Có được mống mắt của Nhiễm Cấm, sợ đêm dài lắm mộng nên Trì Ngộ lập tức đến phòng làm việc của Tề Đồng ngay trong đêm đó, cùng Tề Đồng khoá hết quỹ đạo Mặt trăng mà Trì thị mua được.
Sau khi mọi việc xong xuôi, đã ba giờ sáng.
Tề Đồng bị cô vắt kiệt sức, dù cho chỉ ôm có một cái gối cũng có thể ngủ thiếp đi.
Nhưng nhìn thấy Trì Ngộ không ngủ, cô cũng không đành lòng để bạn thân của mình lẻ loi, chưa kể còn là lúc người bạn này cần có người bên cạnh nhất.
Mọi chuyện xảy ra trong hôm nay, Trì Ngộ đều nói hết với Tề Đồng.
Cô cần Tề Đồng làm việc cũng như tìm ra sự thật cho cô, thế nên cô không thể giấu diếm cô ấy bất cứ điều gì, dù cho đó là vướng mắc tình cảm đáng xấu hổ.
Nếu có bất kỳ chi tiết nào bị che giấu, nó có thể khiến trọng tâm của cuộc điều tra đi lạc hướng và bỏ sót những manh mối quan trọng nhất.
Sau khi nghe xong những chuyện khó tin này, đến Tề Đồng luôn nhanh mồm nhanh miệng cũng không tìm được câu nào an ủi cô, ngay cả đến cằm của mình cũng quên khép lại.
Chị gái yêu thương nhất chết thảm không rõ nguyên nhân, người giết chị ấy lại có khả năng là người yêu cũ mà chị yêu nhất.
Trước đó, Trì Ngộ còn có mối quan hệ khá tốt với người chị dâu này......
Vậy cũng thôi đi, thế mà bây giờ còn xuất hiện sự thật đáng kinh ngạc hơn —— thì ra trước đó chị dâu vẫn luôn có tình cảm đặc biệt đối với Trì Ngộ.
Điều này làm cho vụ án mạng vốn dày đặc sương mù này, lại càng có thêm nhiều ngã rẽ phức tạp.
Trong một tháng ngắn ngủi, Trì Ngộ liên tục gặp phải những biến cố mà nếu đổi thành người khác thì chỉ sợ cả đời cũng không tiêu hoá nổi, nhưng vào lúc này, Trì Ngộ đã bắt đầu kế hoạch chiếm lại Tập đoàn.
Tề Đồng vô cùng khâm phục cô, chị Ngộ vẫn luôn là chị Ngộ.
Tề Đồng tự tay nấu cho cô bữa ăn khuya, Trì Ngộ ngồi trên sô pha chớp chớp đôi mắt khô khốc, nói: "Cậu ăn đi, mình không đói."
"Sao có thể không đói chứ? Bận rộn cả một ngày, căn bản không có hạt cơm nào vào bụng, mình nhìn thấy hết đó.
Người là sắt cơm là thép, ngày mai còn có chuyện quan trọng phải làm, không ăn cơm thì lấy sức đâu để rửa oan cho chị cậu?"
Nghe xong lời cô nói, Trì Ngộ đờ đẫn giây lát rồi ngồi thẳng dậy, đem bát mì qua, ăn hai miếng.
"Giăm bông thơm không?" Tề Đồng ôm một bát mì nóng hổi khác, giống hệt thỏ Pika* tha thức ăn về trữ qua mùa đông, chờ mong được Trì Ngộ khen ngợi.
*Thỏ Pika:
Trì Ngộ nhìn thẳng vào cô, hỏi: "Có liên quan đến việc Nhiễm Cấm ra tay với chị hai mình không?"
Nụ cười cứng lại trên mặt Tề Đồng: "......"
Câu hỏi này thật sự rất khó trả lời, dù cho giăm bông có thơm hơn nữa cũng không cứu vớt được.
Đặc biệt đối với người ngoài như cô, càng không biết phải trả lời thế nào.
Trì Ngộ lại nói: "Trong ấn tượng của mình thì hai người rất yêu nhau, từ khi Nhiễm Cấm đặt chân vào nhà mình, chị hai luôn luôn đối xử với cô ấy cẩn thận.
Không chỉ giúp cô ta trị khỏi vết thương, còn cho cô ta đi học, dạy cô ta chuyện kinh doanh, giao vào tay cô ta Trì thị vất vả lắm chị ấy mới gầy dựng lại được.
Bề ngoài, cô ta cũng rất tốt và nghe lời chị hai mình, chỉ cần là chuyện chị hai dặn dò, cô ta sẽ không nói hai lời, dù đến nơi xa cỡ nào cũng đi, chuyện khó khăn thế nào cũng làm.
