Sáng sớm hôm sau, mặt trời mang theo những tia nắng chiếu vào phòng, Bạch Gia Thi xoay người mở mắt nhìn một chút, lại nhắm mắt lại, cơn buồn ngủ chậm rãi biến mất.
Cô ngồi dậy nhìn xung quanh, căn phòng rộng rãi được trang trí đơn giản, chỉ có một chiếc giường lớn và một tủ quần áo, kiểu bố trí đơn giản lại gọn gàng sạch sẽ.
Trọng điểm đây không phải là phòng cô!
Kí ức tối hôm qua dần ùa về, là nhà của anh!
Cô tỉnh dậy vừa đúng lúc anh nấu xong bữa sáng, mùi thức ăn thơm phức lan toả trong không gian.
Lúc Bạch Gia Thi đi tới, đồ ăn trong tay Tống Lập Thành đang được bưng ra, nghe được tiếng bước chân, anh chậm rãi đặt xuống bàn, xoay người nhìn cô.
Ánh mắt anh dịu dàng: "Đi rửa mặt rồi lại đây ăn sáng nào."
Lúc cô vệ sinh cá nhân xong đi ra ngoài, nhìn thấy anh đang cho mèo nhỏ ăn.
Toàn thân mèo nhỏ trắng như tuyết, lông tơ mềm mại xinh đẹp với bộ lông dài màu trắng, đôi mắt to tròn màu ngọc bích, là mèo Angora!
Cô đi lại gần: "Nhà anh có nuôi mèo ạ?"
"Ừ.
Mấy ngày trước nhờ lão Tần chăm sóc, sáng nay anh mới đón về."
Cô ngồi xuống nhìn mèo nhỏ ăn, mỉm cười ngọt ngào: "Đáng yêu quá, tên gì vậy ạ?"
"Milo."
Cô ngẩng đầu nhìn anh "Có ý nghĩa gì không ạ?"
"Cháu anh đặt, anh cũng quen gọi như vậy rồi."
Cô cười cười nhìn chăm chú mèo nhỏ ăn.
Anh đứng dậy dắt tay cô tới bàn: "Lại ăn sáng trước nào."
Bữa sáng rất đơn giản nhưng lại đủ chất dinh dưỡng.
Cô nhìn canh bí đỏ thịt bằm, chép miệng mấy cái.
Tống Lập Thành mỉm cười, sợ cô bị bỏng bèn cầm lấy thìa, múc ra bát đưa tới cho cô: "Cẩn thận nóng."
Cô cũng không khách sáo, lấy thìa múc lên ăn thử, đôi mắt sáng long lanh: "Oa, ngon quá!"
Anh cưng chiều gắp thêm mấy miếng thịt bò xào vào bát cô: "Ngon thì ăn nhiều một chút."
...
Ăn sáng xong xuôi, Bạch Gia Thi định đi rửa bát thì bị anh ngăn lại: "Lại đấy xem TV đi, để anh rửa."
Cô cũng không câu nệ, tươi cười đáp: "Vâng ạ."
Người con gái đi đến sô pha ngồi xuống, Milo dường như cũng vừa ăn xong đi tới cọ vào chân cô làm nũng kêu: "Meo meo\~"
Bạch Gia Thi nhìn xuống, bị sự đáng yêu của Milo làm cho tan chảy, cô cúi xuống dơ tay bế Milo lên đùi mình, ôm vào trong lòng, Milo ngoan ngoãn nằm yên trên người cô nhắm mắt.
Tống Lập Thành rửa bát xong đi vào phòng khách, nhìn thấy một người một mèo chơi đùa đến vô cùng vui vẻ, trên mặt anh lộ ra nụ cười dịu dàng.
Anh đi xuống ngồi cạnh cô, đưa tay ra sờ đầu Milo.
"Là đực hay cái ạ?"
"Là đực, năm nay được 2 tuổi rồi."
"Anh mua ạ?"
"Không phải, anh nhặt được."
Cô ngẩng đầu lên, đợi anh nói tiếp.
Anh nhớ