Thế mà Thẩm Cảnh Viễn ngủ thật.
Điều này rất hiếm khi xảy ra.
Con người có đôi khi sẽ rơi vào thế của sự tự lừa dối.
Hễ gặp bất kỳ chuyện gì cũng luôn luôn tự nói với bản thân không sao cả, rằng mày ổn lắm, cả bề ngoài cũng tỏ ra như vậy, chỉ đến khi màn đêm buông xuống mới hiện nguyên hình.
Không ngủ được, rõ ràng thấy bản thân không nghĩ ngợi gì, chỉ là không ngủ được.
Huống hồ là trên xe, trong hoàn cảnh vừa ồn ào lại vừa chòng chành xóc nảy.
Thẩm Cảnh Viễn mơ màng tỉnh lại, phát hiện Yến Khinh Nam đã đóng chặt cửa sổ xe bên phía mình.
Đầu y dựa vào thành ghế, mà cổ cũng không đau lắm.
"Sắp đến nơi rồi," Yến Khinh Nam nói: "Còn buồn ngủ thì ở trên xe đi, tôi đi với A Dịch là đủ."
"Tôi không sao, vừa lúc xuống dưới đi dạo một lát." Thẩm Cảnh Viễn đưa tay đỡ lấy đầu.
Yến Khinh Nam nhanh chóng tìm được đúng chỗ đậu xe.
Thẩm Cảnh Viễn đi xuống, thấy xung quanh chỉ toàn loại xe tải van, xe của y đỗ ở đây có vẻ không ăn khớp.
"Chợ buôn này cái gì cũng có, không phải mỗi bỏ sỉ.
Chút nữa cậu có thể đi lòng vòng chơi." Yến Khinh Nam vừa đi vừa trò chuyện với Thẩm Cảnh Viễn.
A Dịch đi sau hai người.
Từ khi bắt đầu vào chợ, khắp nơi trở nên ồn ào gấp chục lần.
Người đông đúc, lối đi thì chật hẹp, tiểu thương và người tới mua ai cũng gào lên nói, đống âm thanh tạp nham muốn phất tung cả bạt che.
Thẩm Cảnh Viễn vừa vào đã dính sát Yến Khinh Nam, rất sợ mất dấu.
Thỉnh thoảng y sẽ ngoái đầu nhìn A Dịch, nhưng sau mấy lần đã biết A Dịch chẳng để ý có lạc không, mắt mũi cứ nhìn quanh quất tứ phía.
Vừa mới dời mắt khỏi A Dịch, Thẩm Cảnh Viễn vừa nghiêng đầu đã bị hù một trận.
Yến Khinh Nam cầm bông hoa giả trong tay, chìa sát lại hỏi y có thích không.
Thẩm Cảnh Viễn không nói gì, mà ôm ngực mình.
Mi mắt y buông thõng, năm ngón tay trắng bệch mở ra áp lên ngực.
Thẩm Cảnh Viễn trắng thái quá, trắng tới mức hơi giống bệnh tật.
Thật ra Yến Khinh Nam đã muốn hỏi ngay từ lần đầu tiên cả hai gặp mặt, nhưng anh biết có lẽ việc này là chuyện cá nhân của y.
Yến Khinh Nam nhìn Thẩm Cảnh Viễn cúi đầu, không kịp phản ứng gì trong giây lát, chờ thật lâu thấy y không có động tĩnh gì mới nhíu mày, siết chặt vai y hỏi: "Tôi dọa cậu rồi? Không sao chứ?"
Thẩm Cảnh Viễn vẫn im thít, Yến Khinh Nam lo lắng kéo y về bên cạnh mình.
Y không chịu nổi cúi gằm đầu, tựa trán lên vai anh một chốc.
Yến Khinh Nam không biết Thẩm Cảnh Viễn bị sao, chỉ đành đứng đó với y, cố gắng nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng y.
Chưa vỗ được hai, ba cái, Thẩm Cảnh Viễn đã thẳng người dậy, lắc đầu mấp máy khẩu hình nói với anh mình không sao.
Chỗ này ồn ào, A Dịch chỉ đằng trước, ra hiệu đến đó rồi nói tiếp.
Yến Khinh Nam cầm tay dẫn Thẩm Cảnh Viễn đi.
Chen chúc ra khỏi dòng người, Yến Khinh Nam kéo y vào đầu con hẻm nhỏ khá yên tĩnh.
"Vừa rồi cậu làm sao vậy?" Yến Khinh Nam hỏi.
Thẩm Cảnh Viễn lắc đầu: "Tôi dễ bị giật mình lắm, mới nãy bị hụt tim."
"Xin lỗi cậu, tôi không biết.
