Căn hộ của Nhiễm Cấm.
"Đây là cơ hội cuối cùng của các người."
Nhiễm Cấm khoác lên người chiếc áo choàng tắm mềm mại màu xám nhạt, ngồi xuống sô pha, đôi chân trắng nõn đặt lên tấm thảm mềm.
Vì tư thế nghiêng người khi nói chuyện điện thoại, cổ áo hơi buông lỏng, lộ ra xương quai xanh trắng như ngọc.
Khoá điện tử ôm lấy cổ chân tinh xảo đẹp đẽ, thỉnh thoảng nhấp nháy đỏ.
"Suy nghĩ kỹ đi."
Nói xong, Nhiễm Cấm liền cúp điện thoại trước khi đối phương kịp trả lời.
Nàng đặt di động sang một bên, thái độ cứng rắn và ánh mắt lạnh lẽo khi nói chuyện điện thoại vừa rồi dần lắng đọng lại.
Phòng khách yên tĩnh như hồ sâu lặng sóng, nàng lại như một xác chết không hồn, cứng ngắc ngồi nơi đây, chậm rãi chìm xuống.
Mũ trùm đầu đã hấp thụ gần hết hơi nước, mái tóc gần khô của nàng có vài sợi vương trên vai, dính vào một bên mặt trắng như tuyết.
Cánh tay trái bị gãy vẫn còn đau nhức, nhưng nàng không còn tâm tư lẫn sức lực để chăm sóc cho bản thân.
Màn hình của máy tính bảng đang dừng lại ở giao diện của trang mạng xã hội nào đó, tầng tầng lớp lớp những ngôn từ khó nghe, tất cả đều nhắc đến tên nàng.
Khung cửa sổ bị che phủ bởi lớp màn mưa, từng vết nước lăn dài trên khung kính, tựa như những sợi xích sắt chằng chịt đang giam cầm nàng.
Ánh mắt Nhiễm Cấm ngưng trệ, nhìn xoáy vào bóng đêm đen kịt, vặn vẹo qua những hạt mưa, nàng không biết mình đã nhìn bao lâu hay nhìn thấy gì, chỉ biết khi sực tỉnh thì cảm thấy đầu đau như búa bổ.
Mười giờ đêm, với Nhiễm Cấm thì vẫn còn sớm, một đêm gian nan chỉ vừa mới bắt đầu.
Nàng thu hồi ánh mắt, rất mệt, nhưng không muốn ngủ.
Trong mơ, luôn có những cảnh tượng nàng không thể kiểm soát, giọng nói và hơi ấm của người nàng yêu sâu đậm khiến nàng tham luyến, cũng làm nàng sợ hãi.
Nàng đi đến thư phòng định lấy một quyển sách, phân tán suy nghĩ.
Khi đến thư phòng, đột nhiên nhìn thấy chú gà bông to mà Trì Ngộ gắp được chiếm cứ gần như toàn bộ chiếc sô pha đơn, mang theo vẻ mặt ngốc nghếch mỉm cười với nàng.
Ánh mắt Nhiễm Cấm mềm đi, không nhịn được bước tới cầm nó lên, ôm trong cánh tay mình.
Những chuyện xảy ra trong công viên đêm đó tựa như ảo ảnh.
Nhưng những con thú bông và mũ mà Trì Ngộ tặng nàng trải rộng khắp phòng, như thể nhắc nhở nàng, đó không phải là ảo ảnh, quả thật nàng và Trì Ngộ đã có một kỉ niệm bất diệt, một đêm đủ để hoài niệm cả đời.
Chóp mũi hơi chua xót, nàng cố chịu đựng để cảm xúc không trào dâng.
Lách cách.
Âm thanh rất nhẹ khiến Nhiễm Cấm chợt hoàn hồn, nàng mở to mắt, nhìn về phía cuối hành lang.
Đây là nơi tiếng mở cửa vang lên.
Người được cấp quyền mở cửa, chỉ có ——
"Nhiễm Cấm." Giọng Trì Ngộ truyền đến từ phòng khách, trong căn phòng nhỏ, giọng nói của cô đặc biệt âm vang, "Em đến rồi."
Trong nháy mắt, suy nghĩ của Nhiễm Cấm trở nên hỗn loạn, nàng lập tức buông gà bông xuống.
Ánh mắt lưu chuyển trong thư phòng, cuối cùng dừng lại trên chai rượu vang đỏ.
Đó là thứ cảm xúc đê mê, là vũ khí cho những đêm mất ngủ.
"Nhiễm Cấm?" Trì Ngộ đứng ở huyền quan, không lập tức bước vào.
Nhiễm Cấm ở nhà, với khoá điện tử chị ấy không có cách nào rời khỏi đây.
Nhìn khung cảnh này, có lẽ Nhiễm Cấm vừa mới ở phòng khách.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng truyền đến từ thư phòng, Nhiễm Cấm xuất hiện trước mặt cô, trên tay cầm theo một ly rượu vang.
Ly rượu hơi lắc lư trong tay Nhiễm Cấm, nàng dừng lại khi cách Trì Ngộ khoảng mười bước chân.
Sắc mặt hơi mệt mỏi, đôi mắt hoa đào ửng đỏ cùng mái tóc ướt át càng khiến nàng thêm chân thật và gợi cảm.
Chiếc áo ngủ rộng được thắt chặt bằng dây lưng, vạt áo cũng được kéo cẩn thận để che đậy da thịt đến mức tối đa.
Những dấu vết nhân tạo này lại làm Trì Ngộ nghĩ đến đêm Nhiễm Cấm bị cô chuốc say, trong lúc vô tình làm bung cúc áo để lộ ra xuân sắc.
