Anh Biết Mình Sắp Mất Em

Chương 7


trước sau


Không phải cứ gọi anh là tôi che chở cậu.
"Chuyện gì?" Giọng điệu Yến Khinh Nam không dễ chịu chút nào.
Anh rất cao, cậu thanh niên lại đang ngồi.

Cậu ta thấy bộ dạng cúi đầu lạnh lùng nhìn mình chằm chằm của Yến Khinh Nam mà đâm sợ sệt, vậy nhưng vẫn cố mạnh miệng: "Tôi mẫu thuẫn với bạn gái tôi, anh ta đi ngang qua còn xen vào việc người khác, lại còn hỏi sao..."
Yến Khinh Nam đạp vào chân cậu thanh niên, cậu ta lập tức gào rống lên.
Anh cũng chẳng đạp mạnh sức bao nhiêu, chỉ là vừa nãy anh đánh một trận làm cậu ta khiếp vía.

Trước khi cậu ta kịp thấy bất cứ điều gì, Yến Khinh Nam vặn ngược hai tay ra bắt chéo sau lưng, hệt như cái kìm không sao di chuyển được.
"Có nói chuyện đàng hoàng không?"
Giọng Yến Khinh Nam không to, nhưng ngữ điệu lạnh lẽo như tảng băng góp cùng gương mặt thế kia, đủ dọa cậu chàng còn đang ngồi trên ghế giảng đường đại học này khiếp vía.
"Em, em uống nhiều..." Người cậu thanh niên run rẩy, giải thích.
Không bao lâu sau cảnh sát đến, quả nhiên yêu cầu Thẩm Cảnh Viễn cùng đến đồn.
Đương nhiên Yến Khinh Nam đi cùng.

Anh lái xe của Thẩm Cảnh Viễn, y ngồi bên ghế phụ, A Dịch theo đôi nam nữ kia ngồi xe cảnh sát.
Trên xe, Thẩm Cảnh Viễn hỏi Yến Khinh Nam: "Trước đây ông chủ từng dính vào mấy vụ thế này à?"
"Nhiều lắm, mấy năm nay tình hình an ninh trật tự khá hơn rồi, hồi trước thì đếm không xuể." Yến Khinh Nam đáp.
"Giải quyết thế nào?" Thẩm Cảnh Viễn vừa nói chuyện vừa ngả thấp đầu, trông thấy sườn mặt Yến Khinh Nam.
Đang lái xe thì biểu cảm thế nào được nữa, bây giờ mặt Yến Khinh Nam vẫn đóng y nguyên dáng vẻ vừa nói chuyện với cậu thanh niên ban nãy.

Thẩm Cảnh Viễn có thể khẳng định cậu chàng không bao lớn, quá nửa là bị tướng tá Yến Khinh Nam dọa cho rồi.
Y nhịn không nổi, bật cười.
"Tôi biết cậu đang nghĩ gì." Yến Khinh Nam chợt cũng nghiêng đầu nhìn y.
"Ồ." Thẩm Cảnh Viễn cố tình đáp.
"Đúng như cậu nghĩ đấy.

Nếu ông chủ không có chút bản lĩnh thì mấy người kia không biết sợ, e chỉ lớn chuyện hơn.

Chí ít tôi có thể ngăn họ đánh nhau trong chỗ tôi." Yến Khinh Nam nói.
"Vậy sao anh không để tôi với cậu kia ra ngoài đánh?"
Yến Khinh Nam nhếch khóe môi: "Được à?"
Đến nơi khá nhanh, giờ này đã về khuya.


Tối ăn cơm nói chuyện với Giản Đông nhiều quá, cả đường ngồi xe Thẩm Cảnh Viễn hơi buồn ngủ.
Yến Khinh Nam nhìn ra, nói với y chắc không tốn nhiều thời gian, vào một lát là được thả cho về rồi.
Mọi chuyện đúng thật được xử lý rất nhanh gọn.

Cậu thanh niên trẻ kiêu căng tự đại nhưng đứng trước mặt cảnh vẫn cứ là giải thích mau chóng, cộng thêm trước khi đi Yến Khinh Nam đã kêu Mạn Mạn trích xuất camera, giải quyết hết không tốn quá nhiều thời gian, cảnh sát cũng chỉ hỏi Thẩm Cảnh Viễn vài câu đơn giản, cuối cùng làm công tác giáo dục.
Lúc Thẩm Cảnh Viễn đi ra Yến Khinh Nam đang đứng trước cửa đồn nói chuyện phiếm với một cảnh sát.

A Dịch đứng một góc rất xa hút thuốc, đôi nam nữ kia không biết đang ở đâu.
Thẩm Cảnh Viễn đứng bên cạnh chờ Yến Khinh Nam trong chốc lát.

Nhưng lúc hướng mắt về phía bên kia, anh trùng hợp nhìn chếch xuống, ánh mắt cả hai giao nhau.
Yến Khinh Nam không trò chuyện với viên cảnh sát nọ nữa, nói Thẩm Cảnh Viễn đi thôi.
A Dịch cũng theo hai người lên xe.

Trên đường về nghe Yến Khinh Nam nói chuyện với Thẩm Cảnh Viễn mới biết, cô gái trẻ cầu xin y giúp đỡ là vì cậu thanh niên kia nhậu say sẽ đánh cô, họ đúng là đang cãi nhau, nhưng chỉ vì một vấn đề hết sức nhỏ nhặt.
Thẩm Cảnh Viễn nghe xong không khỏi thốt lên: "Giới trẻ bây giờ khác thật, chẳng giống tôi hồi ấy xíu nào."
"Cậu bao tuổi?" Yến Khinh Nam hỏi, "Cứ gọi anh Nam anh Nam, lỡ tôi nhỏ hơn cậu thì làm sao? Vậy chẳng phải cậu chiếm hời của tôi rồi?"
"Gì mà tôi chiếm hời của ông chủ cơ? Không phải ông chủ mới chiếm hời của tôi à?" Thẩm Cảnh Viễn cười.
"Không phải cứ gọi anh là tôi che chở cậu." Yến Khinh Nam nói.
Mắt anh vẫn chăm chú nhìn con đường phía trước, như chỉ thật sự thuận miệng nói mà thôi.
Thẩm Cảnh Viễn cũng không nghĩ nhiều.

Trình trạng của y hiện giờ cũng không cách nào nghĩ nhiều được, lòng bàn tay thấm đốm bọt màu đỏ loãng chưa thôi khắc sâu trong tâm trí y.
Lần đầu xuất hiện Thẩm Cảnh Viễn sợ điếng hồn, đến bệnh viện kiểm tra bác sĩ mới nói đây là một trong những triệu chứng của bệnh, khi đó y mới yên tâm.

Sau đó dần học quen việc chấp nhận sống cùng căn bệnh.

Từ lần đó đến rất lâu về sau triệu chứng này không tái diễn, vậy mà bây giờ lại xuất hiện.

Thẩm Cảnh Viễn nhận ra bản thân mình vẫn còn đôi chút sợ đấy thôi.

Chẳng thể nào không thấy sợ hãi.

"Tôi ba mươi, năm nay vừa tròn ba mươi." Thẩm Cảnh Viễn đáp.
"Vậy cậu không gọi sai rồi, tôi hơn cậu ba tuổi." Yến Khinh Nam nhịp nhịp ngón tay trên vô lăng.
Thẩm Cảnh Viễn không muốn nói về chuyện riêng của hai người nữa, quay lại chủ đề sự việc tối nay: "Dù gì thì đó cũng là vấn đề của cậu thanh niên kia."
"Còn cậu? Yến Khinh Nam hỏi, "Cậu nghĩ gì nếu người yêu cậu cò cưa nhập nhằng với người ta?"
"Cứ thế mà kết thúc thôi," Thẩm Cảnh Viễn cười, "Còn nghiêm trọng hơn thế này cơ."
Lại đề cập đến chuyện đời tư.

