“Alo”.
“Được”.
“Anh đợi cậu”.
…
Ở một căn phòng khác…
“Một con vịt xòe ra hai cái cánh…”.
“Cạnh”.
“Em làm cái gì vậy?”_Mở cửa,Ken khoanh tay trước ngực nheo mắt hỏi.
Một người con gái vẫn mang phong thái lạnh lùng bên mình,điệu bộ lau nhà vẫn không thay đổi,vẫn khuôn mặt không cảm xúc đó nhưng…tiếng nhạc phát ra từ phòng cô thì…cực kì bất bình thường!
Ngẩng đầu lên,nhìn anh với con mắt quã đỗi bình thường,cô nhún vai trả lời rồi lau nhà tiếp:”À,tôi bật nhạc thì nó tự ra thôi”.
Lần này Ken nhìn cô với ánh mắt như nhìn người ngoài hành tinh luôn…
“Sao vậy?”_Cô lại thản nhiên nhìn anh,có gì kì lạ ở đây chăng?Chỉ là tình cờ thấy cái đầu đĩa,bật lên thì nó ra bài này thôi,có gì đáng ngạc nhiên lắm sao?Nếu vậy thì thật nhảm nhí!
Thở dài một cái nhẹ,anh không nói gì chỉ nhìn cô lau nhà nói hờ hững một câu rồi quay xe lăn đi:”Tắt nhạc!Đây không phải phòng em cần lau dọn”.
----------------------------------------------------------------------------------------------------
“Chẳng phải vừa nãy tôi vừa lau phòng khách sao?”_Zami nhíu mày bất mãn kêu lên,thật quá đáng!Từ sáng tới giờ anh đã bắt cô lau phòng này 3 lần rồi,giờ tiếp tục lau?Một hạt bụi còn chưa có khả năng nảy sinh đã lau?Có nhất thiết phải hành xác cô kiểu này không vậy???
“Không nói nhiều”_Ken không thèm để ý đến lời bất mãn của cô mà lăn bánh xe đến gần bàn hoa quả,lấy một quả nhỏ bỏ vào miệng ngon lành.
Nhìn thái độ dửng dưng của anh cô hận không thể trực tiếp xông lên đạp vào cái bản mặt đấy cho thỏa niềm tức giận.
Quyết định lần này không được chùn bước,cô để cây lau nhà sang một bên,tiến tới chiếc ghế sofa ngồi “phịch” xuống một phát.
Tiếng va chạm giữa ghế và mông đương nhiên thính giác của Ken có thể dễ dàng nắm bắt được,anh xoay bánh xe,nhẹ nhàng nhai hết chỗ nho trong miệng,nhìn cô với anh mắt phẳng lặng như mặt hồ…
“Thái độ này là sao?”_Lúc này anh mới mở miệng lên tiếng,chưa xin phép gì cả việc còn chưa xong mà đã ngồi xuống ghế hơn nữa tiếng động lại to quá mức cần thiết…
“Không muốn làm”_Cô ngoan cố trả lời,mệt lắm rồi!Từ khi bước vào đây,đén 1 giây bình yên cũng chẳng có,2 tháng tới cô phải làm gì để có thể cầm cự nổi đây?Hay là cô sẽ chết trước khi rời khỏi căn biệt thự này?
Khóe môi hơi giật nhẹ một chút,anh lăn bánh xe tiến đến gần ghế sofa nơi cô ngồi,nhẹ nhàng hỏi:”Không muốn làm thật sao?”.
“Không muốn”_Zami thản nhiên giương mắt nhìn anh chăm chăm.
Bên khóe môi Ken bất ngờ ẩn hiện một vệt tim tím nhỏ của nho đen và rồi…
“Hay là làm việc khác?”.
Zami giật mình vội vàng tránh né anh đứng dậy:”Tôi làm,tôi làm”.
Cô miễn cưỡng cầm cây chổi lau nhà,nhìn nó với ánh mắt không thể “yêu thương” hơn…
---------------------------------------------------------------------------------------------------
“King cong…king cong…”.
“Ra mở cửa”_Không ngẩng đầu lên mà Ken chỉ lạnh nhạt lên tiếng ra lệnh,mắt vẫn dõi theo từng con chữ trên mặt báo.
Zami đang lau nhà cũng khựng lại,mặt tỏ rõ thái độ không hài lòng,cô là người anh muốn bắt làm gì thì làm à?
Cô đến đây chỉ là có trách nghiệm với việc mình gây ra cho anh,chứ hoàn toàn không phải đến đây để làm ô sin cho anh,làm con rối cho anh muốn làm gì thì làm,ok?
“Anh ra mở cửa đi,tôi còn phải lau nhà”_Nói xong cô lại cúi đầu xuống tiếp tục công việc,lau cái phòng khách đến gần 7 lần rồi,lưng cô bây giờ có thể so sánh với đường cong của con tôm chứ chẳng chơi.Hơn nữa cái đường ra cổng tưởng nó ngắn lắm ấy…
Bây giờ mà bắt cô lết xác ra thì quả thực là…không nổi!
“Để đấy,ra mở cửa”_Vẫn không quan tâm đến cô,Ken nhìn vào tờ báo ra lệnh lần thứ hai.
Mím môi,Zami nhìn anh hận không thể lao đến bóp nát cổ anh…Anh thì cao cao tại thượng ngồi bắt đùi phải lên đùi trái như một vị vua và ra lệnh cho cô hết đứng lại ngồi,thật quá đáng!
Cô lại tiếp tục lên tiếng để bảo vệ cho thể xác của mình trước khi bị anh một tay bóp nát:”Mở bằng điều khiển từ xa được không?Tôi thực sự không đi nổi”.
Chẳng là từ ngày cô chuyển đến đây sống,tòa biệt thự của anh bị vô hiệu hóa hoàn toàn,đương nhiên người làm vô hiệu hóa mọi thiết bị là anh-chủ nhân tòa biệt thự này.
Anh cố tình muốn hành xác cô,mọi thứ,điều khiển từ xa của cửa ra vào,cửa chính,cửa phụ tất cả tất tần tất kể cả người giúp việc cũng dẹp đi hết và mọi chuyện đều để dành cho Zami làm.
Ngẩng đầu lên,anh hơi nhíu mày không hài lòng,thoáng qua mắt lại chẳng có vẻ gì là động lòng trước bộ dạng của cô cả,anh lạnh nhạt lên tiếng:”Ra mở cửa,tôi không muốn khách của tôi mất nhiều thời gian”.
Zami đầu đã sớm tỏa khói nghi ngút,cô hận không thể lao tới bóp nát cổ anh cho rồi…
Miễn cưỡng xoay người bước đi,ôi trời ơi!Sao hôm nay cái đường ra cổng nó lại xa đến thế!
Cánh cửa lớn vừa mở ra,đập vào mắt là một chàng trai đứng quay lưng lại với cô,tuy nhiên cái dáng người dong dỏng cao này,cái điệu bộ này tuyệt nhiên Zami không thể không nhớ ra mà bất ngờ thốt lên:”Ơ!Anh đến đây làm gì?”.
Từ từ quay người lại,khuôn mặt chàng trai lồ lộ trước mặt cô,vẫn đường nét lạnh lùng trên mặt bỗng biến mất ngay sau khi anh nhận ra Zami và cũng ngạc nhiên hỏi:”Sao cô lại ở đây?”.
“Tôi…”_Nghĩ lại bản thân,biết nói thể nào nhỉ?Mà sao tự nhiên lại gặp tên điên này ở đây cơ chứ!!!
Trong đầu Lil bỗng hiện lên lời nói của Yin mà anh nghe được,khóe môi nhếch lên thành một đường cong hoàn hảo.
Anh kéo hai cái vali to đùng về phía Zami hờ hững nói một câu rồi quay lưng bỏ cô ở đây:”Vào nhà nào!Tôi sẽ tính sổ với cô sau”.
“Ơ…ơ…Sao anh lại tự tiện vào như vậy?”_Zami muốn đuổi theo nhưng sức cô quả thực có hạn hơn nữa lại phải vác theo hai quả tạ này thì chẳng nổi…
----------------------------------------------------------------------------------------------------
“Phù”.
“Phịch”.
Đặt hai cái vali to khủng bố xuống sàn nhà,cô buông xuôi ngã xuống ghế sofa,cô thực sự rất mệt mỏi!
Nghe thấy tiếng động mạnh,Ken lăn xe ra phòng khách thấy vậy thì không hài lòng lên tiếng:”Dậy đi,có khách ở nhà mà em lại như thế à?”.
Giọng nói quen thuộc ấy…
Cô quên mệt mỏi đứng thẳng người dậy,bất mãn trừng lớn mắt với anh,không thèm để ý tới hình tượng là cái gì nữa,Zami cúi người tháo đôi tông đen ra giơ lên chĩa về phía anh nói:”Anh ta là ai?Sao lại vào nhà anh?”.
“Em họ tôi đến ở một thời gian”_Tuy anh không thể chấp nhận cái hành động vô lễ này của cô nhưng vẫn nhẫn lại trả lời.
Mắt Zami còn mở lớn hơn,cái dép theo cánh tay cô cứ lên lại xuống tưởng trừng