Trước đây mình còn cảm thấy hai người là một đôi hoàn hảo do ông trời tạo ra, là bánh răng vừa khớp với nhau......"
Nói đến đây, Trì Ngộ tự giễu cười.
Thời trung học, Trì Ngộ có rất nhiều người theo đuổi, cô cũng từng hẹn hò với bạn học, từng nắm tay, nhưng trong suốt buổi hẹn cô đều nghĩ đến chuyện khác, cảm thấy nói những chuyện không đâu với một người xa lạ vào buổi tối chỉ là việc lãng phí thời gian.
Kể từ đó, cô mất đi hứng thú đối với chuyện "Yêu đương", một lòng một dạ chỉ muốn nghiên cứu khoa học.
Nếu có ai trên thế giới này yêu nhau có thể mang lại cho cô cảm giác mong đợi và an toàn, đó hẳn là chị gái cô và Nhiễm Cấm.
Sự quen biết của hai người họ đầy kịch tính, sự chăm sóc của chị gái dành cho Nhiễm Cấm cùng sự vâng lời ngoan ngoãn của Nhiễm Cấm đối với chị gái phủ lên tình yêu của họ một màu sắc lãng mạn chỉ thấy trong phim truyền hình.
Có ai ngờ rằng những gì mắt thấy tai nghe chỉ là ảo ảnh.
Bong bóng xà phòng tuyệt đẹp này, chỉ cần đâm một cái, tất cả đều vỡ tan.
Tình cảm của chị hai và Nhiễm Cấm bắt đầu thay đổi từ khi nào?
Có liên quan đến mình không?
Tình cảm của Nhiễm Cấm đối với mình, từ khi nào thì bắt đầu?
Khi nhìn thấy Nhiễm Cấm lòng dạ sắt đá khóc rống lên vì cô, Trì Ngộ không thể không chất vấn mình như vậy.
Hay là nói, trước đây mình chưa từng nhìn rõ mối quan hệ giữa hai người? Mọi thứ đều là giả.
Mật mã dùng ngày sinh của mình, hoảng loạn vì mình gặp chuyện ngoài ý muốn.......
Cảm xúc của Nhiễm Cấm đã quá rõ ràng.
Nếu Nhiễm Cấm có tình cảm với mình, sao lại có quan hệ thân thiết với cảnh sát họ Lộ? Chẳng lẽ đơn giản chỉ là giao dịch thể xác?
Công bằng mà nói, với sự hiểu biết của cô đối với Nhiễm Cấm, Nhiễm Cấm không thể là loại người này.
Nhưng nói đến "Sự hiểu biết", Trì Ngộ không còn biết được có bao nhiêu phần trăm "Chân thật" trong sự thật mà cô đã biết.
Chiếc hộp Pandora đã bị mở ra, trong đầu Trì Ngộ hiện lên vô số câu hỏi.
Tề Đồng ở bên cạnh cô, thấy cô chìm vào suy nghĩ, cũng không cắt ngang mà lấy bát mì nguội lạnh trong tay cô xuống, nấu một bát khác.
"Cảm ơn......" Giọng nói mệt mỏi của Trì Ngộ truyền đến sau lưng cô.
"Thôi thôi, là bạn thân bao nhiêu năm rồi, giữa hai chúng ta cần gì nói tiếng cảm ơn." Tề Đồng nói, "Mình chỉ mong cậu có thể ăn no rồi ngủ một giấc, tỉnh dậy không còn sầu lo nữa."
Phòng bếp sáng ngời thoang thoảng mùi thơm bay ra, mang đến cho Trì Ngộ cảm giác ấm áp như đang ở trong gia đình đã mất từ lâu.
Mặc dù vẫn không muốn ăn gì, nhưng cô cũng không muốn lãng phí ý tốt của Tề Đồng, sau khi giải quyết xong bữa khuya, cô đi tắm, ép mình nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Cô muốn ngủ, ngày mai khi Nhiễm Cấm tổ chức cuộc họp báo về quyền khai thác Mặt trăng, cô sẽ chính thức tuyên chiến với Nhiễm Cấm, đoạt lại Tập đoàn Trì thị mà chị cô đã khổ công xây dựng.
Cô cần phải ngủ và có một đêm không mộng mị, để đổi lấy một bộ não minh mẫn, tỉnh táo.
Có lẽ là do bát mì Tề Đồng nấu cho cô, cũng có thể do thể xác và tinh thần đều kiệt quệ, cô thật sự ngủ thiếp đi rất nhanh.
Nhưng không thoát khỏi giấc mơ gần giống hệt ký ức về thực tại.
Trong khi xem đoạn video giám sát, Trì Ngộ từng nói với Tề Đồng, Nhiễm Cấm là người vô cùng bình tĩnh, mấy năm nay hầu như cô chưa từng nhìn thấy Nhiễm Cấm mất kiểm soát cảm xúc của mình.
Ngoại trừ lần đó.
Năm đầu tiên khi ra nước ngoài du học, Trì Ngộ bị bệnh nặng ở đất nước xa lạ.
Lúc đầu, cô chỉ cho đây là cảm cúm thông thường nên cũng không để ý, nhưng không ngờ chỉ vì sơ suất nhất thời của mình mà bệnh tình nhanh chóng phát triển đến mức độ nặng.
Sau khi chị cô và Nhiễm Cấm nhận được tin, vội vàng chạy tới.
Trì Ngộ không biết mình hôn mê bao lâu, đến khi tỉnh lại, nhìn thấy Nhiễm Cấm vừa đến thay cho Trì Lý một đêm không ngủ, đang định giúp cô trở mình.
"Chị dâu......" Trì Ngộ dùng giọng nói mỏng manh gọi nàng.
Nhiễm Cấm nhận ra cô đã tỉnh, sửng sốt, bước đến nắm tay cô: "Tiểu Ngộ, em tỉnh rồi, có khó chịu không?"
Trì Ngộ cảm thấy khắp người đều đau nhức, ký ức cũng mơ hồ, nhìn thấy trong đôi mắt sưng đỏ của Nhiễm Cấm đều là nước mắt, vừa vui sướng lại vừa đau lòng, hai mắt chăm chú nhìn cô không chớp.
Cô chưa từng nhìn thấy Nhiễm Cấm như vậy.
Trì Ngộ cười yếu ớt: "Sao chị lại tới đây? Còn khóc......
lần chị hai té gãy chân khi trượt tuyết......
chị dâu vẫn rất bình tĩnh, tại sao......
bây giờ lại khóc thành thế này? Em vẫn còn sống đây."
Nhiễm Cấm nghe cô nói vậy, mới cảm thấy mình thất thố, lập tức buông tay cô ra, dùng mu bàn tay lau đi nước mắt trên mặt mình.
Bác sĩ đến kiểm tra Trì Ngộ một lúc, Nhiễm Cấm đã hoàn toàn ổn định cảm xúc đứng sang bên cạnh, gọi điện thoại cho Trì Lý, nói Trì Ngộ đã tỉnh.
Trì Ngộ trong trạng thái nửa mơ nửa tỉnh, dừng ánh mắt trên người Nhiễm Cấm.
Cô thấy Nhiễm Cấm đang cố kìm nén cảm xúc của mình, nhưng vẻ tiều tuỵ và lo lắng trên gương mặt thì không thể che giấu.
Khi đó, Trì Ngộ thấy dáng vẻ của Nhiễm Cấm, còn tưởng rằng mình bị bệnh nan y, nàng mới khổ sở, lo âu như vậy.
Không ngờ chưa tới nửa tháng sau cô đã xuất viện, nhanh chóng hồi phục, rồi quay lại trường học.
Sau đó cô còn nhắn WeChat cho Nhiễm Cấm, nói lúc tỉnh lại nhìn thấy chị dâu khóc, cô sợ chết khiếp, còn tưởng mình không sống nổi.
Nhiễm Cấm nhanh chóng trả lời:
【 Em một mình ở ngoài, cả chị và chị em đều không chăm sóc được, tất nhiên là lo lắng rồi.
Em phải cố gắng chú ý sức khoẻ của mình, khó chịu thì phải lập tức đến bệnh viện, được không? 】
Vì cuộc sống và học tập bận rộn, Trì Ngộ không nghĩ nhiều đến những cảm xúc mà Nhiễm Cấm đột nhiên bộc lộ vào hôm đó, nhanh chóng vứt ra sau đầu.
Nhưng vào cái đêm mà Trì Ngộ đích thân tìm hiểu sự thật, suy nghĩ của cô phảng phất trở về căn phòng bệnh kia, lại lần nữa nhớ tới cảm xúc sụp đổ của Nhiễm Cấm.
Những thứ luôn được xem là đương nhiên trong mấy năm qua, hay những cảm giác không thể hình dung được, giờ phút này có chỗ đứng riêng của chúng.
......
Trong cơn mơ màng, bên vách núi gió rít từng cơn, Trì Ngộ chất vấn Nhiễm Cấm:
"Chị đã làm gì chị hai tôi?"
Nhưng người đối diện dường như không cảm nhận được gió lạnh lẫn sự buộc tội, trầm mặc, thân ảnh như sương khói, mong manh dễ tan.
Nhiễm Cấm không trả lời câu hỏi của cô, cũng không