"Cậu ta luôn như vậy." Buổi sáng ít người, nghe có động tĩnh, Tống Quân liền đến xem, "Tôi lần đầu tiên tôi gặp cậu ta là ở thành phố cổ Weimar nước Đức, lúc ấy ở đối diện bưu cục đối diện đại học Goethe, tôi đến gửi bưu thiếp cho gia định, cậu ấy thì gửi thư từ chức cho sếp, một lá thư hùng hồn."
Tống Quân "Cậu ta rất kiên quyết trong chuyện từ chức, chính là loại cửu đầu ngưu đô lạp bất lai*."
*(gốc 九头牛都拉不回来, có thể hiểu là ng cứng đầu)
Giang Thừa Nguyệt "..."
Không hổ là Lộ Hứa, từ chức, liền dứt khoát từ chức.
"Hộ gia đình Hoàng gia U đưa cậu ta số tiền làm thiết kế, cậu ta trực tiếp quyên góp đến Châu Phi." Tống Quân nói, " Cậu xem tên đó ngoài miệng nói như vậy, nhưng thật ra không phải loại người quan tâm đến tiền bạc."
"Nhà thiết kế An Địch, là bạn cùng khóa của cậu ấy thời đại học, thường xuyên chỉ trích thiết kế của cậu ấy, cũng bị cậu ta mắng rất thậm tệ, hai người họ so tài với nhau ở các show diễn xuân, hạ, thu, đông. Họ là đối thru truyền kiếp." Tống Quân nói.
Có một chút tò mò, Giang Thừa Nguyệt đã tìm xem thiết kế của nhà thiết kế An Địch
Không giống túi rác, giống thùng rác hơn, cứng nhắc, không bằng Lộ Hứa.
Tay guitar Phó Du Nhiên đã hẹn cuối cùng cũng đến với Mạnh Triết, mang theo một cây guitar điện.
"Đây là anh Lí, Lí Tuệ." Mạnh Triết giới thiệu, "Xuất ngũ bộ đội đắc chủng, hiện là huấn luyện viên nhảy dù, anh ấy chơi guitar rất giỏi, còn giành được một số giải thưởng, anh ấy mới hơn 30 tuổi, từ bây giờ anh ấy sẽ đến ban nhạc của chúng ta......"
"Không vội." Lí Tuệ một thân cao ráo, lúc này đến ngồi xuống bàn và hỏi Mạnh Triết, "Cậu nói có những ai trong ban nhạc?"
"Trước mắt, có tôi, anh và cậu ấy, Giang Thừa Nguyệt tay trống của chúng ta." Mạnh Triết giới thiệu.
"Cậu? Là người cậu ta nói, tôi đã không đến." Lí Tuệ nhìn Giang Thừa Nguyệt, "Cậu biết Rockandroll? Nhóc con."
"Rock and roll không phải như thế hệ các cậu nghĩ, nó mang một ý nghĩa âm nhạc riêng." Lí Tuệ nói, "Không thể chơi bằng độ đẹp trai, cậu đừng trách tôi nói lời khó nghe."
Thời huy hoàng của các ban nhạc trong nước đã qua đi, trước mắt là thời kì giáp hạt( có thể hiểu là không có người kế thừa), hơn nữa giải trí truyền thông trong nước đang nổi lên, các cá nhân đều có thể xuất đạo, và ban nhạc đang dần bị mai một.
Hầu hết người trẻ tuổi không hiểu Rock and Roll, và những người thế hệ trước không thích người lớp sau.
Giang Thừa Nguyệt biết mình tuổi đời còn nhỏ, trước mặt mấy tay lão luyện này không thể thuyết phục được, nếu không thể hiện được thực lực, người kia chắc chắn sẽ khinh thường cậu.
"Để tôi thử đi." Giang Thừa Nguyệt nói, "Chị Phó, trên phố Wenchuang có quán bar, buổi tối có các buổi diễn miễn phí."
Lí Tuệ gật đầu đồng ý, "Thật ra, tôi vẫn có chổ khác, họ đều là những người đến từ nhạc viện, họ có nhiều nhạc cụ, vừa vặn, chúng ta ngày mai đến một chuyến."
Lí Tuệ nói xong liền rời đi.
Trên bàn điện thoại di động Giang Thừa Nguyệt vang lên, là tin nhắn của trường đại học.
Thông tin cá nhân của tân sinh viên trước đó cậu điền, được phản hồi lại, yêu cầu cậu điền một số thông tin cần thiết.
"Để chị xem xem." Phó Du Nhiên là sinh viên năm cuối, và biết rõ quá trình nhập học thế nào, "Thiếu địa chỉ liên lạc khẩn cấp, bổ sung thêm là được."
Liên lạc khẩn cấp, điều này đối với Giang thừa Nguyệt khá khó nói.
Cậu thường xuyên không thể trả lời điện thoại, thật đúng là phải có liên lạc khẩn cấp đáng tin cậy.
"Điền thông tin liên lạc của ba mẹ nhóc là được." Phó Du Nhiên cười nói, "Nhóc còn muốn nghĩ tiếp sao?"
"Không được." Giang Thừa Nguyệt nói, "Mẹ em làm công tác ở chiến địa, vẫn là không nên quấy rầy ha ha ha."
Cậu nghĩ nghĩ, dì Lộ Niệm thích hợp hơn, khi cậu còn nhỏ, dì Lộ thường xuyên gửi đồ ăn và quần áo cho cậu.
[Măng tre] Hello, Kyle.
[Kyle] Cậu nhàn rỗi không có việc gì lấy tôi ra luyện nói tiếng Anh à?
[Măng tre] .
[Măng tre] Tôi có thể dùng số điện thoại của mẹ anh điền vào biểu mẫu không, người liên hệ khẩn cấp a.
[Kyle] Điền của tôi.
[Kyle] Chổ mẹ tôi lệch múi giờ với chúng ta.
[Măng tre] Có được không?
[Kyle] Được.
Giang Thừa Nguyệt nhớ con số rất lợi hại, mặc kệ là số của dì Lộ hay Lộ Hứa, nhìn qua một lần liền nhớ được.
Lộ Hứa đã nói như vậy, cậu liền điền số của Lộ Hứa trên biểu mẫu.
Mối quan hệ với người liên lạc khẩn cấp.
Cậu nghĩ nghĩ, trong bốn lựa chọn mẹ và con trai(con gái), cha và con trai(con gái), anh, chị.
Giang Thừa Nguyệt chọn cha và con trai(con gái).
Lần này gửi đi trường không trả lại nữa.
Thời tiết oi bức đến lợi hại, Giang Thừa Nguyệt ngồi ở Tinh Thải đến trưa lại bắt đầu lên cơn sốt, không còn cách nào khác là phải vào bệnh viện, lưng vẫn mang theo trống.
"Không thích ứng thời tiết, cậu bị nhiễm trùng amidan rồi." Một bác sĩ lớn tuổi trừng mắt nhìn cậu, "Cậu không cảm giác được cổ họng đau sao?"
Giang Thừa Nguyệt bị bác sĩ quở trách mới thông suốt, kê đơn thuốc, chuẩn bị truyền dịch cho cậu.
"A?" Giang Thừa liếc nhìn màn hình trước mặt bác sĩ có chút do dự.
Trợ cấp xã hội cấp phí sinh hoạt cho Giang Thừa Nguyệt 3000 tệ mỗi tháng, không ít, nhưng tiền cậu muốn lập ban nhạc, thật sự có hơi đắt.
Vì vậy cậu thành khẩn hỏi, "Đắt như vậy, có thuốc bình thường thay thế không?"
"Bình thường là sao?" Bác sĩ vờ nghe không hiểu, con đường giàu to trước mắt liền bảo cậu nhanh đi truyền dịch.
Giang Thừa Nguyệt không còn cách nào khác ngoài việc một bên lấy thuốc, một bên truyền dịch trong đau khổ vì tiền, y tá đến truyền dịch cho cậu tay nghề không thành thục chút nào, cứ liên tục phàn nàn mạch máu cậu quá nhỏ, vừa oán giận một nữa ngẩng đầu nhìn cậu, liền đem mấy lời còn lại nuốt hết.
"Ai, nhiễm trùng amidan nên chú ý." Ý tá nói, "Đừng ỷ vào chính mình tuổi còn nhỏ, mà không coi trọng thân thể."
Giang Thừa Nguyệt xem qua công việc bán thời gian một lúc, nhưng không tìm được công việc thích hợp, nghĩ tới có hẹn với Lí Tuệ, cậu mở app GarageBand trên điện thoại và thử biên khúc. Lí Tuệ nói, muốn tham gia cùng một tay trống từ lớp chuyên nghiệp.
Giang Thừa Nguyệt thì không phải, cậu chưa từng học qua lớp đào tạo nào, đều là tự học, tích góp kinh nghiệm từ khắp nơi khi cùng bạn bè lăn lộn ở các quán rượu nhỏ, cậu thật sự muốn biết một tay trống ra từ học viện âm nhạc như thế nào.
Sau khi Giang Thừa Nguyệt truyền dịch xong, lúc đi ra ngoài, trên bầu trời trải rộng mây đen, trong mây cơ hồ có tia lửa điện.
Lượng nước mưa bị đè nén hai hôm, đến khi Giang Thừa Nguyệt vừa chuẩn bị về nhà, liền đổ mưa.
Không có ô, về đến cửa một thân đã ướt sũng.
Cậu vừa định mở cửa, lại phát hiện trên người không mang theo chìa khóa.
Giang Thừa Nguyệt "..."
Cậu gọi cho Lộ Hứa, nhưng anh ta không bắt máy.
Ngoài trời thì đang mưa, lúc này các cửa hàng tiện lợi gần đó đều đóng cửa, trước cửa nhà cũ trống trải, từ thành phố một quãng đường dài cũng không tìm nổi một chổ trú mưa.
Duy nhất ở sân nhà cái xích đu hình dạng nữa quả cầu thủy tinh.
Cậu đặt trống lên xích đu, và gọi Lộ Hứa lần nữa, nhưng vẫn không ai nghe máy.
Được lắm, thiên đạo hảo luân hồi*.
*(thiện, ác đều có quả báo tương ứng, luật nhân quả không chừa một ai =) )
Lần trước cả ngày Lộ Hứa không gọi được cho cậu, tâm trạng lúc đó của Lộ Hứa giờ cậu có thể hiểu được.
Mưa càng lúc càng lớn, sấm sét dữ dội, Giang Thừa Nguyệt cả người đều rút vào xích đu