Cuộc chiến sinh tử giằng co giữa lưỡi hái tử thần cùng với các vị bác sĩ đang cực lực cố gắng níu giữ sinh mệnh mỏng manh của An Tĩnh trên bàn mổ.
Bọn họ không ngờ rằng vụ tai nạn tưởng chừng như rất nhẹ nhưng mà lại mang đến cho bệnh nhân tổn thương phần não bộ rất nghiêm trọng.
Chắc là do bị chấn động mạnh ở các phân lớp não khiến cho các máu bầm tụ lại từng mảng cộng với việc trước đây bệnh nhân có làm phẫu thuật ở hộp sọ nên các mảng máu bẩm li ti xuất hiện rất nhiều.
Các bác sĩ sợ nếu không kịp thời tiêu khử các vết máu bẩm này ra thì bệnh nhân sẽ bị chèn mạch máu não, nặng hơn còn gây ra xuất huyết trong nữa thì khốn mất.
Từng mảng máu bầm được lấy ra, màu đỏ thẫm nhanh chóng thành màu đen đặc do máu ôxi hoá bởi không khí.
Nhịp tim càng ngày càng thấp dần khiến cho sắc mặt của các bác sĩ không được tốt lắm, vẫn cố gắng dốc toàn lực tiêu khử máu bầm ở não bộ.
Các y tá không ngừng thực hiện động tác xốc điện để có thể níu giữ nhịp tim không ngừng thấp.
Áo blouse màu xanh rêu bây giờ đã dính toàn màu đỏ của máu, cả căn phòng tràn ngập mùi sát trùng cùng với mùi tanh của máu đang hoà lẫn khiến cho mọi người có chút hô hấp khó khăn.
Các bác sĩ đều tưởng rằng bản thân bọn họ đã tiêu khử hết các phần máu bầm trong não, định hoan hô chúc mừng thì chiếc máy siêu âm màu do xét thì thấy một mảng lớn máu bầm bám ở phần trên đại não.
Đây chẳng phải là xuất huyết sọ não sao?
Nhìn bên trong bác sĩ không ngừng biến đổi sắc mặt, Mục Chấp đứng bên ngoài hô hấp không thông chút nào nữa.
Các thành máu gần như thắt chặt lại tim của mình khiến xuất hiện một đợt đau tim dữ dội.
Tầm mắt của Mục Chấp lúc này đã choáng váng nhưng mà anh vẫn cố chấp trụ vững để nhìn về phía của An Tĩnh đang làm phẫu thuật.
Mục Chấp ôm chặt ngực trái của mình, miệng không ngừng thở dốc từng quãng khí mệt mỏi.
Tay còn lại cố gắng bám víu vào thành cửa sổ thuỷ tinh, ánh mắt vô thần vần chấp niệm khư khư muốn đục thủng màn thuỷ tinh đang chắn trước mặt mình.
Đối với những thứ anh muốn thì anh sẽ có thể làm bất cứ điều gì để đạt được nhưng mà đối với An Tĩnh thì sự chắc chắn nắm giữ trong bàn tay đều là bằng số 0.
Sự bất lực càng dâng trào mãnh liệt khiến anh chỉ biết chết lặng nhìn vào trong, từng giọt nước mắt từ đáy lòng không ngừng bị xé nát dữ dội đang rỉ ra từ từ dưới hốc mắt đã đỏ ngầu dữ tợn.
Mục Chấp trên đời này có những thứ không tin nhất chính là thượng đế, sự tín ngưỡng tôn thờ tâm linh khác bởi vì trong tâm lý của anh luôn muốn đặt thứ gì thì chính tự tay mình đoạt lấy.
Nhưng mà lúc này sự cao ngạo của anh đã sụp đổ hoàn toàn đi, anh đã quỳ người xuống và không ngừng cầu nguyện.
Thượng đế, cầu xin ngài đừng để An Tĩnh xảy ra chuyện xấu gì.
Tôi, Mục Chấp nguyện chịu đựng mọi tai ương, bệnh tật từ An Tĩnh.
Xin người hãy giúp cho cô ấy vượt qua kiếp nạn này.
Tôi biết lời khẩn cầu suông này không có đáng giá gì nhưng mà tôi dám lấy cái mạng quèn này của mình để đổi lấy cho cô ấy.
Do quá mệt mỏi cộng thêm chuyện của An Tĩnh, Mục Chấp sau khi khẩn nguyện xong liền sa sầm mặt mày đi.
Ý thức