Nhiễm Cấm đứng dưới những mảnh vụn hoá thạch lạnh lẽo, dựa lưng vào vách tường màu trắng, dùng giọng điệu lạnh lùng xa lạ nói với Trì Ngộ: "Tôi quên thay đổi quyền hạn, em đột nhiên xông vào không báo trước như vậy, tôi có thể gọi cảnh sát."
Trì Ngộ lặng lẽ nhìn nàng, tựa như đang thưởng thức màn trình diễn của nàng.
"Chị chặn cả số điện thoại lẫn WeChat của em, em không liên lạc với chị được." Trì Ngộ cởi giày cao gót, mang theo hơi thở của cơn mưa đêm mùa hạ đến gần Nhiễm Cấm.
Nhìn khoảng cách với Trì Ngộ ngày càng gần, ngón tay cầm ly rượu của Nhiễm Cấm dần cứng lại.
Nàng nhìn thấy sự quyến luyến và những cảm xúc hỗn loạn bị kiềm nén hiện rõ trong ánh mắt Trì Ngộ.
Lúc này, Trì Ngộ vừa uỷ khuất, lại vừa nguy hiểm.
"Em có việc gì sao?" Giọng Nhiễm Cấm căng thẳng, "Tôi đã giao lại cho em thứ mà em muốn, bây giờ em đã là Chủ tịch của Tập đoàn Trì thị.
Trước khi đi tôi cũng đã sắp xếp lại mọi thứ giúp em, giữa hai chúng ta xem như đã thanh toán xong.
Tôi cũng có những việc muốn làm, chúng ta không còn gì để nói nữa."
Trì Ngộ không phản bác, ánh mắt dừng lại trên màn hình máy tính bảng đang được đặt trên bàn trà.
"Thì ra là em đã đọc thấy tin tức, muốn tìm tôi tính sổ." Nhiễm Cấm chủ động đề cập đến sự kiện đang sục sôi trên mạng.
Nhiễm Cấm phát hiện vết nước dính trên tóc Trì Ngộ, một phần vai cũng bị mưa làm ướt.
Chắc lúc ra cửa lại không mang ô, em lúc nào cũng vậy, không bao giờ để ý đến những việc nhỏ này, thà rằng chịu mắc mưa cũng không muốn thêm phiền phức.
Nhận ra chi tiết này khiến Nhiễm Cấm hơi thất thần.
Trì Ngộ chuyển ánh mắt trở lại, dừng trên gương mặt Nhiễm Cấm.
Nhiễm Cấm trước mắt làm cô nhớ tới lầu hai Câu lạc bộ Hoa Mộc Lan, cũng là Nhiễm Cấm cầm ly rượu đỏ, lời lẽ tuỳ tiện, cố tình khiến người ta chán ghét.
Cùng xúc cảm mềm mại, mang theo vị dâu tây trên đôi môi nàng.
"Chị đang nói chuyện vũ khí giết người có ADN của chị sao?" Trì Ngộ đứng trên hành lang, đối diện với nàng.
Nhất thời, Nhiễm Cấm không thể từ biểu tình và giọng nói của Trì Ngộ để phán đoán, những lời này của cô là đang chất vấn hay chứa đựng cảm xúc khác.
Nhiễm Cấm cúi đầu, nhìn xuống mắt cá chân của mình, dẫn dắt Trì Ngộ nhìn đến nơi này: "Cho nên, hôm nay em tới là muốn moi được chuyện gì từ miệng tôi? Trì Ngộ, em là người thông minh, có những việc không cần tôi nói ra thì em đã nghĩ tới.
Em luôn điều tra chuyện giữa tôi và chị em, bây giờ không cần nữa, tất cả mọi người trên mạng đều biết."
Trì Ngộ đứng ở nơi ngược sáng, sắc mặt chìm trong bóng tối.
"Hôm nay có người tìm em, nói với em rất nhiều."
"Vậy à?" Nhiễm Cấm không nhìn Trì Ngộ, chỉ nhìn vào ly rượu trên tay mình, "Ai?".
"Bản sao của chị."
Động tác lắc rượu của Nhiễm Cấm hơi khựng lại, đôi mắt nàng khẽ lay động, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường.
Trì Ngộ chờ nàng phản bác, lại nghe nàng nói: "Cô ta dám đến tìm em đúng là lá gan không nhỏ, nhưng cái thứ hàng dự phòng này lại nhảy đến trước mặt người khác thì quả là chán sống rồi."
"Nói như vậy, chị thừa nhận cô ta là bản sao của chị?" Trì Ngộ hỏi.
Khoé môi Nhiễm Cấm hơi cong lên, không trả lời.
"Cô ấy muốn được em bảo vệ, muốn gặp mặt em." Trì Ngộ chậm rãi đến gần Nhiễm Cấm, "Nói chị lợi dụng cô ấy để thoát khỏi Nhiễm gia, nói tất cả những việc chị làm đều là để em nhận ra chị thích em, để em toàn tâm toàn ý với chị, dùng em để trả thù chị hai."
Cơ thể Trì Ngộ nghiêng về phía trước, một tay chống bên vai Nhiễm Cấm, khoá nàng lại giữa mình và bức tường.
Biểu cảm của Nhiễm Cấm thay đổi vì sự tiếp cận của Trì Ngộ.
Nàng nâng ly rượu lên, chắn trước mặt Trì Ngộ, mí mắt run lên không thể kiểm soát, cố gắng kéo dòng suy nghĩ của mình trở lại bình thường, mùi nước hoa phảng phất và ánh mắt nóng bỏng của Trì Ngộ đang không ngừng nhảy nhót trong tim nàng.
"Vậy rốt cuộc em đến đây để làm gì, muốn tôi chính miệng nhận tội? Hay là muốn xả giận?"
Không có cưng chiều, cũng không có sự tuỳ