Sau này sẽ không làm vậy nữa." So với ý xin lỗi, trong ánh nhìn của Yến Khinh Nam lo lắng chiếm phần hơn.
Bàn tay nắm lấy cánh tay y đến giờ vẫn chưa buông.
Thẩm Cảnh Viễn đành phải lên tiếng: "Không sao đâu, bệnh cũ, tôi về uống viên thuốc là khỏe thôi."
Bấy giờ Yến Khinh Nam mới buông tay ra, nói được rồi.
A Dịch hỏi Thẩm Cảnh Viễn có sao không, y phẩy phẩy tay, đi thôi.
Hai người họ chắc phải thường xuyên tới đây nhập hàng, chợ buôn to thế này mà đi mãi không lạc, Thẩm Cảnh Viễn chỉ mỗi bám theo đã thấy rối muốn xây xẩm rồi.
Khúc sau y vẫn nối gót rất sát sao, khi Yến Khinh Nam bắt đầu lựa đồ, thi thoảng anh sẽ đột ngột dừng lại.
Khu chợ buôn này lắm đồ thật.
Trước đó lúc tìm chỉ đường Thẩm Cảnh Viễn có đọc một bài đánh giá, y vẫn còn muốn đi lòng vòng mua sắm.
Yến Khinh Nam và A Dịch đi mua đồ chỉ xài tiếng Trùng Khánh, bình thường Thẩm Cảnh Viễn nghe còn hiểu, nhưng bây giờ tốc độ nói của họ rất nhanh, còn có vài từ đặc ngữ địa phương y nghe không hiểu rõ lắm bọn họ đang nói cái gì, chỉ đoán chừng đang mặc cả.
Rảo qua chưa được mấy hàng đồ đạc cần mua đã có đủ, tổng cộng bốn thùng giấy, thùng nào thùng nấy cũng vừa cao vừa bự.
Thẩm Cảnh Viễn hiển nhiên cũng quay sang ôm lấy một thùng, nhẹ hơn y tưởng nhiều.
Y bưng thùng lên lúc Yến Khinh Nam đang trả tiền, nếu không sao anh lại để cho y động tay đến.
Bình thường anh và A Dịch còn phải mang vác nhiều hơn thế này, chỉ cần hai người là đủ.
Hơn nữa đã phiền Thẩm Cảnh Viễn đưa hai người tới đây, giờ còn để y khuân vác thì coi sao được.
Yến Khinh Nam quay người Thẩm Cảnh Viễn đã đi được mấy bước, cái thùng quá cao, y phải khom người xuống nhìn đường.
Yến Khinh Nam gọi y lại: "Cậu để xuống đi, tôi với A Dịch là được."
Cũng đã bưng đồ trên tay rồi thì không có lý do gì để đặt xuống cả.
Thẩm Cảnh Viễn nói không sao.
Khu chợ đông đúc nghìn nghịt người, người chen ta lấn không tiện nói chuyện.
Y ôm thùng đứng trên vỉa hè chờ rất lâu, Yến Khinh Nam đành phải đồng ý, khiêng thùng đi trước mặt y.
Ba người nối đuôi nhau đi về trước, Thẩm Cảnh Viễn nhàn rỗi đưa mắt nhìn Yến Khinh Nam.
Anh đi chậm rãi, lúc rẽ sẽ lập tức ngoái đầu xem hai người theo kịp mình chưa.
Ra khỏi chợ Thẩm Cảnh Viễn cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Ở trong chợ không cảm giác được gì mà vừa bước ra đã thấy lạnh, lâu lâu y lại cho rằng dạo trước mình ở cứng trong phòng làm việc đông ấm hè mát cơ thể bị nuôi thành khó chiều, chứ không hề nghĩ căn bệnh khiến sức khỏe yếu ớt đi.
Yến Khinh Nam đứng chỗ cốp xe đặt thùng vào trước, đón lấy phần của Thẩm Cảnh Viễn.
Lúc chuyền qua tay bất cẩn chạm phải đầu ngón tay Thẩm Cảnh Viễn, anh hạ nhỏ giọng hỏi sao lại lạnh vậy.
Vì tay Thẩm Cảnh Viễn lạnh một cách bất thường nên Yến Khinh Nam mới hỏi thế, chứ không phải thật sự muốn biết nguyên nhân, giọng anh cũng khá nhỏ, vậy mà Thẩm Cảnh Viễn vẫn nghe thấy.
"Gió thổi ấy mà," Thẩm Cảnh Viễn xoa tay, "Trùng Khánh lạnh quá thể, rét hơn chỗ bọn tôi bao nhiêu."
Chồng bốn cái thùng lên nhau xong Yến Khinh Nam đè tay đóng cốp lại, đứng dậy