Anh Hùng Xạ Điêu

Quán Nhỏ Hoang Thôn (2)


trước sau


Đà Lôi vâng lệnh phụ vương đi sứ Lâm An, hẹn với Tống triều hợp lực tấn công nước Kim. Nhưng vua tôi nhà Tống chỉ muốn yên ổn ở vùng đông nam, sợ sệt quân Kim, quân Kim không tới đánh đã tạ trời tạ đất rồi, đâu còn dám khinh dị vuốt râu hùm? Vì vậy đối xử với Đà Lôi mười phần lạnh nhạt, an trí y trong sứ quán, bỏ mặc không đếm xỉa gì tới. May là Hoàn Nhan Khang bị cha con họ Lục bắt sống ở Thái Hồ, nếu không triều Tống đã vâng lệnh nước Kim giết chết Đà Lôi rồi. Về sau tin tức lan ra, Mông Cổ ra quân liên tiếp thắng trận, ngay Trung đô nước Kim cũng bị tấn công, đại thần triều Tống lập tức trở mặt, đối với Đà Lôi cứ Tứ vương tử thế này Tứ vương tử thế kia, lấy lòng y chẳng cũng vui sao. Tới như việc đồng minh đánh Kim, thì là đánh chó rơi xuống nước mà không mất chút sức lực nào, còn có thể thừa cơ ngồi không hưởng lợi, tại sao lại không vui vẻ? Vua tôi cả triều lập tức thôi thúc việc kết minh. Đà Lôi trong lòng khinh bỉ nhưng vẫn hẹn ước với Nam Tống đồng minh đánh Kim. Hôm ấy trên đường về bắc, đại thần nhà Tống cung kính đưa ra khỏi thành, Đà Lôi cũng bôi bác với họ mấy câu rồi vỗ ngựa lên đường. Tới ngoài thành Lâm An thì thấy bạch điêu, y còn cho rằng Quách Tĩnh đã tới, nào ngờ lại gặp em gái.
Hoa Tranh hỏi:
- Ngươi gặp Quách Tĩnh an đáp không?
Đà Lôi đang định trả lời, chợt nghe ngoài cửa có tiếng người huyên náo, tiếng binh khí loảng xoảng, nguyên là quân Tống hộ tống Khâm sứ Mông Cổ đã kéo tới. Dương Khang im lặng đứng ở cửa quán, nhìn thấy hàng đại tự "Cung kính đưa tiễn Tứ vương gia Khâm sứ Mông Cổ về bắc" trên cờ xí, bất giác ý nghĩ cuồn cuộn dâng trào, vô cùng cảm khái.
Chỉ có điều trước đây vài mươi hôm mình cũng là vương tử Khâm sứ hôm nay lại lẻ loi một mình, không ai nhìn tới. Y nhất sinh quen mùi giàu sang, muốn y dễ dàng ném bỏ, thì quả thật là chuyện thiên nan vạn nan.
Mục Niệm Từ lạnh lùng đứng nhìn, thấy thần sắc của y có vẻ kỳ lạ, tuy không biết y đang nghĩ chuyện gì nhưng đoán chắc rốt lại cũng là lưu luyến không quên được việc theo dị tộc để hưởng vinh hoa phú quý, không kìm được tự thương xót cho mình.
Người đứng đầu quân Tống bước vào trong quán, cung cung kính kính tham kiến Đà Lôi, trò chuyện vài câu rồi quay ra quát:
- Tới từng nhà hỏi thăm xem, có một vị Quách Tĩnh Quách quan gia trong thôn này không? Nếu không có thì phải hỏi đã đi đâu rồi.
Đám quân sĩ dạ ran, túa ra bốn phía. Không bao lâu chỉ nghe trong thôn gà kêu chó sủa, trai gào gái khóc, dường như đám quân sĩ hỏi han không được đã thuận tay dắt dê cướp lấy tài vật, nếu không thì lấy gì trừng trị đám dân quê không thạo tin tức?
Dương Khang chợt động tâm niệm "Đám quân sĩ thừa cơ cướp bóc, sao mình không thừa cơ kết giao với vương tử Mông Cổ? Cùng y lên bắc, dọc đường tìm cách giết chết y không phải là chuyện khó. Đại hãn Mông Cổ nhất định cho rằng là người Tống làm, lúc ấy việc kết minh giữa Mông Cổ và nhà Tống nhất định không thành, rất có lợi cho Đại Kim.
Chủ ý đã định, bèn nói với Mục Niệm Từ:
- Cô chờ ta một lúc.
Rồi sãi chân bước vào quán. Viên tướng kia cao giọng quát tháo cản lại đưa tay ra chặn đường, bị y huých vai một cái ngã ngửa ra đất, nửa ngày chưa bò dậy được.
Đà Lôi và Hoa Tranh đang sửng sốt, Dương Khang đã bước vào trong sảnh, lấy trong bọc ra nửa ngọn thương sắt giơ cao quá đầu đặt lên bàn, hai chân quỳ xuống, buông tiếng khóc lớn, kêu lên:
- Quách Tĩnh! Quách huynh trưởng ơi, ngươi chết thê thảm làm sao, nhất định ta sẽ trả thù cho ngươi, Quách Tĩnh Quách huynh trưởng ơi!
Anh em Đà Lôi không biết tiếng Hán, chỉ nghe y khóc lóc gọi tên Quách Tĩnh, vô cùng hoảng sợ ngờ vực, thấy viên tướng kia đã bò dậy được, vội bảo y bước tới hỏi.
Dương Khang vừa khóc vừa nói, nước mắt nước mũi ròng ròng, nghẹn ngào kể lể:
- Ta là anh em kết nghĩa với Quách Tĩnh, Quách đại ca bị người ta dùng ngọn thương sắt này đâm chết. Tên gian tặc ấy là quan quân nhà Tống, có lẽ do sử Thừa tướng sử Di Viễn triều Tống sai khiến.
Anh em Đà Lôi nghe viên quan phiên dịch dịch ra tiếng Mông Cổ đều như bị sét đánh giữa đầu, không nói được tiếng nào. Triết Biệt, Bác Nhĩ Truật đều có tình nghĩa sâu sắc với Quách Tĩnh, bốn người lập tức đấm ngực khóc lớn.
Dương Khang lại nói việc Quách Tĩnh đánh lui quân Kim, cứu mạng Đà Lôi ở huyện Bảo ứng. Bọn Đà Lôi càng không nghi ngờ gì, hỏi rõ tình hình lúc Quách Tĩnh chết, kẻ thù là ai. Dương Khang nói người hại chết Quách Tĩnh là Chỉ huy sứ Đoàn Thiên Đức của nhà Tống, y biết chỗ ở của người ấy, đang định tìm tới trả thù, chỉ tiếc là tay lẻ khó vỗ, chỉ sợ không dễ thành công, thuận miệng nói bừa nhưng có vẻ rất đáng tin. Quách Tĩnh bên kia vách nghe thấy rất rõ, trong lòng ngơ ngác. Hoa Tranh nghe tới đoạn cuối, tuốt yêu đao ra định vung đao tự tử, vừa kề tới cổ lại xoay chuyển ý nghĩ, vung đao chém xuống bàn quát:
- Không trả thù được cho Quách Tĩnh an đáp, thề không làm người.
Dương Khang thấy gian kế đã thành công một nửa, trong lòng mừng thầm, cúi đầu xuống, vẫn giả vờ khóc lóc liếc thấy ngọn trúc bổng mà Âu Dương Khắc giật được của Hoàng Dung vẫn còn dưới đất, xanh biếc lóng lánh không phải tầm thường, biết có chuyện lạ liền bước tới nhặt lên. Hoàng Dung không ngừng thầm kêu khổ nhưng vô kế khả thi.
Đám quân sĩ mang rượu thịt lên, bọn Đà Lôi làm sao nuốt trôi, bảo Dương Khang lập tức dẫn họ tới tìm kẻ thù giết Quách Tĩnh. Dương Khang gật đầu ưng thuận, cầm trúc bổng lên bước ra cửa, quay qua vẫy Mục Niệm Từ cùng đi. Mục Niệm Từ khẽ lắc đầu. Dương Khang nghĩ thầm:
- Cơ hội này không thể để mất, chẳng bằng tạm thời cứ gác chuyện nhi nữ qua một bên.
Lập tức một mình ra khỏi quán. Mọi người lục tục theo ra.
Quách Tĩnh hạ giọng nói:
- Đoàn Thiên Đức không phải đã bị y giết chết ở Quy Vân trang rồi sao?
Hoàng Dung lắc đầu nói:
- Ta cũng không nghĩ ra đạo lý bên trong. Kẻ dùng đao đâm ngươi không phải là y à? Người này quỷ kế đa đoan, tâm tư khó dò.
Chợt nghe ngoài cửa có một người cao giọng nói:
- Tung hoành tự tại không câu thúc, Lòng chẳng tham vinh thân chẳng nhục! Ờ, Mục cô nương, sao cô lại ở đây?
Người nói chính là Trường Xuân tử Khưu Xứ Cơ.
Mục Niệm Từ còn chưa trả lời, Dương Khang vừa trong quán bước ra, nhìn thấy sư phụ, tim đập thình thịch, lúc ấy đường hẹp gặp nhau, không có chỗ nào tránh mặt, chỉ đành quỳ xuống dập đầu. Bên cạnh Khưu Xử Cơ còn có mấy người, chính là Đan Dương tử Mã Ngọc, Ngọc Dương tử Vương Xử Nhất, Thanh Tịnh tản nhân Tôn Bất Nhị và đệ tử của Khưu Xử Cơ là Doãn Chí Bình.