Thẩm Cảnh Viễn không nói Yến Khinh Nam cũng sẽ không hỏi.
Một lát sau, Thẩm Cảnh Viện thuận miệng hỏi: "Vậy anh thì sao?"
"Tôi à?" Đúng lúc đằng trước gặp đèn đỏ, Yến Khinh Nam nghiêng đầu nhìn y, hạ thấp tầm mắt, giọng cũng nhẹ bẫng: "Tôi bắt người đó về, trói bên người tôi vài ngày."
Thẩm Cảnh Viễn vô thức nhìn gương chiếu hậu.

A Dịch dựa vào cửa sổ xe coi điện thoại, như thể mới nãy chẳng nghe thấy gì.
Lăn lê giày vò cả tối, vừa về tới sảnh là Thẩm Cảnh Viễn nói Yến Khinh Nam mình đi trước.

Anh bảo lúc y về tắm rửa nhớ xem trên người có bị thương gì không, Thẩm Cảnh Viễn đáp được.
Trời đông mặc quần áo dày cộp Thẩm Cảnh Viễn không để ý, tới lúc cởi quần áo tắm rửa mới nhìn thấy khuỷu tay trái tím bầm một mảng thật.
Mới đầu ban đêm không cảm thấy gì, sáng sớm hôm sau Thẩm Cảnh Viễn choàng tỉnh vì đau, nằm trên giường hơi đè khuỷu tay một tí đã thấy nhói.
Thẩm Cảnh Viễn xuống lầu, Yến Khinh Nam đang đứng sau quầy bar hâm sữa, mùi thơm phức.
"Dậy sớm vậy?" Yến Khinh Nam hỏi.
Đêm qua lúc về đã một, hai giờ đêm, bây giờ mới bảy giờ sáng.

Yến Khinh Nam đang thay ca cho Mạn Mạn.
Thẩm Cảnh Viễn nghiêng sang nhìn đồng hồ mới nhận ra vẫn còn sớm, đáp: "Đau tay."
Yến Khinh Nam đang cầm chiếc muỗng gỗ nhỏ khuấy sữa trong nồi, nghe y nói xong lập tức khựng lại: "Sao lại đau tay?"
"Hôm qua đập vào tường, chắc phải ghé nhà thuốc mua chai dầu gió Hồng Hoa." Thẩm Cảnh Viễn đáp.
Đau thì đau, Thẩm Cảnh Viễn không thấy nó là vấn đề gì to tát.
"Giờ này nhà thuốc vẫn chưa mở đâu," Yến Khinh Nam tắt bếp, "Tôi có, để tôi lấy cho cậu."
Anh vòng khỏi quầy bar, dẫn Thẩm Cảnh Viễn lên lầu một.
Từ phòng ăn sáng lần trước đâm thẳng tới là mấy căn phòng độc lập với nhau.

Thẩm Cảnh Viễn theo Yến Khinh Nam vào phòng nằm khuất trong cùng nhất.

Cũng quẹt thẻ mở cửa như phòng khác, Yến Khinh Nam nói Thẩm Cảnh Viễn vào đi.

Trong phòng không bật nhiều đèn, rèm cửa cũng khép chặt, không mấy sáng sủa.

Thẩm Cảnh Viễn cùng vào với anh, trở tay đóng cửa lại.
Phòng anh ở cực kỳ tối giản, không có món đồ trang trí thừa thãi hay rất đặc biệt nào.

Tất cả đồ đạc đều được phân loại sắp xếp hợp lý.

Phần này thì Thẩm Cảnh Viễn chịu thôi, lúc nào y cũng bỏ đồ lung

tung, có dọn gọn xài xong cũng thành loạn xì ngầu.
"Ngồi tạm đi." Yến Khinh ngồi xổm xuống, đưa lưng về phía y lục tìm trong ngăn tủ.
Thẩm Cảnh Viễn không khách sáo, ngồi lên ghế sofa ngay cạnh Yến Khinh Nam.
Anh nhanh chóng tìm ra, cầm chai dầu gió Hồng Hoa rồi bảo Thẩm Cảnh Viễn xắn tay áo lên.
Thẩm Cảnh Viễn cứ tưởng mình sẽ tự bôi lấy, chìa tay ra trước mặt Yến Khinh Nam mà anh không cho.

Anh bảo tay y bị đau làm sao tự bôi được, Thẩm Cảnh Viễn không từ chối.
Yến Khinh Nam rất mạnh tay, Thẩm Cảnh Viễn hơi không chế được biểu cảm, hai người đều bật cười.
"Tôi làm cậu đau thì nói một tiếng." Yến Khinh Nam nói tiếng Trùng Khánh, Thẩm Cảnh Viễn nghe hiểu.
Y đáp mình không sao, Yến Khinh Nam vẫn nhẹ tay đi nhiều.
Thẩm Cảnh Viễn ngước mắt lên vừa in nhìn thấy cằm Yến Khinh Nam, đường quai hàm của anh mượt mà sắc bén.

Y lại cúi đầu nhìn khuỷu tay mình, trong đầu không ngừng tua đi tua lại câu Yến Khinh Nam vừa nói.
Một câu rất đỗi bình thường thôi, không hiểu vì sao khi Yến Khinh Nam vừa cười bất lực vừa nói bằng giọng địa phương, Thẩm Cảnh Viễn lại thấy dịu dàng.
Yến Khinh Nam xoa bóp tay cho y một lát, đưa nốt chỗ dầu còn lại cho y: "Nếu không tự bôi được có thể tìm tôi."
Anh thoáng khựng: "Hay là A Dịch cũng được."
"Tôi biết rồi, cảm ơn nhé." Thẩm Cảnh Viễn lộn từng nếp tay áo xuống.
Yến Khinh Nam ngồi bên dọn dẹp ngăn tủ mình vừa bới lên xong, bất chợt hỏi: "Sắp tới cậu có lên kế hoạch đi đâu không?"
Thẩm Cảnh Viễn không hiểu anh muốn hỏi gì: "Không có."
"Tôi với mấy người bạn định đến núi Kim Phật tắm suối nước nóng, đi cùng bọn tôi không? Cảnh sát nói chuyện với tôi đêm qua là bạn tôi, cậu ta nghỉ phép, bên đơn vị bố cậu ta cho sáu vé, bọn tôi còn thiếu một người, cậu không đi cũng để phí." Yến Khinh Nam nói.
Thẩm Cảnh Viễn nghĩ ngợi một hồi: "Được, bao giờ?"
Yến Khinh Nam đóng cửa tủ lại, đứng dậy: "Ngày mốt."
Chuyến đi được thống nhất như thế.

Thẩm Cảnh Viễn về phòng ngay lúc hoa giao đến, lần này Triệu Khả Tâm xách một giỏ hoa vào.
Mấy ngày nay hoa tươi không hề bị trùng lặp, ngày nào cũng được gói ghém rất tận tâm.

Thẩm Cảnh Viễn không để Triệu Khả Tâm phải lên lầu cùng, nhận hoa rồi nói với cô: "Hoa bên cô chủ lúc nào cũng tươi, cảm ơn."
"Là chuyện đương nhiên mà." Triệu Khả Tâm đưa hoa cho Thẩm Cảnh Viễn, nhưng không vội đi ngay.

Thẩm Cảnh Viễn lên lầu hai, nhìn thấy Yến Khinh Nam ở chỗ rẽ cầu thang.
Ngày đi khách sạn vẫn rất bận rộn, Thẩm Cảnh Viễn ngồi trong phòng cũng không có gì làm, mới mở mắt ra đã đóng cọc ngoài sảnh coi người ta chơi mạt chược.
Yến Khinh Nam chỉ chơi một lát, Thẩm Cảnh Viễn ngồi cạnh anh.

Y thấy bài anh hên cực kỳ, cứ thắng suốt.
Sau đó bỗng nhiên có rất nhiều người ghé, như có hai gia đình tới chơi chung một chỗ.

Yến Khinh Nam đi làm, bàn mạt chược đổi chân, Thẩm Cảnh Viễn lại không còn hứng xem tiếp, một mình ra cầu thang đá gần đó.
Y biết cơ thể mình ra sao, đi đứng chậm chạp như mấy cụ ông cụ bà tản bộ, mãi mới xuống tới nơi.
Lúc về trong sảnh vẫn có rất nhiều người chờ lấy phòng.

Cả Yến Khinh Nam và A Dịch đều bận bịu, nhưng lúc y bước vào Yến Khinh Nam cũng ngay lúc ngẩng đầu lên nhìn, nghiêng đầu về phía y.
Thẩm Cảnh Viễn đi qua, thấy một miếng bánh đặt trên quầy bar, đã thế còn được tạo hình bông hoa rất tinh xảo.
"Tôi không thích ngọt, để lại cho cậu." Yến Khinh Nam nhân lúc tới lấy đồ nói với Thẩm Cảnh Viễn.

Thế là y ngồi xuống ăn hết.
Xung quanh người ta đang làm gì, Thẩm Cảnh Viễn nhẩn nha ăn không để tâm mấy.

Vậy mà ngắm bóng lưng bận rộn của Yến Khinh Nam, miếng bánh ngọt trong khoang miệng y hóa ngọt ngào, âm thầm thở dài một hơi.
Giờ xuất phát buổi chiều dời lại, Thẩm Cảnh Viễn nhìn A Dịch gọi điện thoại kêu ai đó tới.

Giọng điệu cậu ta hơi kì quặc, bình thường đanh cứng bao nhiêu, thế mà giờ lại mềm xèo nhẹ nhàng.
Yến Khinh Nam nhờ Thẩm Cảnh Viễn lấy chìa khóa xe, ra đến cửa y mới phát hiện người đến là Tiểu Tư, cô chủ quán trên bậc thang đá.
Yến Khinh Nam nói lần trước chưa có dịp giới thiệu hẳn hoi, để hai người làm quen xong mới ra lấy xe với Thẩm Cảnh Viễn.
"Để tôi mở." Yến Khinh Nam cầm chìa khóa từ tay Thẩm Cảnh Viễn.
Anh bận làm việc cả ngày, đáng ra không nên để anh lái xe.

Nhưng Thẩm Cảnh Viễn biết rõ tình trạng hiện tại của mình không thích hợp chạy đường dài, đành phải giao phó vị trí lái xe cho anh.
Thẩm Cảnh Viễn thắt dây an toàn, ngó thấy A Dịch và Tiểu Tư đi cùng xe từ gương chiếu hậu.

Chiếc xe nọ của Yến Khinh Nam mới sửa đây, vừa lái về chưa tới hai ngày.
"Bốn người chúng ta không phải ngồi một xe là đủ rồi à? Cần gì phải chạy cả hai chiếc thế?" Thẩm Cảnh Viễn hỏi.
Y thấy thay phiên nhau lái xe đỡ mệt nên mới nói vậy.
Yến Khinh Nam lại cười: "Cho A Dịch cơ hội."
Thẩm Cảnh Viễn tiêu hóa một lát, bừng tỉnh: "Cuộc điện thoại đó A Dịch gọi cho Tiểu Tư đấy à?"
"Ừ, cậu thấy cậu ta nói chuyện với ai như thế bao giờ chưa?" Yến Khinh Nam vừa nói vừa lấy bọc đồ ăn vặt trong túi mình ra đưa Thẩm Cảnh Viễn, "Lựa món cậu thích đi."
Thẩm Cảnh Viễn còn đang nghĩ tới chuyện A Dịch thế mà thích Tiểu Tư, nửa buổi trời sau mới đáp một tiếng..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện