Anh Ấy Rất Hay Trêu Chọc Tôi

Chương 18


trước sau



Lý Hưởng bị nghẹn một hồi lâu mới hồi phục lại tinh thần, hai mắt mở thật to nhìn Văn Dục Phong.
" Tự học?? Dục ca, cậu nghiêm túc, không phải là nói giỡn chứ?"
"........"
Văn Dục Phong không nói chuyện, chỉ di chuyển tầm mắt, lười biếng liếc nhìn Lý Hưởng một cái.

Lý Hưởng rụt cổ lại, không có can đảm để tiếp tục đề tài: " Vậy chúng tớ đi trước đây."
"......!Chờ một chút."
Văn Dục Phong gọi lại: " Có một việc muốn hỏi cậu."
" Ai?"
Vừa nghe thấy Văn Dục Phong muốn hỏi chuyện từ mình, Lý Hưởng cảm thấy rất tò mò.

" Dục ca, chuyện gì?"
.............!
Hai mươi phút sau, toàn bộ học sinh của lớp 6 năm hai đều trợn mắt há mồm nhìn thấy Văn Dục Phong đi vào phòng học —— chưa bao giờ Văn Dục Phong tham gia tiết tự học buổi tối.

Trên tay trái còn cầm theo một hộp điểm tâm được đóng gói tinh xảo.

Văn Dục Phong một đường đi vào phòng học, khuôn mặt cực kì xinh đẹp đầy ý cười, đôi mắt trước sau đều không hề chớp nhìn chằm chằm một vị trí nào đó.

Sau đó hắn dừng bước, cúi người thấp xuống, con ngươi đen láy thêm vài phần.

Lúc này cô gái nhỏ còn đang uể oải nằm trên mặt bàn, biểu tình cực kì chán nản nhìn vào hư không, tất nhiên là không có chú ý tới sự xuất hiện của Văn Dục Phong.

Đôi mắt xinh đẹp trong suốt không nhìn thấy tiêu điểm.

" Buồn bã chuyện gì vậy?"
Một giọng nam sinh khàn khàn vang lên, vai Tần Tình run lên, vội vàng ngồi thẳng dậy.


Cô vẫn còn đang đắm chìm trong suy nghĩ lúc nãy, nhìn nam sinh cũng có chút mờ mịt.

Lần đầu tiên Văn Dục Phong nhìn thấy cảm xúc, ánh mắt như vậy của cô gái nhỏ.

Như một con mèo nhỏ lạc đường, nhìn thấy người liền co rúm thân thể lại, sâu trong ánh mắt cất giấu một tia mạo hiểm.

Chỉ là không đợi Văn Dục Phong nhìn kĩ, cô gái nhỏ đã thu liễm biểu tình lại, rũ mắt xuống.

Lông mi dài chạm lên làn da trắng nõn, nhàn nhạt mà âm u.

" Em không sao."
Âm thanh của cô gái nhỏ thật nhẹ.

Văn Dục Phong nhíu mi lại, rất nhanh hồi phục như không có chuyện gì.

Hắn giơ tay đặt hộp bánh ngọt lên bàn, từ tốn nói, nếu nghe kĩ thì trong câu nói còn mang chút hương vị dỗ dành.

" Cơm tối của em."
".........."
Tần Tình nhìn chiếc hộp được đóng gói tinh xảo trước mặt, không khỏi ngẩn ra.

Qua vài giây cô mới hoàn hồn lại, vội vàng lắc đầu: " Học trưởng, em —— "
" Một lần cuối cùng, anh không phải là học trưởng của em."
Văn Dục Phong đánh gãy lời nói của Tần Tình, đứng thẳng dậy, khuôn mặt đã bắt đầu đen lại.

Hắn nhìn cô gái nhỏ, biểu tình có vẻ gian gian: " Hơn nữa, theo cách em nói, đây chỉ là trả ơn mà thôi."
Sauk hi nói xong, Văn Dục Phong cũng không để cho Tần Tình có cơ hội từ chối, trực tiếp xoay người trở về chỗ ngồi của mình.

Tần Tình ngồi phía trước rối rắm nhìn hộp bánh ngọt một hồi lâu, có chút do dự đem hộp bánh đẩy ra xa tầm mắt mình một chút.

Vô công không hưởng lộc, cái này không thể ăn; quan trọng nhất chính là mẹ đã nghiêm cấm mình không được ăn đồ ngọt và các thực phẩm dầu mỡ.....!
Tần Tình căng thẳng trấn an nội tâm đang xao động của mình.

Bên này Tần Tình đang trấn an mình chưa được nửa phút, Phương Hiểu Tịnh đã từ nhà ăn trở về.

Chưa kịp ngồi xuống, Phương Hiểu Tịnh liếc nhìn thấy hộp bánh ngọt trên bàn.

