Chương 295 : Chỉ số thông minh mới là yếu điểm lớn nhất .
Hà Trì nhìn vẻ mặt ngây ngốc của hai người , đã hối hận lên thuyền của bọn họ . Nói gì mà thành lập tiểu đội đả đảo Phó Hàn Tranh , nhưng thành lập nhiều năm như vậy , xác suất thành công khi bọn họ hành động hoàn toàn bằng không , ngược lại còn bị Phó Hàn Tranh hành hạ vô số lần .
“ Xem ra , tôi vẫn nên rời đội thì tốt hơn . ”
Cuối cùng anh ta cũng đã rõ , những năm , nay không đấu lại Phó Hàn Tranh là do chỉ số thông minh của hai người này , chỉ số thông minh của hai người này là yếu điểm lớn nhất .
Ngay từ đầu mục tiêu là đối phó với anh trai của bọn họ , nhưng khi bị Phó Hàn Tranh châm ngòi một chút , hai người đã bắt đầu nổ súng bắn nhau , hoàn toàn đã quên mình muốn làm gì .
“ Trì Tử chết tiệt , nhập đội phải thề độc , một khi vào tiểu đội , một lòng vào sinh ra tử , ai muốn thoát khỏi đội đều là tử tội . ”
“ Cùng một đội với hai người , tôi sợ chỉ số thông minh của mình sẽ bị ảnh hưởng . ” Hà Trì vừa băng bó vừa hừ lạnh nói .
Những năm này , bọn họ ra tay nhưng chưa có một lần thành công , ngược lại bị Phó Hàn Tranh hành hạ .
Nhưng anh ta thì khác , mặc dù cũng bị ngược nhưng phần lớn thời gian , anh ta cũng có thành công .
“ Hà Trì , cậu có ý gì , dám khinh thường chỉ số thông minh của chúng tôi ? ”
Phó Thời Khâm giận dữ hỏi .
Hà Trì lạnh lùng cười , “ Chỉ số thông minh của hai người . . . Còn cần tôi khinh bỉ sao ? ”
Hai người không phục , vỗ bàn muốn phản bác , nhưng đã quên tay mình bị thương , vỗ bàn một cái liền đau đến nhe răng nhếch miệng .
Hà Trì băng bó cho hai người xong , tức giận quở trách , “ Nói đi nói lại thì vẫn bị anh trai của hai cậu dắt mũi cả , tốt nhất thì tiểu đội của chúng ta nhân lúc còn sớm thì giải tán đi . ”
“ Hừ , nói cứ như cậu không bị như chúng tôi vậy . ”
Trong lòng Phó Thời Khâm khó chịu ,
lập tức vạch trần vết thương cũ của Hà Trì .
Phó Thời Dịch tiếp lời , “ Trước đó cũng không biết là ai bị anh trai tôi hành hạ phải gọi anh ấy là ông , muốn tôi cho anh xem video để nhớ lại không ? ”
Hà Trì cắn răng , tay băng bó siết chặt , lập tức làm Phó Thời Dịch đau đến mức thét lên .
Sau khi ba người nói kháy nhau xong , bắt đầu phân tích quá khứ thất bại và bài học kinh nghiệm , chuẩn bị tương lai nỗ lực vươn lên , rửa mối nhục xưa .
Bên kia , Vy Vy vì đang chụp ảnh quảng cáo cho một nhãn hiệu , đã bị người phụ trách yêu cầu chụp lại ba lần liên tiếp .
Sau khi chụp lần thứ ba , đạo diễn quảng cáo nhận điện thoại , áy náy nói , “ Cô Mộ , xin lỗi cô , người phụ trách hạng mục nói cái vừa mới chụp không hài lòng lắm , chúng ta còn phải chụp lại một lần nữa . ”
Nói thì nói thế nhưng ông ta cảm thấy cả ba lần chụp cô đều hoàn thành xuất sắc rồi .
Vy Vy nhíu mày vẫn không nói gì , quản lý Kiều Lâm đã tức giận mà kháng nghị .
“ Rốt cuộc thì không hài lòng ở đâu , dù sao cũng phải nói rõ ra chứ , chứ bắt người ta chụp lại thế này , thời gian của chúng tôi cũng rất quý đấy . ”
Vốn dĩ một giờ là đã hoàn thành công việc , bọn họ đã ở chỗ này mất bốn năm giờ đồng hồ rồi . Người phụ trách hạng mục này rõ ràng là có mưu đồ làm khó dễ nghệ sĩ của anh ta .
“ Đạo diễn , nếu không chúng ta cùng bàn bạc với người phụ trách lại lần nữa rồi mới chụp ? ” Vy Vy đề nghị .
Cứ chụp như vậy không biết còn tốn bao nhiêu thời gian nữa . Đạo diễn quảng cáo nghĩ , gọi điện thoại cho người phụ trách , sau đó mang theo hai người rời khỏi studio đến phòng họp .
Kiều Lâm đi đầu , ngồi ở phòng họp nhìn người phụ trách hạng mục trẻ tuổi thì ngẩn người .
“ Anh là . . . Người phụ trách hạng mục sản phẩm mới ? ”
Đối phương là người khoảng hai mươi tuổi đầu , làm Kiều Lâm nhất thời không thể tin được anh ta là người người phụ trách hạng mục sản phẩm mới quan trọng như vậy .
“ Xin chào , tôi là người phụ trách hạng mục sản phẩm này , Tần Luật . ”