Chương 297 : Hôm nay , thức ăn cho chó nhiều hơn mọi ngày
Trợ lý Từ Khiêm đi cùng Phó Hàn Tranh đến đây , nhìn thấy Tần Luật và Vy Vy đứng cạnh nhau cũng không khỏi giật mình .
Tập đoàn Phó thị và nhà họ Tần gần đây đều có hợp tác về buôn bán , hôm nay tới đây họp .
Ông chủ biết rõ cô ở bên này chụp quảng cáo nên cố ý nói một câu , giám đốc phụ trách liền dẫn bọn họ tới đây , thực ra là muốn mượn chuyện công việc , sang đây , gặp bạn gái , ai ngờ lại chứng kiến bạn gái cùng bạn trai cũ lôi lôi kéo kéo . Hơn nữa hai người còn cùng nhau đi ra từ phòng họp , hai người ở trong đó bao lâu , ở bên trong làm gì . . . Từ Khiêm bất an nhìn sang khuôn mặt đen kịt của Boss nhà mình , dự cảm hôm nay là một ngày chồng chất kiếp nạn .
Vy Vy thấy Phó Hàn Tranh cũng ngây ngẩn cả người , cô còn đang sợ nếu anh biết được việc này sẽ làm đổ bình giấm chua , giờ thì hay rồi , bắt luôn tại trận .
Phó Hàn Tranh bình tĩnh đến gần , thò tay bóp chặt tay của Tần Luật , lạnh giọng nói , “ Nghe nói cậu phụ trách hạng mục này nên cố ý tới xem thành quả của cậu . ”
Người của tập đoàn Tần thị vừa nghe liền nghĩ từ trước đến nay hai nhà có giao tình , chỉ coi là Phó Hàn Tranh lấy thân phận là một trưởng bối quan tâm cháu nên cũng không ai nghi ngờ gì .
Nhưng lực tay của Phó Hàn Tranh lớn đến mức gần như bóp nát xương cổ tay của Tần Luật , mạnh mẽ làm anh ta phải buông cổ tay của Vy Vy ra .
Sau đó dùng giọng nói trầm thấp mà chỉ có ba người họ nghe được nói .
“ Tôi tưởng tôi đã cảnh cáo cậu không được xuất hiện trước mặt cô ấy ? ”
Tần Luật chịu đựng đau đớn ở cánh tay , không chịu thua mà đối diện với một Phó Hàn Tranh đang lộ rõ khí thế khiến người , “ Chú Phó , cô ấy không phải của chú . ”
Phó Hàn Tranh buông tay ra , lạnh lùng hừ nhẹ , “ Cô ấy là của tôi , sau này , vĩnh viễn đều là của tôi . ”
Vốn là muốn mượn chuyện công việc tới gặp cô
đang chụp quảng cáo ở đây , kết quả lại để anh thấy cảnh tượng cô và Tần Luật dây dưa không rõ .
Anh nói xong , liếc nhìn qua Vy Vy đang trợn mắt há hốc mồm .
Vy Vy lập tức hỏi nhân viên làm việc bên cạnh , “ Xin hỏi toilet ở đâu , tôi muốn rửa tay . ”
Sau khi hỏi xong cô đi rửa tay , rửa ba lần mới đi ra . Cô lấy cớ là còn đi nơi khác nên không đi cùng quản lý , rồi ở lại bãi đỗ xe chờ Phó Hàn Tranh đi xuống .
Kiều Lâm vừa rời khỏi thì Từ Khiêm đi tới , mở cửa xe rồi nói , “ Cô Mộ , ông chủ muốn cô lên xe trước rồi chờ . ”
Vy Vy chui vào trong xe ngồi , vừa nghĩ tới sắc mặt vừa rồi của anh , trong lòng sợ hãi không thôi .
Hơn mười phút sau , Phó Hàn Tranh mới xong việc đi xuống , toàn thân mang theo hơi lạnh , khuôn mặt đều lộ ra vẻ không vui .
Vy Vy duỗi tay vén tay áo lên , đưa bàn tay đến trước mặt anh , “ Anh nhìn đi , em đã rửa tay rồi , rửa những ba lần cơ . ”
Phó Hàn Tranh nhìn thẳng , “ Lái xe . ”
Vy Vy bĩu môi , cảm giác cả xe đều toàn mùi chua của giấm .
“ Hợp đồng này là do quản lý ký , em không biết người phụ trách là anh ta . ”
“ Em đã biết , còn vào phòng họp với cậu ta ? ” Phó Hàn Tranh lạnh lùng hỏi .
“ Anh ta cứ yêu cầu em chụp lại quảng cáo , em đã chụp cả một buổi trưa rồi , cho nên mới tìm anh ta hỏi rõ ràng , kết quả tên nhóc đó nói anh là con cáo già , em tức giận liền trở mặt . . . ” Vy Vy giải thích .
Phó Hàn Tranh nghiêng đầu , nhìn qua cô gái đang tức giận ở bên cạnh , nhưng cũng không nói gì .
Vy Vy nghiêng người sáp lại gần anh , nhỏ giọng nói , “ Nếu anh không để ý đến em , em sẽ . . . ”
Phó Hàn Tranh liếc mắt , “ Em định thế nào ? ”
Vy Vy gian xảo cười khẽ , vội vàng hôn chụt một cái lên môi anh , “ Bây giờ đã hết giận chưa ? ”
“ Một chút . ” Phó Hàn Tranh nói .
Vy Vy lại đến gần anh hôn một cái , “ Còn bây giờ ? ”
“ Gần một nửa . ”
Lại hôn .
“ Một nửa . ”
Từ Khiêm khóc không ra nước mắt , anh ta dự đoán sai rồi . Hôm nay không phải là chồng chất kiếp nạn , mà là nhiều thức ăn cho chó hơn . . .