Cô kinh ngạc nhìn về phía Tần Tình: " Thật không nhìn ra, ở phương diện đồ ăn cậu cũng có nghiên cứu nhỉ?"
Tần Tình mở to mắt, không giấu nổi sự tò mò.

Phương Hiểu Tịnh lại chỉ chỉ vào hộp bánh ngọt: " Tiệm bánh ngọt này cực kì nổi tiếng, ở gần trường Nhất Sư có một cửa hàng, cách buôn bán có chút —— đặc biệt, mỗi ngày đều bán với số lượng nhất định, không cung cấp đủ nhu cầu, tớ tới vài lần cũng không thể mua được."
Nghe xong những lời này, đôi mắt của cô gái nhỏ sáng lên vài phần:
" Nó ăn rất ngon sao?"
"......."
Bị một ánh mắt quá mức chân thành nhìn chằm chằm nên có chút chịu không nổi, gương mặt của Phương Hiểu Tịnh bắt đầu chuyển sang lạnh nhạt, mở miệng nói.

" Tớ chưa từng mua được, làm sao biết...."
Mặc dù Phương Hiểu Tịnh nói " ăn ngon", Tần Tình cũng không quá hiếu kì.

Nhưng cố tình lấy lý do " không mua được", " không biết" để thoái thác, tức khắc trong lòng Tần Tình như có một con mèo nhỏ cào trúng.

—— chỉ một cái liếc mắt nhìn chiếc hộp kia, trong lòng đều ngứa ngáy sắp không nhịn được.

Nội tâm đấu tranh một hồi, đôi tay nhỏ đã mở dải lụa cột trên chiếc hộp ra.

.......Liền nếm một miếng.


Tần Tình căng khuôn mặt nhỏ, nghiêm túc cảm nhận.

Mấy chục giây sau.

Tần Tình cầm nĩa nhỏ, cảm thụ sự mềm mại tan trong miệng, khóe môi không nhin được mà cong lên.

Đôi mắt cô gái nhỏ nhẹ híp lại, như một con mèo nhỏ bắt được vật yêu thích cho mình.

Hương vị thật sự quá tuyệt vời.

Tần Tình múc thêm một muỗng, rối rắm không tới một giây, liền vui vẻ bỏ qua quyết định lúc trước của mình ——
Chỉ ăn một miếng thì quá lãng phí......!Chỉ ăn một lần này thôi.

................!
Mới ăn đồ ngọt xong, Tần Tình lúc nãy đối với tiết tự học buổi tối còn đang tuyệt vọng, bây giờ tâm tình đã tươi đẹp thoải mái.

Chẳng qua bởi vì thói quen, sau khi hết tiết thứ nhất của buổi tự học, Tần Tình đã bắt đầu cảm thấy buồn ngủ.

Tiếng chuông tan học vang lên, Tần Tình đang ngủ gật liền giật mình, bị dọa tỉnh hết cả người.

Trước nay khi thức dậy Tần Tình đều cảm thấy mơ hồ, lúc này ngẩng đầu nhìn phòng học người đến người đi, đôi mắt mông lung vì buồn ngủ, ngốc một lúc lâu, lúc sau lí trí mới dần dần khôi phục.

Phản ứng được bản thân mình đang ở chỗ nào, Tần Tình mới chậm rãi quay đầu.

Phương Hiểu Tịnh nhìn nửa tiết cũng hết chỗ nói, rốt cuộc cũng không nhịn được mà lên tiếng ——
" Bài tập toán."
"........."
Tần Tình vì buồn ngủ mà có chút ngây thơ, mở to mắt: " Cái gì?"
Phương Hiểu Tịnh cầm cuốn bài tập toán của mình đặt một phát xuống bàn Tần Tình.

" Tiết trước chủ nhiệm đã nói cậu thu bài tập toán vào sau tiết

tự học buổi tối, cậu đã quên?"
Tần Tình chớp chớp mắt, sau đó đột nhiên nhớ lại.

Ý thức nhất thời thanh tỉnh, Tần Tình mới cầm lấy danh sách và cây bút bên cạnh, vội vàng đứng lên.

Đi tới vị trí trước, Tần Tình có chút do dự, vẫn đối mặt với Phương Hiểu Tịnh nhẹ giọng nói: " Cảm ơn cậu, tớ thật sự quên mất."
"........."
Phương Hiểu Tịnh không trả lời, bàn tay đang cầm bút làm bài dừng một chút.

Tần Tình cũng không để ý, đi ra chỗ ngồi tới vị trí bàn đầu của bạn học bên dãy kia.

..........!
Lớp 6 năm hai có 50 người, mãi cho tới tiết tự học thứ nhất kết thúc, Tần Tình mới hoàn thành ba phần tư lượng công việc.

May mà tiết tự học buổi tối không có người làm loạn, cũng không yêu cầu duy trì trật tự, chờ tiết tự học thứ hai bắt đầu, Tần Tình ôm xấp bài tập kia ghi chép lại.

Theo như lời của Phó Chính Nam, các bạn học đều rất phối hợp, nộp bài, kí tên ngay ngắn, không một chút gây sự.

Thẳng đến một vị trí cuối cùng của lớp học.

Cả lớp 47 người, ngoại trừ hai người không học tiết tự học buổi tối nên không nộp bài tập.

Tần Tình nhăn cái mũi nhỏ, bất đắc dĩ nhìn cái gối màu xám nhạt bên kia, nhìn nam sinh ngủ còn thoải mái hơn mình.

Mái tóc đen rũ xuống khuôn mặt thanh tuấn, sống mũi cao thẳng; đôi mắt đen láy đã nhắm lại, Tần Tình lúc này mới phát hiện, lông mi của người nọ rất đen và dài, còn hơi cong một chút.

Khóe mắt hẹp dài, khi ngủ say nhìn rất an tĩnh xinh đẹp giống như một cô gái.


Qua giây tiếp theo, trong đầu Tần Tình hiện lên ánh mắt của nam sinh khi tỉnh dậy.

Mặc dù có chút lười, nhưng ánh mắt vẫn sẽ lơ đãng toát lên lệ khí khiến người khác tránh xa....!
Đứng tại chỗ ngốc một lúc lâu, Tần Tình mới chậm rãi khôi phục lại tinh thần, rũ mắt nhìn danh sách ở trong tay.

Cô thở dài, đi đến cạnh bàn nam sinh rồi dừng lại.

Bàn tay trắng nõn vươn tới, vỗ vỗ nhẹ cánh tay của nam sinh ——
" Văn Dục Phong, anh nên nộp bài tập toán."
Âm thanh cô gái nhỏ cực kì mềm mại và nhẹ nhàng, nhưng lúc này trong lớp rất an tĩnh, cũng đủ làm cho mọi người cứng đờ, sau đó hoảng sợ cùng quay mặt xuống nhìn.

Ánh mắt kia giống như nhìn thấy mãnh thú khi cô mới vừa phát ra âm thanh.

—— hình như là vậy.

Toàn bộ mọi người đều biết Văn Dục Phong không dễ chọc, nhưng chỉ có 6 biết tính khí khi thức dậy của Văn Dục Phong còn đáng sợ hơn, bình thường Dục ca rất " thân thiện" giống như một thiên sứ.

Qủa nhiên, sau 2 giây, dưới ánh mắt hoảng sợ của mọi người, nhìn động tác nam sinh đang thong thả khởi động người.

Khuôn mặt xinh đẹp không một chút biểu tình, môi mỏng cong lên rất nham hiểm, áp suất không khí thấp xuống như chuẩn bị muốn phát hỏa.

Đôi mắt đen láy kia vẫn có chút mông lung, giống như bị ngưng đọng lại, cảm xúc hung lệ, liếc mắt một cái đã khiến mọi người sợ hãi.

Mọi người đều bị ánh mắt của nam sinh dọa sợ, Tần Tình cảm thấy kinh ngạc một chút.

Cô cầm lòng không được liền lui lại một bước, nhẹ nhàng " A" một tiếng, sau đó mới phản ứng lại: " Xin lỗi, em....."
Chỉ là Tần Tình chưa kịp nói xong, đôi mắt đen kia đã nhìn thấy tiêu điểm.

"......!Tần Tình?"
Thân hình cô gái nhỏ mảnh khảnh cùng với thần sắc có chút hoảng loạn đều bị thu hết vào trong đôi mắt đen kia, lớp băng tan chảy, nam sinh hơi nheo mắt lại, biểu tình nguy hiểm vẫn chưa thu lại hết.

Tần Tình bị ánh mắt kia nhìn chằm chằm đến cứng đờ, không biết vì sao cảm thấy mình sắp đi săn thú.

Tuy cô hơi do dự một chút nhưng vẫn hạ xấp bài xuống.

" Em tới thu bài tập....!Trong lớp chỉ có anh không nộp, thầy sẽ phạt anh."
Âm thanh cô gái mềm nhẹ, khuôn mặt nhỏ dưới ánh đèn càng thêm tinh xảo khả ái, do lúc nãy bị ánh mắt của nam sinh dọa sợ nên hô hấp có chút khẩn trương, đều làm cho người khác mê say.

Văn Dục Phong không nói gì mà nhìn Tần Tình, hai con ngươi như ngọc lưu ly lóe sáng, cảm xúc không rõ hiện lên dưới đáy mắt.

Qua mười mấy giây, nam sinh mới quay mặt đi, cảm xúc dưới đáy mắt rút hết đi, lộ ra đường cong khuôn mặt xinh đẹp.

Âm thanh trầm thấp khàn khàn sau khi tỉnh dậy, tựa hồ có chút bất đắc dĩ và kìm nén ——
".........!Tính cách lúc ngủ dậy của anh có chút không tốt, bạn học nhỏ."
.......................................



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện