Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới Pk

Chương 1053: Không cho phép tổn thương con của tôi! (16)


trước sau

Cánh tay Thẩm Lương Xuyên, bị một kiếm của thế thân làm cho sưng lên.

Giờ phút này, bác sĩ đang bôi thuốc cho anh.

Anh cầm điện thoại di động lên, khi nhìn thấy nội dung phía trên, tròng mắt co rụt lại, bỗng nhiên rút tay của mình trở về!

Dù đau đớn, cũng không khiến anh chậm lại.

Anh vội vàng cầm điện thoại di động lên, trực tiếp gọi điện thoại cho Kiều Luyến.

Thế nhưng, điện thoại vừa mới kết nối, liền bị cúp.

Sau đó, điện thoại đã gọi qua, cũng tắt máy.

Thẩm Lương Xuyên vội đứng lên, mặc bộ đồ cổ trang của Chu Du, chạy thẳng ra ngoài đoàn làm phim: " Tống Thành, chuẩn bị xe, về khách sạn!"

"Vâng."

Thẩm Lương Xuyên vô cùng lo lắng từ đoàn làm phim về tới khách sạn.

Xuống xe, phục vụ tiến lên: " Thẩm tiên sinh..."

Nói còn chưa dứt lời, liền bị bộ quần áo làm cho kinh sợ, sau đó liền thấy Thẩm Lương Xuyên không quan tâm, thẳng đến thang máy.

Anh ấn nhanh lên tầng 8, thẳng đến phòng của Kiều Luyến.

Anh có thẻ phòng của Kiều Luyến, thế nhưng sau khi quẹt thẻ, cửa phòng không có đẩy ra.

Bên cạnh có nhân viên dọn dẹp, anh trực tiếp mở miệng hỏi thăm: "Người trong phòng này đâu?"

Nhân viên vệ sinh nói: "Trả phòng rồi, tôi vừa mới quét dọn phòng này."

Trả phòng rồi...

Thẩm Lương Xuyên bỗng nhiên dừng bước, ngu ngơ tại chỗ.

Tiểu Kiều, cứ đi như thế sao?

Là bởi vì anh nói, để cho cô về Tô Châu dưỡng thương, chưa hề nói để cho cô cùng anh qua Bắc Kinh, cho nên tiểu Kiều đi không từ giã sao?

Thẩm Lương Xuyên nhíu lông mày, hít một hơi thật sâu.

Một lúc sau, Tống Thành mới thở hổn hển, đi theo qua: "Anh Thẩm, thế nào?"

Anh ta nhìn về phía phòng Kiều Luyến: "Chị Kiều xảy ra chuyện gì rồi sao?"

Thẩm Lương Xuyên dừng một chút: "Cô ấy đi rồi."

"Đi rồi sao? Đi đâu?" Tống Thành hỏi thăm lần nữa.

Kiều tiểu thư đã đi một lần, tại sao lại đi nữa rồi?

Anh ta mở to hai mắt nhìn, nhìn chằm chằm Thẩm Lương Xuyên, thế nhưng Thẩm Lương Xuyên, cái gì đều không thèm nói.

Thẩm Lương Xuyên lắc đầu, một lúc sau mới trầm ổn lại.

Tống Thành cũng an ủi: "Anh Thẩm, anh đừng lo lắng, chị Kiều luôn luôn có thể chiếu cố chính mình, huống hồ hiện tại trong tay cô ấy có tiền,
thời gian sẽ không khổ sở, hiện tại tôi sẽ phái người qua tìm cô ấy, tìm được lập tức nói cho anh."

Thẩm Lương Xuyên nghe nói như thế, cúi thấp đầu xuống.

Một lúc sau, mới mở miệng: "Qua Tô Châu nhìn xem, cô ấy có về nhà chưa." 

Tống Thành gật đầu: "Vâng."

Thẩm Lương Xuyên suy nghĩ một chút, lại mở miệng: "Qua lễ tân hỏi, là ai trả phòng."

Cũng nên xác định, có phải Kiều Luyến hay không.

Tống Thành tiếp tục gật đầu, "Vâng."

Sau năm phút, Tống Thành trả lời Thẩm Lương Xuyên: "Là chị Kiều trả phòng, trợ lý của cô ấy làm thủ tục."

Lúc này Thẩm Lương Xuyên đã ở trong phòng 1809, anh nghe nói như thế, khẽ gật đầu.

Sau đó đứng lên, đang muốn nói cái gì, điện thoại di động bỗng nhiên vang lên.

Anh hơi sững sờ, vội vàng nghe, liền nghe thấy tiếng Thẩm Tử Hào truyền đến.

Trong tiếng Thẩm Tử Hào mang theo tiếng khóc nức nở, cậu ta giống như là một đứa trẻ mờ mịt: "Anh, Noãn Noãn còn không có tỉnh, bác sĩ nói, qua đêm nay, Noãn Noãn còn bất tỉnh, sẽ không tỉnh lại! Anh, làm sao bây giờ? Noãn Noãn sẽ vĩnh viễn cũng không tỉnh lại sao?"

Thẩm Lương Xuyên nghe nói như thế, cả trái tim cũng hơi bị nắm chặt.

Một lúc sau, anh mới mở miệng: "Yên tâm, khẳng định em ấy sẽ tỉnh lại."

Cúp điện thoại, Thẩm Lương Xuyên nhíu lông mày: "Đặt vé máy bay đên nay về Bắc Kinh, cậu ở lại nơi này, xác định tiểu Kiều về tới Tô Châu, gọi điện thoại tôi."

"Vâng."

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện