Tử Ngôn nằm ở ghế sau xe, một bên cảm nhận sự đau đớn một bên dùng chút sự tỉnh táo còn lại của mình trấn an Cố Duệ Thành.
Vì theo cậu cảm nhận được trong suốt khoảng thời gian bên cạnh nhau, anh là đang phát điên!
Còn về phía Cố Duệ Thành, làm sao không phát điên được chứ? Người của anh, dưới mắt anh bị người ta tổn thương.
Anh thề sẽ khiến tên khốn đó biết như thế nào là lễ độ, dám chơi xấu người của anh? Anh nhất định cho hắn trải nghiệm thử cảm giác đó!
Đến bệnh viện, Tử Ngôn nhanh chóng được các bác sĩ ở đó đưa vào phòng điều trị.
Bên y tá biết cậu bị thương ở vùng ngực nên đã rất nhẹ nhàng, ấy vậy mà mỗi động tác vẫn khiến cậu không khỏi nhăn mặt vì đau.
Cố Duệ Thành từ đầu tới cuối chỉ nói được mấy chữ, "Cẩn thận!", "Nhẹ chút!", "Nhẹ tay thôi!".
Đến người y tá có kinh nghiệm hơn mười năm trong nghề cũng bị anh làm phiền đến nổi gân.
Sau mười phút thì huấn luyện viên cũng tới, hỏi thăm tình hình hiện tại của Tử Ngôn và nói một chút về người thanh niên – Trần Lương kia.
"Rời khỏi đội? Chỉ thế..."
"Chúng tôi sẽ xem xét tình hình vết thương của Tử Ngôn, rồi mới đưa ra cách giải quyết tiếp theo.
Tôi biết Trần Lương lần này là sai, nhưng cậu ta trong đội cũng cống hiến rất nhiều, anh xem có thể..." Huấn luyện viên trưởng của Trần Lương lên tiếng hòa giải.
Trần Lương là học trò rất tâm đắc của ông, cái tính dễ nóng này của hắn ông cũng biết.
Nhưng không ngờ lần này, mọi chuyện lại đi xa như thế.
Trần Lương thật sự gặp được đối thủ rồi, mà lại còn là đối thủ không hề cân sức với hắn nữa.
Suốt cả quá trình đối kháng, Tử Ngôn không hề cho hắn chút cơ hội phản kháng nào.
Chỉ nhìn như thế cũng biết Trần Lương thật sự thua Tử Ngôn không chỉ là một bậc đâu.
Đối với một người tự cao như Trần Lương, làm sao có thể ở trước mặt biết bao nhiêu người nuốt được cơn tức này.
Huấn luyện viên trưởng muốn giống như mọi khi nói đôi ba lời khách sao với đối phương rồi thôi.
Cuối năm nay ông còn định cho Trần Lương đại diện cho tỉnh đi tham gia thi đấu ở Hàn Quốc, bao nhiêu kỳ vọng đều đặt hết vào hắn.
Làm sao có thể để mọi chuyện thành công cốc được chứ!
Ai dè, bên kia vậy mà không hề để ông vào mắt, chỉ nói là đợi xem tình huống của Tử Ngôn rồi mới định đoạt.
Ông ở trước mặt bọn họ nói là sẽ đuổi Trần Lương, nhưng chỉ là kế hoãn binh thôi.
Sau khi bọn họ trở về Vĩnh Hòa, có ai biết được Trần Lương có quay về hay không?
"Ông sẽ không muốn chống đối với người kia đâu?"
Đó chính là lời người bên đội Tử Ngôn nói với ông!
Người kia? Vậy chắc là người như một cơn gió, chạy đến đưa Tử Ngôn ra ngoài rồi.
Ông suy nghĩ một chút rồi quyết định, cùng người bên đội kia đến bệnh viện xem tình hình.
Là người từng trải qua nhiều sự trên đời, cái ông giỏi nhất ngoài huấn luyện người khác, chính là biết co duỗi đúng lúc.
Bên đó đã "tốt bụng" cảnh báo ông như thế, ông cũng không thể vì nghĩ đây là địa bàn của mình rồi nhắm mắt làm lơ.
Biết đâu lại đúng thật là một nhân vật khó nhằn.
Nhưng thật sự khi đối mặt với người đàn ông này, huấn luyện viên trưởng không tránh được có chút e dè.
Nhất là đối mặt với ánh mắt đằng đằng sát khí khi nhìn vào ông của người kia.
Cũng không phải là ông làm, có cần phải như thế không?
"Ý ông là nếu tình trạng Tử Ngôn không có gì, thì chuyện hôm nay cũng coi như không có gì, phải không?" Cố Duệ Thành làm một bộ dạng nếu ông nói "Phải, anh đã sẵn sàng để "nghênh chiến".
"Tôi không có ý như thế, chỉ là nếu không có gì qua nghiêm trọng, Trần Lương vẫn còn trẻ, cậu không thể xem xét một chút bỏ qua cho hắn sao?"
"Bỏ qua cho hắn? Còn trẻ mà đã như thế, thua thì đánh người, vậy có phải khi lớn lên thì sẽ giết người hay không?" Cố Duệ Thành mang theo giọng có chút uy hiếp nói.
"Không đến mức như thế đâu.
Nếu anh đồng ý bỏ qua chuyện lần này, tôi sẽ mang hắn về dạy dỗ cho tử tế, sau đó đến gặp anh và bạn của anh để tạ lỗi." Đứng ở vai trò là người mong muốn hòa giải, huấn luyện viên trưởng dùng hết vốn liếng từ thời bú sữa mẹ để lý lẽ với Cố Duệ Thành.
Nhưng điều quan trọng ở đây là...anh không hề lung lay chút nào.
"Vậy thì, tôi lại không muốn bỏ qua!"
"Anh đừng có ép người quá đáng! Tôi dù sao cũng đứng ở bậc trưởng bối của anh, nói ra những lời kia là đã nhân nhượng lắm rồi.
Rốt cuộc anh muốn như thế nào, muốn đền tiền hay sao?" Chưa bao giờ ông phải nói chuyện một cách tha thiết như thế.
Tuy không rõ người trước mắt có uy thế như thế nào, nhưng về thái độ thì thật sự chọc giận ông rồi!
"Nếu tôi muốn tiền sợ rằng bản thân ông không chi trả nổi đâu.
Học trò của mình làm sai, ông không những không lo dạy dỗ hắn mà còn đến đây mặc cả với tôi.
Tôi nghĩ chẳng những tên Trần Lương kia phải học lại, ông cũng phải cần xem lại bản thân mình đi.
Loại người như ông, dạy được một người có ích sợ rằng hơi có chút khó khăn đấy."
"Hừ, để tôi xem cậu có thể làm được những gì!" Nói xong, một giây cũng không chần chừ, huấn luyện viên trưởng quay người rời khỏi bệnh viện.
Nhìn theo thân ảnh huấn luyện viên trưởng rời đi, Cố Duệ Thành cùng những người có mặt ở đó chỉ biết lắc đầu ngao ngán.
Thật sự khó hiểu đối với những người như vậy, rõ ràng bản thân không đúng, vậy mà làm như người khác rất có lỗi với mình.
Vừa lúc đó vị bác sĩ điều trị bên trong đi ra, Cố Duệ Thành không rảnh để ý đến ai nữa, bước nhanh về phía bác sĩ.
"Cậu ấy thế nào rồi?"
"Không nghiêm trọng lắm, phần xương sườn tuy chịu tác động mạnh nhưng cũng mau không bị gãy xương.
Tuy nhiên, bệnh nhân có tình trạng nôn ra máu, cần quan sát thêm hai ngày nữa.
Nếu không có gì nữa thì có