Hôm trước Doãn Chí Bình bị Hoàng Dược Sư đánh gãy nửa hàm răng vội tới thành Lâm An bẩm báo lại sư phụ. Khưu Xử Cơ vừa sợ vừa giận, lập tức định tới gặp Hoàng Dược Sư, Mã Ngọc lại ra sức can ngăn. Khưu Xử Cơ nói:
- Hoàng lão tà năm xưa nổi tiếng ngang hàng với tiên sư, trong bảy anh em chúng ta chỉ có Vương sư đệ gặp mặt y một lần trên đỉnh Hoa sơn. Tiểu đệ ngưỡng mộ y đã lâu, đã sớm muốn gặp mặt chứ không phải tìm y để đánh nhau, tại sao đại sư ca lại cản trở.
Mã Ngọc nói:
- Nghe nói Hoàng Dược Sư tính tình cổ quái, ngươi lại tính nóng như lửa, gặp nhau có quá nửa không phải là chuyện hay. Y tha mạng Doãn Chí Bình tính ra cũng đã là thủ hạ lưu tình rồi.
Khưu Xử Cơ nhất định đòi đi, Mã Ngọc cản không được, vừa khéo Toàn Chân thất tử lúc ấy đều ở quanh vùng Lâm An, lập tức truyền tin hẹn nhau cùng tới, hôm sau tìm tới thôn Ngưu Gia.
Toàn Chân thất từ cùng tới, tự nhiên thanh thế to lớn, nhưng họ biết Hoàng Dược Sư vô cùng cao cường, là bạn hay thù lại không rõ ràng, hoàn toàn không dám coi thường, để năm người Mã Ngọc, Khưu Xử Cơ, Vương Xử Nhất, Tôn Bất Nhị, Doãn Chí Bình vào thôn trước, Đàm Xử Đoan, Lưu Xử Huyền, Hách Đại Thông ba người ở bên ngoài chờ tiếp ứng. Nào ngờ Hoàng Dược Sư thì không gặp, lại gặp Mục Niệm Từ và Dương Khang.
Khưu Xử Cơ thấy Dương Khang dập đầu, chỉ hừ một tiếng, cũng không nhìn ngó gì tới. Doãn Chí Bình nói:
- Sư phụ, đảo chủ Đào Hoa hà hiếp đệ tử là trong quán này.
Y vốn gọi Hoàng Dược Sư là Hoàng lão tà, nhưng bị Mã Ngọc mắng cho mấy câu đành phải đổi cách xưng hô.
Khưu Xử Cơ nhìn vào trong cao giọng nói:
- Đệ tử môn hạ phái Toàn Chân là bọn Mã Ngọc xin bái kiến Hoàng đảo chủ đảo Đào Hoa.
Dương Khang nói:
- Trong đó không có ai cả.
Khưu Xử Cơ giẫm chân nói:
- Đáng tiếc, đáng tiếc không gặp được y!
Rồi quay lại hỏi Dương Khang:
- Ngươi làm gì trong đó?
Dương Khang thấy sư phụ sư thúc đã sớm hoảng sợ tâm thần bất định, nhất thời không nói nên lời.
Hoa Tranh đã nhìn Mã Ngọc chằm chằm hồi lâu, lúc ấy chạy tới bên cạnh kêu:
- A, ngươi là vị bá bá có ba búi tóc đã bắt chim điêu cho ta, ngươi xem đôi điêu nhỏ ấy đã lớn thế này này.
Rồi cất tiếng gọi, đôi điêu song song hạ xuống, chia ra đậu hai bên vai nàng. Mã Ngọc cười khẽ một tiếng, gật đầu nói:
- Cô cũng xuống nam chơi à?
Hoa Tranh khóc nói:

- Đạo trưởng, Quách Tĩnh an đáp bị người ta giết rồi, ngươi báo thù cho y đi.
Mã Ngọc giật nảy mình, dùng tiếng Hán dịch lại, Khưu Xử Cơ và Vương Xử Nhất đều cả kinh thất sắc, vội hỏi đầu đuôi. Hoa Tranh chỉ Dương Khang nói:
- Chính mắt y nhìn thấy, các ngươi hỏi y là được.
Dương Khang thấy Hoa Tranh quen đại sư bá, sợ họ nói chuyện hồi lâu lại nảy ý nghi ngờ, muốn lừa mấy đứa Mông Cổ ngu ngốc này thì không mất bao nhiêu sức lực, nhưng đối với sư phụ và sư bá sư thúc thì lại không thể thuận miệng nói bừa, liền nói với Đà Lôi và Hoa Tranh:
- Các ngươi tạm chờ ta một lúc ở phía trước, ta nói vài câu với mấy vị đạo trưởng này xong là lập tức đi ngay.
Đà Lôi nghe viên quan dịch lại, gật gật đầu, cùng mọi người rời thôn đi lên phía bắc.
Khưu Xử Cơ cao giọng nói:
- Quách Tĩnh là ai giết chết, nói mau!
Dương Khang ngẫm nghĩ Quách Tĩnh rõ ràng là mình giết chết, giá họa cho ai được đây Trong lòng nhất thời ngần ngừ chưa quyết, đột nhiên nhớ ra:
- Mình cứ nói nhân vật lợi hại này, để sư phụ đi tìm y tự chuốc lấy cái chết thì vĩnh viễn không còn hậu hoạn nữa.
Lúc ấy căm hờn nói:
- Là Hoàng đảo chủ đảo Đào Hoa.
Toàn Chân thất tử vốn biết Hoàng Dược Sư đang truy sát Giang Nam lục quái, Quách Tĩnh chết dưới tay y cũng là lẽ đương nhiên, hoàn toàn không nghi ngờ gì. Khưu Xử Cơ lập tức ngoác miệng chửi mắng:
- Hoàng lão tà hoành hành tàn độc, nhất định sẽ không bỏ qua cho y. Mã Ngọc và Vương Xử Nhất trong lòng đau xót, im lặng không nói gì.
Đột nhiên xa xa vang tới một tràng tiếng cười ha hả, kế đó là mấy tiếng leng keng như nạo bạt vỡ vang lên, sau cùng là tiếng một người hạ giọng quát tháo, thanh âm tuy nhỏ nhưng nghe thấy rất rõ ràng. Ba âm thanh ấy vang lên ngoài thôn, trong chớp mắt lại đi xa.
Mã Ngọc vừa sợ vừa mừng, nói:
- Tiếng cười ấy là Chu sư thúc phát ra, ông còn sống trên đời.
Chỉ nghe phía đông thôn có ba tiếng hú dần dần đi xa. Tôn Bất Nhị nói:
- Ba vị sư ca đuổi theo rồi.
Vương Xử Nhất nói:
- Nghe tiếng quát như nạo bạt vỡ và tiếng quát khẽ thì hai người ấy tựa hồ đang đuổi theo Chu sư thúc.
Mã Ngọc thầm lo lắng, nói:
- Công phu hai người này không kém Chu sư thúc, không biết là cao nhân phương nào? Chu sư thúc lấy một chống hai, chỉ sợ... .
Nói tới đó chậm rãi lắc đầu. Toàn Chân tứ tử nghiêng tai nghe ngóng hồi lâu không nghe thấy gì, biết bấy nhiêu người đã chạy xa vài dặm, có đuổi theo cũng không kịp. Tôn Bất Nhị nói:
- Có ba người bọn Đàm sư ca đuổi theo giúp đỡ Chu sư thúc cũng không sợ bị lẻ loi.
Khưu Xử Cơ nói:
- Chỉ sợ họ đuổi không kịp. Nếu Chu sư thúc biết chúng ta ở đây, chạy vào thôn thì hay nhất.
Hoàng Dung nghe họ đoán mò một lúc, trong lòng thầm buồn cười:
- Cha ta và Lão Độc vật chỉ là tỷ thí cước lực với Lão Ngoan đồng, chứ không phải đánh nhau. Nếu đánh nhau thật thì mấy lão đạo mũi trâu xấu xa các ngươi xông vào giúp đỡ, há lại có thể là đối thủ của cha ta và Lão Độc vật à?
Mới rồi nàng nghe Khưu Xử Cơ chửi mắng cha mình, trong bụng rất không vui, còn như Dương Khang vu hãm cha nàng giết chết Quách Tĩnh thì Quách Tĩnh đang ngồi sờ sờ bên cạnh, nàng không hề để ý gì tới.
Mã Ngọc xua xua tay, mọi người vào quán ngồi xuống. Khưu Xử Cơ nói:
- Ờ, bây giờ ngươi là Hoàn Nhan Khang hay Dương Khang.
Dương Khang thấy sư phụ hai mắt lóe lên, nhìn mình trùng trừng, thần sắc nghiêm nghị, biết chỉ cần có một câu trả lời không hay là có thể mất mạng lập tức, vội nói:
- Nếu không có sư phụ và Mã sư bá, Vương sư thúc chỉ điểm thì hôm nay đệ tử vẫn còn tự mình bịt mắt, nhận giặc làm cha. Bây giờ tự nhiên là đệ tử mang họ Dương. Đêm trước đệ tử mới cùng Mục thế muội chôn cất tiên phụ tiên mẫu.
Khưu Xử Cơ nghe y nói thế trong lòng rất mừng, gật gật đầu, sắc mặt hòa hoãn đi rất nhiều. Vương Xử Nhất vốn trách y sau khi tỷ võ với Mục Niệm Từ thì không chịu ưng thuận chuyện hôn nhân, lúc ấy thấy hai người ở cùng một chỗ, đoán là việc tốt đẹp ắt thành, cũng giảm bớt sự tức giận trước đây. Dương Khang rút nửa ngọn thương đâm chết Âu Dương Khắc ra, nói:
- Đây là di vật của tiên phụ, đệ tử trước nay vẫn giữ trong người.
Khưu Xử Cơ cầm lấy, đưa tay vuốt vuốt, vô cùng đau xót, thở dài mấy tiếng, nói:
- Mười chín năm trước ta kết giao với cha ngươi và Quách bá phụ của ngươi ở đây thấm thoát hơn mười năm, hai vị cố nhân đều đã về với đất bụi. Cái chết của hai người bọn họ quả thật vì ta mà bị liên lụy. Ta không có sức cứu mạng cha mẹ ngươi, lại càng suốt đời hối hận.
Quách Tĩnh ở trong vách nghe y nhớ tới cha mình, trong lòng xốn xang:
- Khưu đạo trưởng thì còn được kết giao với cha mình, chứ mình thì ngay cả mặt mũi của cha cũng chưa từng được thấy. Dương huynh đệ còn được gặp gỡ cha y, tính ra còn hơn mình.
Khưu Xử Cơ lại hỏi tại sao Hoàng Dược Sư giết chết Quách Tĩnh, Dương Khang thuận miệng nói bừa một hồi, Mã Khưu Vương ba người có quen Quách Tĩnh, đều than thở không thôi. Trò chuyện một lúc, Dương Khang sốt ruột muốn gặp bọn Đà Lôi, Hoa Tranh, trong lòng càng không yên.
Vương Xử Nhất nhìn nhìn y, lại nhìn, nhìn Mục Niệm Từ, nói:
- Hai người các ngươi thành thân chưa?
Dương Khang nói:
- Vẫn chưa.
Vương Xử Nhất nói:
- Vậy thì sớm thành thân đi thôi. Khưu sư ca, hôm nay ngươi làm chủ cho họ, lo việc này được không Hoàng Dung và Quách Tĩnh nhìn nhau một cái, cùng nghĩ:
- Chẳng lẽ hôm nay lại phải nhìn thấy một phen động phòng hoa chúc nữa?
Hoàng Dung lại nghĩ:
- Mục tỷ tỷ tình tình nóng nảy, khác hẳn vị Trình đại tiểu thư kia, trước khi nàng ta động phòng hoa chúc, biết đâu lại bắt gã tiểu tử họ Dương này tỷ võ chiêu thân lần nữa, đánh nhau một phen, lúc ấy chắc náo nhiệt vui mắt lắm.
Chỉ nghe Dương Khang mừng rỡ nói:
- Xin trông cậy cả vào sư phụ làm chủ cho.
Mục Niệm Từ lại cao giọng nói:
- Trước tiên phải theo lời ta làm một việc, nếu không ta không theo ngươi đâu.
Khưu Xử Cơ nghe thế cười khẽ một tiếng nói:
- Được, có chuyện gì cô nương cứ nói.
Mục Niệm Từ nói:
- Nghĩa phụ ta bị tên gian tặc Hoàn Nhan Hồng Liệt hại chết. Y phải trả mối thù giết cha xong thì ta mới có thể thành thân với y.
Khưu Xử Cơ vỗ tay kêu lên:
- Xem này, lời Mục cô nương quả thật là nói đúng ý nghĩ của lão đạo. Khang nhi, ngươi nói có phải không?
Dương Khang cảm thấy rất ngần ngại, đang nghĩ cách làm sao đối đáp chợt nghe ngoài cửa có tiếng ồ ề hát điệu Liên hoa lạc, lại có một giọng hát trầm trầm vang lên:
- Lão gia thái thái làm việc thiện, Ban thường cho tôi xin một đồng.
Mục Niệm Từ nghe giọng rất quen, quay đầu nhìn ra, chỉ thấy hai người ăn mày đứng giữa cửa, một người béo mập, một người gầy thấp, người béo mập to gấp ba người kia. Hai người này thân hình rất đặc biệt, tuy cách mặt đã lâu năm nhưng Mục Niệm Từ vẫn nhớ là năm mình mười ba tuổi đã bó vết thương cho họ, Hồng Thất công thích nàng tốt bụng, vì vậy dạy võ nghệ cho nàng ba ngày. Nàng toan bước lên gọi, nhưng hai người ăn mày kia vào cửa rồi thì ánh mắt không rời ngọn trúc bổng trong tay Dương Khang, nhìn nhau một cái, cùng gật gật đầu bước tới trước mặt Dương Khang, hai tay chắp chắp trước bụng, khom người làm lễ.
Bọn Mã Ngọc thấy thân pháp của hai người ăn mày đều biết là võ công không kém, lại thấy trên lưng mỗi người đều mang tám cái bao vải, biết hai người này là đệ tử tám túi trong Cái bang, vai vế rất cao, nhưng họ lại cung kính với Dương Khang như thế, đều ngạc nhiên không hiểu.
Người ăn mày gầy gò nói:
- Nghe các anh em nói có người thấy pháp trượng của bang chủ trong thành Lâm An, bọn tôi đổ ra bốn phía tìm kiếm, may là gặp người ở đây nhưng không biết bang chủ hiện đang ở đâu?
Dương Khang tuy cầm trúc bổng nhưng không biết lai lịch của nó, nghe người ăn mày gầy nói thế không biết trả lời thế nào, chỉ đành thuận miệng ờ mấy tiếng.
Quy củ trong Cái bang là thấy Đả cẩu bổng cũng như thấy bang chủ. Hai người ăn mày thấy Dương Khang không đếm xỉa gì tới mình, dáng vẻ càng thêm cung kính. Người ăn mày béo nói:
- Cuộc đại hội ở Nhạc Châu ngày càng tới gần, Giản trưởng lão ở Đông lộ đã lên đường đi về phía tây bảy hôm trước.
Dương Khang càng lúc càng không hiểu gì, lại hừ một tiếng. Người ăn mày gầy nói:
- Đệ tử vì việc tìm pháp trượng của bang chủ, làm lỡ ngày giờ, bây giờ phải lập tức lên đường. Nếu tôn giá hôm nay cũng đi, thì bọn đệ tử xin hầu hạ dọc đường cũng được.
Dương Khang thầm ngạc nhiên, y vốn định rời sư phụ thật sớm, cũng bất kể hai người ăn mày nói gì, nhưng đã có cơ hội này liền nhìn qua bọn Mã Ngọc, Khưu Xử Cơ từ biệt, nói:
- Đệ tử có việc quan trọng, không thể hầu hạ sư tôn, xin tha lỗi cho.
Bọn Mã Ngọc đều cho rằng y và Cái bang ắt có quan hệ rất lớn, Cái bang là bang hội lớn nhất thiên hạ, bang chủ Hồng Thất công là cao nhân danh tiếng sánh ngang tiên sư Vương Trùng Dương nên không thể cản trở. Lúc ấy trước mặt hai người ăn mày không tiện hỏi rõ, bèn cùng họ dùng lễ nghi giang hồ chào hỏi nhau.
Hai người ăn mày đối với Toàn Chân thất tử vốn đ ã kính ngưỡng, biết họ là bậc sư phó của Dương Khang lại càng khiêm tốn, luôn miệng tự xưng là vãn bối.
Mục Niệm Từ nhắc lại chuyện cũ, hai người ăn mày càng tỏ ra thân thiết.
Nàng và Cái bang vốn có quan hệ nên họ mời nàng cùng tới dự đại hội ở Nhạc Châu. Mục Niệm Từ rất muốn đi cùng với Dương Khang, lập tức gật đầu ưng thuận. Bốn người làm lễ từ biệt bọn Mã Ngọc rồi ra cửa đi.
Khưu Xử Cơ trước nay vốn rất tức giận Dương Khang, có ý muốn phế bỏ võ công của y, chỉ là nhớ tới tình nghĩa với cố nhân Dương Thiết Tâm, rốt lại không nỡ ra tay. Lúc ấy một là thấy y và Mục Niệm Từ dáng vẻ thân thiết, chuyện tỷ võ chiêu thân khinh bạc vô hạnh đã biến thành chuyện hay, hai là sau khi y biết được thân thế của mình đã vứt bỏ giàu sang đổi thành họ Dương, cũng không uổng một phen tâm huyết của mình dạy dỗ cho y, ba là y rất được đệ tử có vai vế cao trong Cái bang kính trọng, phái Toàn Chân cũng được mở mày mở mặt, lòng tức giận lập tức biến thành mừng rỡ, vuốt vuốt râu nhìn theo bóng Mục Dương hai người mỉm cười.
Đêm ấy bọn Mã Ngọc ngủ lại trong quán chờ ba người bọn Đàm Xử Đoan, nhưng suốt hôm sau vẫn không thấy tin tức gì, bốn người đều sốt ruột, đến xế chiều mới nghe ngoài thôn có một tiếng hú dài. Tôn Bất Nhị nói:
- Hách sư ca về rồi?
Mã Ngọc hú khẽ một tiếng. Không bao lâu có bóng người chớp lên trước cửa, Hách Đại Thông nhẹ nhàng lướt vào.
Hoàng Dung chưa từng gặp người này, ghé mắt qua lỗ hổng nhìn ra. Hôm ấy là mùng năm tháng bảy, vầng trăng non vừa từ song cửa chiếu vào, dưới trăng nhìn thấy đạo nhân này to béo cao lớn, tướng mạo như hoạn quan hai tay áo đạo bào đều cắt một nửa lên tới khuỷu tay, không giống đạo bào của bọn Mã Ngọc.
Nguyên trước khi xuất gia Hách Đại Thông là người giàu có bậc nhất ở châu Ninh Hải sơn Đông, tinh thông Dịch lý, lấy việc bói toán làm trò vui, về sau bái Vương rùng Dương làm sư phụ ở động Yên Hà. Lúc ấy Vương Trùng Dương cởi áo trên người, xé hai tay áo đưa cho y mặc, nói:
- Đừng sợ không có tay áo, ngươi nên tự thành toàn.
Chữ Tụ (tay áo) và chữ Thụ (nhận) gần âm, ý tứ là nói thầy truyền bao nhiêu tâm pháp cũng là chuyện phụ, có thành đạo hay không thì phải cốt mình tự ngộ ra. Y nhớ tới ân sư, từ đó về sau đều mặc đạo bào không có tay áo.
Khưu Xử Cơ nóng nảy nhất, hỏi:
- Chu sư thúc thế nào rồi? Ông đùa giỡn hay đánh nhau với người ta?
Hách Đại Thông lắc đầu nói:
- Nói ra thật xấu hổ, tiểu đệ công phu kém cỏi, chỉ đuổi được bảy tám dặm thì không thấy bóng dáng bọn Chu sư thúc đâu nữa. Đàm sư ca và Lưu sư ca chạy trước tiểu đệ. Tiểu đệ bất tài, tìm suốt một ngày một đêm mà không có đầu mối gì.
Mã Ngọc gật đầu nói:
- Hách sư đệ vất vả quá, ngôi xuống nghỉ ngơi đi.
Hách Đại Thông xếp bằng ngồi xuống, vận khí một vòng qua các đại huyệt trên toàn thân rồi nói:
- Lúc tiểu đệ trở về, gặp sáu người trước miếu Chu vương, xem dáng vẻ đúng là Giang Nam lục quái mà Khưu sư ca nói. Tiểu đệ bèn bước lên hỏi han, quả là không sai.
Khưu Xử Cơ mừng rỡ nói:
- A, thế thì tốt quá bây giờ lục quái ở đâu?
Hách Đại Thông nói:
- Họ mới từ đảo Đào Hoa về.
Khưu Xử Cơ hoảng sợ nói:
- Lục quái to gan thật, lại dám tìm tới đảo Đào Hoa. Chẳng trách gì chúng ta tìm không được.
Hách Đại Thông nói:
- Kha Trấn ác Kha đại hiệp đứng đầu lục quái nói họ từng có hẹn với Hoàng Dược Sư nên lên đảo Đào Hoa phó ước, nào ngờ Hoàng Dược Sư không có trên đảo. Họ nghe tiểu đệ nói:
- Khưu sư huynh chờ ở đây, nói thong thả sẽ tìm tới bái phỏng.
Quách Tĩnh nghe nói sáu vị sư phụ không việc gì,trong lòng vô cùng mừng rỡ.
Đến lúc ấy y đã luyện công năm ngày năm đêm, thương thế đã khỏi được quá nửa.
Khoảng cuối giờ Ngọ đầu giờ Mùi ngày hôm sau, phía đông thôn vang lên tiếng hú. Khưu Xử Cơ nói:
- Lưu sư đệ về rồi.
Đợi một lúc, chợt thấy Lưu Xử Huyền đưa một ông già đầu bạc râu bạc bước vào, ông già này khoác áo ngắn vải vàng, chân đi hài gai, tay cầm một chiếc quạt lá quỳ lớn, vừa nói vừa cười bước vào, nhìn thấy Toàn Chân ngũ tử chỉ khẽ gật đầu, tựa hồ không coi mọi người vào đâu. Chỉ nghe Lưu Xử Huyền cười nói:
- Vị này là Thiết chưởng thủy thượng phiêu Cừu lão tiền bối, chúng ta hôm nay may mắn được bái kiến, thật là có duyên.
Hoàng Dung nghe thấy suýt nữa bật ra tiếng cười lấy khuỷu tay huých nhẹ vào Quách Tĩnh. Quách Tĩnh cũng thấy buồn cười. Hai người đều nghĩ: Để xem lão khốn này lừa người ta thế nào.
Bọn Mã Ngọc, Khưu Xử Cơ đều đã nghe tới đại danh của Cừu Thiên Nhận từ lâu, lập tức tỏ vẻ cung kính, ăn nói với y vô cùng khiêm tốn. Cừu Thiên Nhận lại thuận miệng nói bừa. Nói chuyện một lúc, Khưu Xử Cơ hỏi có gặp sư thúc Chu Bá Thông của họ không. Cừu Thiên Nhận nói:
- Lão Ngoan đồng à? Y bị Hoàng Dược Sư giết rồi.

Mọi người giật nảy mình. Lưu Xử Huyền nói:
- Có thật không Hôm qua vãn bối còn thấy Chu sư thúc, chỉ là ông chạy rất mau, không sao đuổi kịp.
Cừu Thiên Nhận sửng sốt, cười mà không nói gì, trong lòng tính toán làm sao bịa đặt cho trôi. Khưu Xử Cơ hỏi chen vào:
- Lưu sư đệ, ngươi có thấy hai người đuổi theo Chu sư thúc là ai không?
Lưu Xử Huyền nói:
- Một người mặc áo trắng, một người mặc trường bào vải xanh. Họ chạy rất mau, ta chỉ thoáng thấy khuôn mặt của người mặc áo bào màu xanh vô cùng kỳ dị, giống như một cái xác chết.
Cừu Thiên Nhận đã gặp Hoàng Dược Sư ở Quy Vân trang, lập tức nói ngay:
- Phải rồi, người giết chết Lão Ngoan đồng chính là Hoàng Dược Sư mặc trường bào vải xanh. Người khác làm sao có bản lĩnh ấy được? Ta muốn bước ra khuyên can, nhưng đáng tiếc đã chậm mất một bước. Ờ, Lão Ngoan đồng chết thật là thê thảm.
Thiết chưởng thủy thượng phiêu Cừu Thiên Nhận rất nổi tiếng trong võ lâm, lại là bậc cao nhân tiền bối có thân phận rất cao, Toàn Chân lục tử đời nào nghĩ rằng y thuận miệng nói bừa, lập tức ai cũng vô cùng bi phẫn. Khưu Xử Cơ đập bàn ầm ầm chửi mắng:
- Hoàng Dược Sư tàn tệ. Hoàng Dung trong mật thất nghe thấy vô cùng tức giận, nàng không trách Cừu Thiên Nhận bịa chuyện, lại trách Khưu Xử Cơ không được chửi mắng cha nàng như thế.
Lưu Xử Huyền nói:
- Đàm sư ca cước trình mau hơn ta, hoặc giả có thể nhìn thấy tình hình sư thúc bị hại.
Tôn Bất Nhị nói:
- Đàm sư ca bây giờ còn chưa về, biết đâu lại bị lão tặc... .
Nói tới đó sắc mặt thê thảm, im bặt không nói gì nữa.
Khưu Xử Cơ tuốt kiếm đứng dậy, quát lớn:
- Chúng ta mau đi cứu người trả thù!
Cừu Thiên Nhận sợ họ gặp Chu Bá Thông, vội nói:
- Hoàng Dược Sư biết các ngươi tụ họp ở đây, trước mắt sẽ tìm tới thôi. Hoàng lão tà rất gian ác, hôm nay lão phu quả thật không tha y được, bây giờ ta đi tìm y, các ngươi cứ ở đây chờ tin hay là được.
Mọi người tôn trọng y là bậc tiền bối, không tiện trái lời lại sợ trên đường bỏ qua Hoàng Dược Sư, quả thật không bằng cứ ở đây dĩ dật đãi lao chờ địch nhân tới, lúc ấy đều nhất tề khom lưng cảm tạ, đưa y ra cửa.
Cừu Thiên Nhận bước qua bậc cửa, quay người vung tay một cái, nói:
- Không cần đưa xa. Hoàng lão tà công phu tuy lợi hại nhưng ta có cách chế phục y, các ngươi xem đây.
Rồi đưa tay rút trong lưng ra một thanh kiếm sắc sáng loáng như gương, kề mũi kiếm vào giữa bụng mình, quát lớn một tiếng đâm thẳng vào. Mọi người đồng thanh bật tiếng la hoảng, chỉ thấy thanh kiếm dài ba thước đã đâm ngập quá nửa vào bụng y. Cừu Thiên Nhận cười nói: - Trong thiên hạ bất kể là binh khí sắc bén thế nào cũng không làm ta bị thương được, các vị không cần hoảng sợ.
Lần này ta đi, nếu không gặp y, Hoàng lão tà có tới đây, các vị cũng không cần động thủ với y để khỏi tổn thất, chờ ta trở lại chế phục y.
Khưu Xử Cơ nói:
- Mối thù của sư thúc, người làm đệ tử không thể không trả.
Cừu Thiên Nhận thở dài một tiếng, nói Thế cũng được, đó cũng là vận số xui khiến ra như thế. Các ngươi muốn trả thù thì có một việc phải nhớ thật kỹ.
Mã Ngọc nói:
- Xin Cừu lão tiền bối chỉ điểm.
Cừu Thiên Nhận vẻ mặt trịnh trọng nói:
- Một khi gặp Hoàng lão tà thì các ngươi lập tức hợp lực xông vào đánh ngay, không nên trò chuyện với y nửa câu một tiếng nào, nếu không như thế thì mối thù này vĩnh viễn không trả được đâu, phải nhớ thật kỹ đấy!
Nói xong quay người bước ra, thanh kiếm sắc vẫn cắm vào giữa bụng.
Mọi người nhìn nhau hoảng sợ, sáu người bọn Mã Ngọc người nào cũng kiến văn rộng rãi, nhưng kiếm sắc đâm vào bụng mà vẫn thản nhiên như thường quả thật là chuyện chưa từng nghe, nghĩ thầm nội công của người này thật đã đạt tới mức cao thâm không thể lường được. Họ nào biết đó chỉ là một thủ pháp lừa người của Cừu Thiên Nhận: thanh kiếm của y tất cả có ba đoạn, mũi kiếm chỉ vừa hơi chịu lực thì đoạn thứ nhất và đoạn thứ hai đã lập tức rút vào đoạn thứ ba, mũi kiếm chỉ chạm vào da bụng, người ngoài từ xa nhìn vào đều cho rằng mũi kiếm đã đâm ngập vào người. Y nhận lễ vật của Hoàn Nhan Hồng Liệt, đi khích bác cho hào kiệt Giang Nam đánh nhau để tiện cho quân Kim nam hạ, cứ gặp cơ hội là lập tức bịa đặt thêu dệt để lừa đảo.
Hôm ấy Toàn Chân thất tử ngồi đứng không yên, không lòng dạ nào ăn cơm, chờ đến chiều mùng bảy, chợt nghe phía bắc thôn văng vẳng có người kêu hú, một trước một sau, chớp mắt đã tới ngoài quán.
Sáu người bọn Mã Ngọc vốn đang ngồi xếp bằng trên nệm cỏ thổ nạp luyện khí. Doãn Chí Bình công lực kém nhất đã thiếp đi, nghe thấy tiếng hú, nhất tề đứng phắt lên, Mã Ngọc nói:
- Địch nhân truy kích Đàm sư đệ tới. Các vị sư đệ cẩn thận đề phòng đấy.
Đó là đêm cuối cùng Quách Tĩnh vận công trị thương, trong bảy ngày bảy đêm ấy không những y đã chữa khỏi hẳn nội thương, miệng vết thương cũng đã bắt đầu lành, mà công lực của cả hai người Quách Hoàng cũng đã có tiến bộ rất lớn. Mấy giờ cuối cùng ấy chính là thời gian then chốt để y viên mãn được công phu.
Hoàng Dung nghe Mã Ngọc nói, vô cùng lo lắng:
- Nếu người tới là cha, Toàn Chân thất tử ắt sẽ động thủ với ông, mình lại không thể ra ngoài lên tiếng nói ra chân tướng, chỉ sợ thất tử đều phải bị thương dưới tay cha, chuyện sống chết của thất tử vốn không quan hệ gì tới mình, chỉ sợ Tĩnh ca ca và bọn Mã đạo trưởng vốn có uyên nguyên, với tính nết của y thật khó mà chắp tay đứng nhìn không cứu.
Nếu y xông vào không những công lao bấy nhiêu ngày vứt hết, mà còn khó giữ được tính mạng.
Vội ghé tai Quách Tĩnh khẽ nói:
- Tĩnh ca ca, nhất định ngươi phải ưng thuận với ta, là bất kể có chuyện to tát thế nào thì ngàn vạn lần cũng không được ra ngoài.
Quách Tĩnh vừa gật gật đầu, tiếng hú đã tới ngoài cửa quán.
Khưu Xử Cơ kêu lên:
- Đàm sư ca, bày Thiên cang Bắc đẩu trận?
Quách Tĩnh nghe bốn chữ Thiên cang Bắc đẩu, trong lòng hoảng sợ, nghĩ thầm:
- Trong Cửu âm chân kinh nhiều lần nhắc tới Bắc đẩu đại pháp, nói là pháp môn cơ bản của người tu tập nội công thượng thừa, Bắc đẩu đại pháp chép trong kinh huyền diệu sâu sắc, rất khó hiểu rõ, không biết trận Thiên cang Bắc đẩu của bọn Mã đạo trường có liên quan gì với nó không, cũng phải xem cho rõ.
Y ghé mắt nhìn qua lỗ hổng, chợt nghe bình một tiếng, cánh cửa mở tung, một người phi thân vọt vào. Chỉ thấy áo đạo bào của y giương lên, chân trái đã nhấc qua khỏi bậc cửa đột nhiên khuỵu xuống, lại ngã ngoài cửa, té ra địch nhân đã đuổi sát tới sau lưng ra tay tập kích. Khưu Xử Cơ và Vương Xử Nhất đồng thời phi thân vọt ra trước cửa, tay áo đạo bào vung ra, song chưởng cùng đánh. Bùng một tiếng, đối phương ngoài cửa vung chưởng đón đỡ, Khưu Vương hai người lui lại hai bước, địch nhân cũng lui lại hai bước, Đàm Xử Đoan đã thừa lúc sơ hở lách vào trong. Dưới ánh trăng chỉ thấy y đầu tóc xỏa tung, trên mặt có hai vết máu, trường kiếm trên tay phải đã gãy mất một nửa, dáng vẻ vô cùng thảm hại. Đàm Xử Đoan bước vào cửa rồi không nói câu nào, lập tức xếp bằng ngồi xuống đất, sáu người bọn Mã Ngọc cũng đều ngồi xuống.
Chỉ nghe trong bóng tối ngoài cửa có một giọng nữ nhân lạnh lẽo vang lên:
- Đàm lão đạo, nếu lão nương không nể mặt Mã Ngọc sư huynh ngươi thì đã sớm lấy mạng của ngươi trên đường rồi. Ngươi đưa lão nương tới đây làm gì? Kẻ phát chưởng cứu người mới rồi là ai, nói cho Mai Siêu Phong ta nghe xem.
Trong đêm vắng nghe giọng y thị nói như tiếng cú kêu, tuy đang mùa hè nhưng mọi người đều không kìm được cảm thấy rùng mình ớn lạnh. Y thị vừa dứt lời, chung quanh lại yên ắng, ngoài cửa tiếng dế ran ran có thể nghe thấy. Qua một lúc chỉ nghe một tràng tiếng lách cách, Quách Tĩnh biết là tiếng từ khớp xương toàn thân của Mai Siêu Phong phát ra, trong chốc lát y thị sẽ xông vào động thủ.
Lại qua một lúc, chợt nghe một người thong thả ngâm nga:
- Mấy chục năm dài học đạo tiên.
Quách Tĩnh nghe biết là tiếng Mã Ngọc, ngữ khí vô cùng hòa hoãn bình đạm.
Đàm Xử Đoan ngâm tiếp:
- Suốt ngày xõa tóc chạy như điên.
Thanh âm rất thô hào. Quách Tĩnh nhìn kỹ Nhị sư huynh trong Toàn Chân thất tử, thấy y da thịt trên mặt giật giật, mày rậm mắt to, thân hình cao lớn. Nguyên Đàm Xử Đoan trước khi xuất gia từng làm thợ rèn ở sơn Đông, sau khi theo phái Toàn Chân lấy đạo hiệu là Trường Chân tử. Đạo nhân thứ ba thân hình gầy nhỏ, mặt mũi cũng choắt như con khỉ, chính là Trường sinh tử Lưu Xử Huyền, chỉ nghe y ngâm:
- Trùng Dương dưới điện bày hoa thắm.
Y thân thể tuy thấp bé nhưng thanh âm vang rền.
Trường Xuân tử Khưu Xử Cơ đọc tiếp:
- Thái ất trong cung kết lá sen.
Ngọc Dương tử Vương Xử Nhất ngâm:
- Không vật rời xa miền ngoại cảnh.
Quảng Ninh tử Hách Đại Thông ngâm:
- Có ai biết rõ mối tiền duyên.
Thanh Tịnh tản nhân Tôn Bất Nhị ngâm:
- Cười dài ra cửa không e ngại.
Mã Ngọc ngâm câu kết:
- Mây dưới Tây Hồ trăng ở trên.
Mai Siêu Phong nghe tiếng bảy người ngâm thơ, ai cũng trung khí đầy rẫy, nội công thâm hậu, ngấm ngầm hoảng sợ:
- Chẳng

lẽ Toàn Chân thất tử đều tụ họp cả ở đây sao? Không, ngoài Mã Ngọc, giọng nói của những người còn lại đều không giống.
Lúc y thị trên đỉnh dốc núi dựng đứng ở Mông Cổ đã nghe Mã Ngọc và Giang Nam lục quái mạo nhận là Toàn Chân thất tử trò chuyện với nhau. Y thị tuy mù nhưng thính giác rất linh mẫn, trí nhớ lại tốt, tiếng nói của một người mà rơi vào tai thì vĩnh viễn không quên. Y thị không biết đêm ấy toàn là Mã Ngọc bày nghi trận, lúc ấy cao giọng nói:
- Mã đạo trưởng, từ lúc chia tay đến nay vẫn khỏe chứ.
Hôm trước Mã Ngọc đối với y thị đã nể mặt dung tình, Mai Siêu Phong tuy là người độc ác nhưng cũng biết hay dở. Đàm Xử Huyền đuổi theo Chu Bá Thông không kịp, trên đường về thấy Mai Siêu Phong dùng người sống luyện công, y lòng dạ hiệp nghĩa xông lên trừ hại, nào ngờ không phải là địch thủ của y thị. May mà Mai Siêu Phong nhận ra được y là đạo nhân phái Toàn Chân, nghĩ tới ân tình của Mã Ngọc, chỉ đánh y bị thương chứ chưa hạ sát thủ, đuổi theo tới đây.
Mã Ngọc nói:
- Đội phúc đội phúc! Đảo Đào Hoa và phái Toàn Chân không oán không thù, tôn sư sẽ tới ngay chứ?
Mai Siêu Phong sửng sốt hỏi:
- Các ngươi tìm sư phụ ta làm gì?
Khưu Xử Cơ quát:
- Yêu phụ giỏi lắm, mau gọi sư phụ ngươi tới đây xem thủ đoạn của Toàn Chân thất tử.
Mai Siêu Phong cả giận quát lớn:
- Ngươi là ai?
Khưu Xử Cơ nói:
- Khưu Xử Cơ! Con yêu phụ nhà ngươi đã nghe tới chưa?
Mai Siêu Phong cao giọng kêu lên quái dị phi thân nhảy lên nhận đúng chỗ Khưu Xử Cơ nói, tay trái giữ trước ngực, trảo phải chụp thẳng ra. Quách Tĩnh biết một cái chụp mày của Mai Siêu Phong rất lợi hại, quả rất khó đón đỡ, Khưu Xử Cơ võ công tuy cao cường cũng không thể thẳng thắn đón tiếp, nào ngờ y vẫn ngồi xếp bằng dưới đất, không đỡ gạt cũng không né tránh. Quách Tĩnh kêu thầm:
- Không xong! Tại sao Khưu đạo trưởng lại phách lối như thế?
Nhìn thấy tay trảo của Mai Siêu Phong đã chụp gần tới đỉnh đầu Khưu Xử Cơ, đột nhiên hai bên có chưởng phong quét ra, chính là Lưu Xử Huyền và Vương Xử Nhất đồng thời phát chưởng. Mai Siêu Phong trảo phải liên tiếp phát kình, chưởng phải quét ngang ra định chống lại chưởng lực của Lưu Vương hai người.
Nào ngờ hai người này chưởng lực cùng phát ra, một âm một dương phối hợp với nhau, lực đạo rất mãnh liệt, hoàn toàn không phải là nội lực của hai người hợp lại sánh được Mai Siêu Phong trên không bị chưởng phong hất tới lập tức tung lên phía trên, tay phải vội biến trảo thành chưởng dùng sức đập xuống, thân hình lật về phía sau rơi lên bậc cửa, không kìm được cả kinh thất sắc, nghĩ thầm hai người này công phu cao thâm như thế quyết không phải là bọn Toàn Chân thất tử, bèn quát:
- Là Hồng Thất công, Đoàn hoàng gia ở đây phải không?
Khưu Xử Cơ cười nói:
- Bọn ta chỉ là Toàn Chân thất tử, lấy đâu ra Hồng Thất công, Đoàn hoàng gia?
Mai Siêu Phong lạ lùng không hiểu "Đàm lão đạo không phải là địch thủ của mình, tại sao trong sư huynh sư đệ của y lại có loại cao thủ thế này Chẳng lẽ giữa huynh đệ đồng môn mà võ công chênh lệch nhau tới mức như thế sao?
Quách Tĩnh trong mật thất nhìn ra cũng thấy rất bất ngờ, nghĩ thầm hai người Lưu Vương tuy công lực có cao hơn thì nhiều lắm cũng chỉ xấp xỉ với Mai Siêu Phong, tuy hai người hợp lực cũng quyết không thể nhẹ nhàng vung chưởng một cái mà hất y thị bắn ra được. Công phu như thế nếu là Chu Bá Thông, Hồng Thất công, Hoàng Dược Sư, Âu Dương Phong đánh ra thì không có gì lạ, nhưng Toàn Chân thất tử làm sao có được bản lĩnh như thế?
Mai Siêu Phong tính vốn cương cường hung hãn, ngoài sư phụ ra không biết trên đời có sợ ai không, càng thua thiệt càng muốn làm dữ. Hôm trước trên đỉnh dốc núi dựng đứng ở Mông Cổ, Mã Ngọc ngôn ngữ khiêm hòa, lấy lễ đối xử, y thị lập tức biết khó mà lui. Nhưng hôm nay Khưu Xử Cơ tin lời Cừu Thiên Nhận, cho rằng Chu Bá Thông quả thật đã bị Hoàng Dược Sư giết chết, lại thêm mối thù giết hại Quách Tĩnh, đối với đảo Đào Hoa căm hận thấu xương, mở miệng lại gọi y thị là yêu phụ, Mai Siêu Phong biết rõ là không chống nổi nhưng cũng quyết không chịu bỏ qua chuyện này, thoáng trầm ngâm rồi đưa tay vào lưng cởi ngọn Độc long tiên ra quát:
- Mã đạo trưởng, hôm nay phải đắc tội rồi.
Mã Ngọc nói:
- Nói thế làm gì?
Mai Siêu Phong nói:
- Ta muốn dùng binh khí, các vị rút đao kiếm ra đi!
Vương Xử Nhất nói:
- Bọn ta bảy người, ngươi chỉ có một mình, lại bị mù không nhìn thấy gì, Toàn Chân thất tử có kém cỏi hơn cũng không thể động binh khí với ngươi. Bọn ta ngồi bất động ở đây, ngươi cứ ra chiêu là được?
Mai Siêu Phong lạnh lùng nói:
- Các ngươi ngồi bất động, là muốn chống lại ngọn ngân tiên của ta à?
Khưu Xử Cơ chửi:
- Con yêu phụ, hôm nay là ngày ngươi mất mạng, còn lải nhải nhiều làm gì?
Mai Siêu Phong hừ một tiếng, tay phải vung ra, ngọn trường tiên buộc đầy móc câu như một con mãng xà lớn từ từ bay ra, đầu roi phóng thẳng vào Tôn Bất Nhị.
Hoàng Dung trong mật thất nghe đôi bên đấu khẩu, nghĩ thầm ngọn Độc long tiên của Mai Siêu Phong lợi hại như thế mà Toàn Chân thất tử lại dám ngồi yên bất động, tay không chống đỡ, để xem sẽ dùng thủ đoạn thế nào, kéo Quách Tĩnh ra một bên, bảo y cho nàng nhìn vào lỗ hổng. Nàng nhìn thấy phương vị của Toàn Chân thất tử ngồi trong sảnh, lập tức ngạc nhiên:
- Đây là hình thể chòm sao Bắc đẩu! Ờ, không sai, mới rồi Khưu đạo trưởng đã nói là bày trận Thiên càng Bắc đẩu.
Hoàng Dược Sư tinh thông cái học thiên văn toán số, Hoàng Dung lúc nhỏ đêm hè ra hóng mát thường được cha bế lên trên gối chỉ trỏ giảng giải về tinh tú trên trời, nên biết được hình thế trận pháp của bảy đạo nhân này.
Trong Toàn Chân thất tử thì Mã Ngọc ngồi chỗ sao Thiên khu, Đàm Xử Huyền ngồi chỗ sao Thiên toàn, Lưu Xử Huyền ngồi chỗ sao Thiên cơ, Khưu Xử Cơ ngồi chỗ sao Thiên quyền, bốn người hợp thành lòng gáo, Vương Xử Nhất ngồi chỗ sao Ngọc hành, Hách Đại Thông ngồi chỗ sao Khai dương, Tôn Bất Nhị ngồi chỗ sao Dao quang, ba người hợp thành chuôi gáo. Trong bảy sao Bắc đẩu thì sao Thiên quyền có độ sáng thấp nhất, lại là chỗ lòng gáo nối với chuôi gáo, rất là xung yếu, vì vậy do Khưu Xử Cơ võ công cao cường nhất trong thất tử trấn giữ Trong chuôi gáo thì sao Ngọc hành làm chủ, nên lấy Vương Xử Nhất võ công đứng thứ hai đảm nhận.

Chỉ thấy ngọn Độc long tiên của Mai Siêu Phong đánh tới giữa ngực Tôn Bất Nhị, thế đi tuy chậm nhưng vô cùng lợi hại, đạo cô này lại vẫn ngồi yên bất động.
Hoàng Dung nhìn theo ngọn roi, chỉ thấy trên áo đạo bào của bà ta thêu một bộ xương, thầm lấy làm lạ:
- Phái Toàn Chân đều xưng là huyền môn chính tông, tại sao y phục của bà ta lại giống như Mai sư tỷ?
Nàng không biết năm xưa lúc Vương Trùng Dương điểm hóa cho Tôn Bất Nhị từng vẽ một bức tranh bộ xương ban cho bà ta, ý tứ nói đời người ngắn ngủi, trong chớp mắt là trôi qua, biến thành xương khô nên phải tu tập chân tính theo về đại đạo. Tôn Bất Nhị nhớ lời sư phụ, thêu bức tranh ấy lên đạo bào. Ngọn ngân tiên đánh tới tuy chậm nhưng tiếng gió rít lên vù vù, nhìn thấy đầu roi đã còn cách hình cái đầu lâu trên ngực áo đạo bào của bà ta vài tấc, đột nhiên ngọn roi co mau lại như con mãng xà bị người ta dùng sức chém mạnh cho một đao, bắn thẳng như mũi tên về phía Mai Siêu Phong. Lần này ngọn roi phóng đi cực mau, Mai Siêu Phong chỉ cảm thấy cánh tay hơi chấn động, lập tức thấy kình phong cuốn vào giữa mặt, vội cúi đầu xuống, ngọn ngân tiên đã lướt qua mái tóc, kêu thầm:
- Nguy hiểm thật.
Rồi vung roi quét ngang ra.
Chiêu này đánh vào Mã Ngọc và Khưu Xử Cơ, hai người vẫn ngồi trên mặt đất bất động, Đàm Xứ Đoan và Vương Xử Nhất cùng vung chưởng gạt ngọn ngân tiên ra.
Qua được vài chiêu, Hoàng Dung đã nhìn thấy rõ lúc Toàn Chân thất tử nghênh địch chỉ đánh một tay, một tay đặt lên vai người bên cạnh. Nàng vừa suy nghĩ đã biết ngay chỗ ảo diệu bên trong:
- Té ra đây cũng giống như việc mình vận công giúp Tĩnh ca ca trị thương. Công lực của bảy người bọn họ hợp lại làm một, Mai sư tỷ làm sao chống được?
Nguyên trận pháp Thiên cang Bắc đẩu này là công phu huyền môn bậc nhất của phái Toàn Chân, năm xưa Vương Trùng Dương từng vì trận pháp này tốn rất nhiều tâm huyết, sức yếu lấy nó để liên thủ hợp kích thì cũng hóa thành mạnh, có thể dùng trong chiến trận. Mấy người xông vào tấn công thì người bị tấn công trước mặt không cần ra sức đỡ gạt, mà do đồng đạo hai bên phản công, như một người gồm được cả võ công của mấy người, quả thật oai lực không sao chống được.
Lại qua vài chiêu, Mai Siêu Phong càng lúc càng kinh hoàng, biết là địch nhân không hề đỡ gạt chụp bắt ngọn roi mà chỉ theo thế đẩy chệch đi, hất đầu roi về phía đối phương, ngọn roi tuy vẫn có thể múa lên nhưng vòng roi càng lúc càng thu hẹp. Qua một lúc, ngọn ngân tiên dài mấy trượng đã có một nửa bị trận thế của đối phương giữ chặt không sao rút ra được. Nếu lúc ấy vứt roi bỏ chạy thì có thể thoát thân, nhưng y thị đã tốn rất nhiều công sức chế ra ngọn trường tiên này, để người ta ngồi yên dưới đất tay không cướp mất, làm sao cam tâm?
Tuy y thị chỉ do dự trong chớp mắt nhưng thời cơ đã lập tức qua mất, trận Thiên cang Bắc đẩu đã chính thức phát động, nếu người ngồi ở chỗ sao Thiên quyền không thu trận thì bảy người cứ từng chiêu từng chiêu xuất thủ. Mai Siêu Phong biết có liều mạng cũng phải chết, không biết làm sao đành nghiến răng vứt ngọn roi nhưng đã không còn kịp nữa. Lưu Xử Huyền vung chưởng đập ra chát một tiếng, ngọn trường tiên đập vào tường làm nóc nhà rung động, gạch ngói va vào nhau kêu thành tiếng, bụi bặm bên trên ào ào đổ xuống. Mai Siêu Phong dưới chân loạng choạng, bị một chưởng ấy đánh cho đứng không vững, chúi lên trước một bước.
Một bước ấy tuy chỉ có hai thước, nhưng là then chốt thành bại. Nếu trước đó một lúc y thị bỏ roi thì có thể không chúi lên một bước mà là lui về phía sau một bước, lập tức quay ra cửa thì chưa chắc thất tử đã đuổi theo, mà cho dù muốn đuổi theo cũng chưa chắc đã đuổi kịp, bây giờ lại chúi lên phía trước một bước, trong lòng biết là không hay, song chưởng cùng vung ra, vừa đúng lúc chưởng lực của Tôn Bất Nhị, Vương Xử Nhất hai người đánh tới, đang cố sức chi trì thì chưởng lực của Mã Ngọc và Hách Đại Thông lại tiếp tục vỗ ra.
Y thị biết rõ bước lên là rất nguy hiểm, nhưng tình thế bức bách, chỉ còn cách bước chân trái lên nửa bước, quát lớn một tiếng, chân phải phi ra, trong chớp mắt liên tiếp chia ra đá vào cổ tay của Mã Ngọc và Hách Đại Thông. Khưu Xử Cơ, Lưu Xử Huyền cùng đồng thanh khen ngợi:
- Hảo công phu.
Cũng một trước một sau phóng chưởng giải cứu. Mai Siêu Phong chân phải chưa rơi xuống, chân trái đ ã nhấc lên như chớp chia ra đá vào tay chưởng của Khưu Lưu hai người, nhưng lúc chân trái rơi xuống đất lại bước lên thêm một bước. Bước tiến ấy đã rơi vào vòng vây của trận Thiên càng Bắc đẩu, trừ phi đánh ngã một người trong thất tử, nếu không thì không có cách nào thoát thân.
Hoàng Dung nhìn thấy ngấm ngầm hoảng sợ, dưới ánh trăng vàng vọt chỉ thấy Mai Siêu Phong tóc xõa bay tung, ngang dọc xung đột, chưởng đánh chân đá, lúc giơ tay nhấc chân đều có tiếng gió rít lên, đúng như cọp chụp beo vồ. Toàn Chân thất tử thì lấy tĩnh chế động, ngồi xếp bằng trên mặt đất, đánh vào đầu thì đuôi ứng, đánh vào đuôi thì đầu ứng, đánh vào giữa thì đầu đuôi cùng cứu ứng, vây chặt y thị trong trận. Mai Siêu Phong liên tiếp sử dụng Cửu âm bạch cốt trảo và Tồi tâm chưởng, chỉ muốn phá vây, nhưng vẫn bị chưởng lực của thất tử ép trở về, hoảng sợ kêu ầm lên. Lúc ấy thất tử muốn lấy mạng y thị thì chỉ cần nhấc tay một cái nhưng thủy chung vẫn không hạ sát thủ.
Hoàng Dung nhìn hồi lâu, lập tức tỉnh ngộ:
- A, phải rồi họ muốn mượn Mai sư tỷ để bày trận luyện công. Loại cao thủ có võ công cao cường như y thị đâu dễ mà gặp, nhất định phải làm y thị xung đột tới kiệt lực mà chết mới thôi.
Nhưng lần này nàng đoán chỉ đúng có một nửa, việc mượn Mai Siêu Phong để luyện công thì không sai, nhưng Đạo gia không khinh dị sát sinh, không đến nỗi có ý đả thương tính mạng của y thị. Hoàng Dung tuy không có hảo cảm với Mai Siêu Phong nhưng thấy thất tứ vây khốn y thị như thế lại bất nhẫn, nhìn một lúc thì không muốn nhìn nữa, tránh ra cho Quách Tĩnh nhìn vào lỗ hổng. Chỉ nghe bên ngoài mật thất tiếng gió lúc nhanh lúc chậm, vẫn đang giao đấu kịch liệt.
Quách Tĩnh lúc đầu mới nhìn cảm thấy rất mờ ảo, thấy thất tử ngồi lố nhố không thẳng hàng dưới đất giao đấu với Mai Siêu Phong, không sao hiểu được.
Hoàng Dung nói vào tai y:
- Họ ngồi theo phương vị chòm sao Bắc đẩu, nội lực của bảy người tương thông với nhau, nhìn thấy chưa?
Quách Tĩnh được một câu nhắc nhở, rất nhiều lời lẽ trong quyển hạ của bộ Cửu âm chân kinh cứ từng câu từng câu trôi qua, vốn là y không hiểu ý tứ, đến lúc ấy thấy cách thức xuất chưởng bày trận của thất tử lại không cần phải giải thích, lập tức hiểu rõ ngay. Y càng xem càng mừng, không kìm được đứng phắt dậy.
Hoàng Dung cả kinh vội kéo y lại. Quách Tĩnh giật nảy mình lập tức ngồi xuống, lại đưa mắt nhìn qua lỗ hổng, lúc ấy y đã hiểu rõ yếu chỉ của trận Thiên cang Bắc đẩu, tuy không biết sử dụng thế nào, nhưng mỗi chiêu mỗi thức của thất tử đánh ra đều như đang dạy những yếu quyết thể dụng trong Cửu âm chân kinh. Bộ Cửu âm chân kinh này là một vị tiền bối cao nhân đọc hết kinh sách đạo gia cổ kim mà ngộ ra, Vương Trùng Dương lúc sáng chế ra trận pháp này chưa từng nhìn thấy chân kinh nhưng võ học Đạo gia cùng ra từ một nguồn, yếu chỉ căn bản vốn không khác nhau nhiều nên những chỗ sinh khắc biến hóa của trận pháp này cũng không ra khỏi sự bao quát của chân kinh. Hôm trước Quách Tĩnh trên đảo Đào Hoa đứng ngoài thấy Hồng Thất công giao đấu với Âu Dương Phong đã học hỏi thêm được không ít, nhưng rốt lại y đầu óc ngu xuẩn, võ công của Bắc cái và Tây độc lại đều không cùng đường lối với chân kinh nên lãnh hội chỉ rất có hạn, bây giờ thấy thất tử hành công bày trận, dùng võ công Đạo gia ấn chứng võ học Đạo gia ghi trong chân kinh, chỗ nào cũng phù hợp, lúc ấy mới thật sự có tiến bộ lớn.
Nhìn thấy Mai Siêu Phong rất khó chi trì được nữa, thất tử dần dần giảm nhẹ chưởng lực, chợt nghe ngoài cửa có người nói:
- Dược huynh, ngươi xuất thủ trước hay để huynh đệ thử trước?
Quách Tĩnh cả kinh, đó chính là giọng của Âu Dương Phong nhưng không biết y tiến vào lúc nào. Thất tử nghe thấy cũng đều kinh ngạc, đưa mắt nhìn ra cửa, chỉ thấy cạnh cửa có hai người một áo xanh một áo trắng sóng vai cùng đứng, chính là hai người đuổi theo Chu Bá Thông đêm trước. Toàn Chân thất tử đồng thanh hú khẽ, dừng tay thôi đánh, đứng thẳng người lên.
Hoàng Dược Sư nói:
- Giỏi lắm, bảy đứa súc sinh hợp sức đối phó với đệ tử của ta. Phong huynh cứ để ta dạy dỗ họ, ngươi nói có phải là hà hiếp bọn tiểu bối không?
Âu Dương Phong cười nói:
- Họ không kính trọng ngươi, ngươi không bộc lộ chút ít công phu thì bọn tiểu bối này làm sao biết thủ đoạn của đảo chủ Đào Hoa?
Vương Xử Nhất năm xưa từng gặp Đông tà Tây độc trên đỉnh Hoa sơn, đang định bước lên ra mắt, Hoàng Dược Sư thân hình khẽ lắc đã lật tay đánh ra một chưởng, Vương Xử Nhất muốn đón đỡ nhưng làm sao kịp, chát một tiếng, mặt đã bị trúng một đòn, loạng choạng một cái suýt ngã xuống đất. Khưu Xử Cơ cả kinh gọi lớn:
- Mau về chỗ cũ!
Chỉ nghe chát chát chát chát bốn tiếng vang lên. Đàm, Lưu, Hách, Tôn mỗi người trên mặt đều đã bị trúng một chưởng. Khưu Xử Cơ thấy bóng áo xanh trước mắt chớp lên, một chưởng đánh tới giữa mặt, chưởng ảnh cũng không mau lẹ gì lắm nhưng không biết đỡ vào đâu là đúng, lúc gấp rút liền phất mau tay áo bào ra quét vào trước ngực Hoàng Dược Sư.
Khưu Xử Cơ võ công đứng đầu thất tử, cái phất ấy quả thật không phải tầm thường. Hoàng Dược Sư quá khinh địch, lại bị tay áo y quét trúng, trước ngực đau rát, vội vận khí bảo vệ, tay trái lật lên nắm vào tay áo y, kế đó tay phải xỉa thăng vào hai mắt Khưu Xử Cơ. Khưu Xử Cơ giật mạnh tay lại, tay áo rách toạc, Mã Ngọc và Vương Xử Nhất cũng song song sấn vào. Hoàng Dược Sư thân hình mau lẹ vô cùng, đánh Khưu Xử Cơ một đòn không trúng, đã như chớp vọt tới sau lưng Hách Đại Thông, vung chân ra bình một tiếng đá y lộn nhào một vòng.
Lúc ấy Quách Tĩnh đã nhường lại lỗ hổng cho Hoàng Dung nhìn, nàng thấy cha đại triển thần oai, trong lòng vô cùng vui sướng, nếu không nghĩ tới Quách Tĩnh còn phải chữa thương một hai giờ nữa thì đã sớm vỗ tay kêu ầm lên rồi.
Âu Dương Phong hô hô cười rộ, kêu lên:
- Đám đệ tử của Vương Trùng Dương đúng là một lũ bị thịt!
Khưu Xử Cơ từ khi học võ đến nay chưa từng đại bại như thế, luôn miệng kêu lên:
- Mau chiếm lại nguyên vị.
Nhưng Hoàng Dược Sư thoắt đông thoắt tây, chớp mắt đã liên tiếp đánh ra bảy tám chiêu sát thủ, mọi người lo đỡ gạt chưa xong, làm sao còn có thể bày thành trận thế Chỉ nghe chát chát hai tiếng, Mã Ngọc và Đàm Xử Đoan trường kiếm trên lưng đã bị y giật ra bẻ gãy ném xuống đất. Khưu Xử Cơ, Vương Xử Nhất song kiếm cùng đâm ra, liên tiếp xông vào. Toàn Chân kiếm pháp biến hóa tinh diệu, song kiếm liên hợp, oai lực rất mạnh, Hoàng Dược Sư cũng không dám coi thường, ngưng thần đón đỡ mấy chiêu. Mã Ngọc thừa cơ đứng lại vào chỗ Thiên khu vung chưởng đánh ra, kế đó mọi người cũng lần lượt đứng vào chỗ.
Trận Thiên cang Bắc đẩu vừa bày xong, tình thế lập tức thay đổi, hai người chỗ Thiên quyền, Ngọc hành đối địch chính diện, hai người chỗ Thiên cơ, Khai dương bên cạnh phát chưởng đánh giúp, hai người chỗ Dao quang, Thiên toàn phía sau cũng bước lên. Hoàng Dược Sư ào ào ào ào đánh ra bốn chiêu hất chưởng lực của bốn người ra, cười nói:
- Phong huynh, Vương Trùng Dương rõ ràng còn để lại một thủ đoạn này!
Câu ấy nói ra tuy có vẻ hời hợt nhưng trên tay đón đỡ chưởng lực của mọi người đã biết tình thế khác hẳn, bảy người này mỗi chiêu phát ra đều mang kình lực rất lớn, khác hẳn với mới rồi từng người một đòn, bèn triển khai Lạc anh thần kiếm chưởng pháp xoay chuyển quay vòng trong trận, thân hình linh động, bóng chưởng tung bay. Hoàng Dung nghĩ thầm:
- Lúc cha dạy mình Lạc anh thần kiếm chưởng pháp, mình chỉ nói là năm hư một thực, bảy hư một thực, hư chiêu chỉ cốt dụ địch, nào ngờ lúc lâm trận thì năm chiêu hư bảy chiêu hư cũng đều có thể biến thành thực chiêu.
Chợt nghe a một tiếng, kế đó bình một tiếng, nguyên là Doãn Chí Bình thấy bốn người giao đấu hoa cả mắt, trời xoay đất chuyển, không biết có bao nhiêu.
Toàn Chân thất tử giữ chắc phương vị ra sức chống cự, biết chỉ cần một người hơi sơ xuất thì hôm nay thất tử không ai còn giữ được tính mạng, phái Toàn Chân cũng bị tiêu diệt từ đây. Hoàng Dược Sư trong lòng cũng ngấm ngầm kêu khổ, mới rồi xông vào nếu lập tức ra sát thủ, tiện tay giết chết một hai người của đối phương thì trận Thiên cang Bắc đẩu không thể bày được nữa, chỉ vì lúc đầu thủ hạ lưu tình nên bây giờ mới muốn thắng không được, muốn thôi không xong. Đôi bên đều rơi vào thế cưỡi lên lưng cọp, chỉ còn cách cùng dốc toàn lực để tự bảo vệ. Hoàng Dược Sư trong nửa giờ liên tiếp đổi dùng mười ba loại võ công kỳ môn, nhưng thủy chung cũng chỉ ngang sức, đấu tới lúc gà gáy sáng, ánh nắng soi vào phòng, tám người vẫn chưa phân thắng bại.
Lúc ấy Quách Tĩnh đã qua hết bảy ngày bảy đêm, tuy ngoài mật thất đánh nhau long trời lở đất, nhưng y tâm định thần nhàn, nhắm mắt nhìn vào trong, đưa một luồng khí nóng rừng rực chuyển tới Vĩ lư, kế từ Vĩ lư lên Thận quan, từ Giáp tích, song quan lên Thiên trụ, Ngọc chẩm, sau cùng lên tới cung Nê hoàn trên đỉnh đầu, ngừng lại một lúc, lưỡi đè lên nắp họng, luồng khí chuyển ra phía trước hạ xuống, từ Thần đình xuống Thước kiều, Trùng lâu, lại xuống tới Hoàng đình, Khí huyệt rồi từ từ chuyển xuống Đan điền.
Hoàng Dung thấy mặt y hồng nhuận, thần quang tươi sáng, trong lòng rất mừng, lại đưa mắt vào lỗ hổng nhìn ra, bất giác giật nảy mình. Chỉ thấy cha chậm rãi bước đi, đạp theo phương bị bát quái, từng chưởng từng chưởng thong thả đánh ra. Nàng biết đây là võ công thượng thừa mà cha quyết không bao giờ khinh dị sử dụng, đến lúc ấy rõ ràng là thắng phụ sắp quyết, sinh tử quan đầu rồi Toàn Chân thất tử cũng dừng toàn lực thi triển, quát thét gọi nhau, trên đỉnh đầu bảy người đều có làn nhiệt khí bốc lên, mồ hôi thấm ướt đạo bào, không còn vẻ an nhàn như lúc đánh nhau với Mai Siêu Phong.
Âu Dương Phong tụ thủ bàng quan, thấy trận Thiên cang Bắc đẩu của thất tử vô cùng lợi hại, chỉ mong Hoàng Dược Sư hao tổn chân khí, thân bị trọng thương, lần luận kiếm thứ hai ở Hoa sơn sẽ bớt đi được một kình địch, nào ngờ Hoàng Dược Sư võ công dùng mãi không hết, thất tử tuy không rơi vào chỗ thua sút nhưng muốn thắng cũng không phải dễ, nghĩ thầm:
- