Trần Hạo giúp cô giải quyết phiền phức lớn nhất là thật, nhưng điều đó không đủ để cò lấy thân báo đáp.
Cô không giống những người bình thường kia, sẽ không cảm thấy hôn nhân và tình yêu có thể tính bằng tiền!
Chỉ là nhìn lại những thành kiến trong quá khứ, giờ phút này, cò muốn dứt bỏ những định kiến ấy để nhận thức lại Trần Hạo!
Đúng lúc này, không ngờ điện thoại của Trần Hạo lại vang lên.
Sau khi điện thoại được kết nối, trong đó truyền tới giọng nói của một người phụ nữ xa lạ.
Bạch Phi Nhi thính tai nghe thấy nên liếc trộm Trần Hạo một cái.
"Anh Trần, tôi là thư ký của tổng giám đốc Tiêu, buổi tối tôi và cò ấy vừa rời khỏi một buổi tiệc thì tổng giám đốc Tiêu bị một chiếc xe bắt cóc! Trước kia cô ấy đã dặn, nếu gặp phải phiền phức thì gọi điện thoại cho anh, anh xem chuyện này nên xử lý thế nào? Báo cảnh sát sao?"
"Lúc nào?", Trần Hạo nghe nói vậy thì thay đổi sắc mặt,
đằng đằng sát khí!
Lúc này, Bạch Phi Nhi nhìn thấy biểu cảm của Trần Hạo thay đổi, liên tưởng với cuộc gọi đến từ một người phụ nữ, trong lòng dâng lên cảm giác chua xót.
"Ngay mấy phút trước thôi!"
"Được, tòi biết rồi! Cô không cần để ý đến nữa, để tôi giải quyết!”, Trần Hạo cúp điện thoại, trong đầu lập tức suy đoán, là ai làm?
Một lúc lâu sau, anh nhìn về phía Bạch Phi Nhi, nói: "Bà xã, có chút chuyện nên anh phải đi
ra ngoài, tối nay không cần chờ anh, có lẽ anh sẽ về khuya!"
Nói xong, Trần Hạo quay về biệt thự lái xe rời đi.
Bạch Phi Nhi nhìn theo ánh đèn đuôi xe của Trần Hạo dần đi xa, gương mặt xinh đẹp phủ một lớp sương lạnh!
Cô vừa mới nghĩ đến chuyện muốn hiểu rõ Trần Hạo hơn thì kết quả là anh lại nhận được điện thoại của người phụ nữ khác, đã chạy ngay đi