sao? Làm gì có người nào vừa sáng sớm đã lật mặt như anh?"


Cô còn chưa tính toán đủ, ôm mặt anh nói: "Hiện tại là ban ngày, sói con trên giường có thể tạm biến mất được không? Đổi thành cún con cho em."

Dư Trì: "........"

Anh cau mày nhìn cô, đột nhiên lật thân qua đè người lên ghế sofa. Một chân quỳ cạnh cô, một chân ở dưới sàn, giữ chặt vòng eo của cô, khẽ giễu cợt: "Ai nói ban ngày là không thể lên giường?"

Căn phòng có độc này, ngay cả đến ghế sofa cũng không vững chắc, cử động mạnh liền có tiếng kêu. Thịnh Ly sững sờ nhìn Dư Trì, chân cẳng vẫn còn tê nhức, trên đùi còn lưu lại vết cắn ngày hôm qua của anh, cô nuốt nước bọt, nhắc nhở: "Viên Viên hẳn là đang trên đường tới đón em rồi, một chút thời gian này chỉ đủ để anh làm màn dạo đầu."

Dư Trì cúi đầu hôn cô, Thịnh Ly quay mặt tránh né, cô còn chưa đánh răng mà.


Sức nặng của Dư Trì đè xuống, vúi đầu vào cổ cô, giống như một chú cún con đang thưởng thức làn da mịn màng và trắng nõn, anh thấp giọng nói: "Sau này, đừng lừa anh nữa, anh chơi không nổi."

Thịnh Ly sửng sốt, đây là làm nũng?

Thật sự biến thành cún con rồi?

Cô vui vẻ xoa đầu anh, ôn nhu dỗ dành: "Đâu có chơi anh, chơi anh cần thiết mệt thế sao?"

Dư Trì ngẩng đầu, đôi mắt sâu nhìn cô, nghiêm túc hỏi: "Vậy tại sao em cùng anh yêu đương? Em có thích anh hay không?"

"Đương nhiên là thích."

Thịnh Ly cảm thấy câu hỏi của anh hơi ngốc nghếch, không kìm được mà véo tai anh: "Anh coi em tuỳ tiện như vậy à, nhìn trúng tiểu thịt tươi liền đi thu phục, em đã nói rồi, anh là kho báu mà em đào được, là người mà em thích."

Dư Trì dừng lại mấy giây, ôm lấy khuôn mặt xinh đẹp không cho cô chạy trốn, cúi xuống cắn môi cô, thì thầm: "Em từng nói qua, chỉ anh mới được đá em, anh nhớ rất rõ."
Hai mắt Thịnh Ly mở to, khí thế không bằng anh, chỉ có thể cấu eo anh vài cái, nhưng anh không sợ đau, không sợ ngứa. Chân cô có thể cử động, nhưng cô lại không thể đạp vào đũng quần của anh, đành chịu đựng để mặc anh cắn xé.

Vẫn là cuộc điện thoại gọi tới từ Viên Viên kéo cô trận này.

Viên Viên ngồi trong xe, cảnh giác nói: "Ly Ly, có thể xuống được rồi, nhất định phải cẩn thận đó."

Thịnh Ly vẫn đang nằm dưới thân Dư Trì, Dư Trì đang ở rất gần cô, nghe giọng nói trong điện thoại, anh ôm cô ngồi dậy. Thịnh Ly thở
phào một tiếng, nói: "Đợi một chút, chị đánh răng rửa mặt xong liền xuống."

Viên Viên khẩn trương: "Được, nhanh lên nhé, đã tám giờ rưỡi rồi."

Cúp máy, Thịnh Ly liếc sang Dư Trì: "Có bàn chải và khăn mặt không?"

"Có, ở bên trong." Dư Trì hất cằm về phía phòng tắm.
Thịnh Ly đi làm vệ sinh cá nhân, lúc ra ngoài mặc áo khoác đội thêm mũ, cầm lấy hộp cơm và sữa tách kem ở trên bàn, nhìn xuống Dư Trì vẫn đang ngồi trên sofa, mỉm cười: "Em đi đây, lát nữa gặp ở đoàn phim."

"Được." Dư Trì đáp lại ánh mắt cô, "Bao giờ em lại tới tiếp?"

Thịnh Ly nhướng mày: "Sáng thứ bảy không có cảnh quay, tối thứ sáu sẽ tới."

Dư Trì ừm một tiếng, ngồi thẳng nhìn lên, khẽ nói: "Anh không tiễn em xuống dưới được, tự mình cẩn thận một chút."

Bộ dạng này quá ngoan ngoãn, khiến cho lòng Thịnh Ly mềm nhũn, tiếp tục nói: "Không chắc chắn là thứ sáu đâu, nếu như không quá mệt, em sẽ đến sớm hơn."

Ba phút sau, Thịnh Ly nguỵ trang cẩn thận đi xuống dưới lầu, sau đó ngồi vào trong xe.

Viên Viên ngồi ở ghế lái, quay sang nhìn cô một cái, vội vàng khởi động xe rời đi, không kìm được bồn chồn mà nói: "Ly Ly, lần sau vẫn nên là năm rưỡi rời đi đi, tám giờ trời sáng rồi, em sợ muốn chết."
Thịnh Ly ngồi ở ghế sau mở hộp cơm đã chuẩn bị sẵn, gắp một lát trứng cho vào miệng, chính là hương vị này, so với đầu bếp khách sạn làm còn ngon hơn nhiều. Lòng mãn nguyện cắn thêm miếng nữa, cong môi cười: "Được được được, lần sau nghe em."

Chiều hôm đó, Thịnh Ly được treo dây cáp quay cảnh trên không, không những đau thắt lưng, mà bắp đùi bị người nọ cắn qua cũng ướt đẫm mồ hôi, có chút đau nhức dữ dội đến không nói được gì.

______

Hai ngày sau, lịch lật sang tháng Tám.

Cảnh quay của Dư Trì đến cuối tháng mới có thể đóng máy, nếu như quay dựa theo thời gian bình thường, hẳn anh sẽ không thể theo kịp đợt huấn luyện quân sự. Lịch quay sắp tới đều rất căng, nếu chỉ là điều chỉnh phân cảnh mấy ngày, vậy vẫn có thể miễn cưỡng sắp xếp, nhưng nửa tháng thì rất khó.
Hơn nữa, đoàn phim so với địa vị của anh lớn hơn nhiều, anh chỉ là một người mới, bọn họ không thể nào thuận theo.

Dư Trì đăng ký khoá huấn luyện quân sự năm hai, nếu như là sinh viên nghệ thuật thì sẽ đơn giản hơn nhiều. Dù sao, học viện điện ảnh xin nghỉ phép đóng phim là chuyện thường tình. Nếu như không xảy ra chuyện ngoài ý muốn với Khương Nam, dựa theo kế hoạch của Dư Trì, anh hiện tại sẽ là sinh viên của học viện điện ảnh, cũng không cần để tâm tới mấy chuyện này.

Giải quyết xong việc, lễ Thất tịch đã gần đến.

Dư Trì muốn mua cho Thịnh Ly một món quà, nhưng vẫn chưa nghĩ ra nên tặng cô thứ gì. Tiền lương vẫn chưa chuyển đến thẻ của anh, học bổng nhập học của Bắc Đại có hai vạn, thêm cả số tiền anh tiết kiệm được trước kia, cộng lại có thể mua cho cô một món quà tử tế.
Quay xong cảnh chiều nay vẫn chưa tới bốn giờ, anh về nhà thay quần áo, chuẩn bị đi trung tâm thành phố xem đồ.

Vừa xuống lầu, đã nhìn thấy Giang Đông Mẫn và Dư Mạn Kỳ đứng dưới.

Hai người nhìn anh, thần sắc đều có điểm mất tự nhiên, đặc biệt là Dư Mạn Kỳ, muốn đóng vai một người mẹ hiền, nhưng Dư Trì cao hơn bà rất nhiều, chỉ là một quãng thời gian không gặp mặt, anh cơ hồ như đã trưởng thành và ra dáng hơn trước, cũng đẹp trai hơn rất nhiều. Trước kia nhìn anh giống như một nam sinh cấp hai đẹp trai mà thôi, còn hiện tại đến khí chất cũng thay đổi rồi, càng ngày càng cảm thấy khó tiếp cận hơn.

Dư Mạn Kỳ cười: "Tiểu Trì."

Dư Trì đứng đầu cầu thang, lạnh giọng hỏi: "Hai người làm sao biết tôi sống ở đây?"


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện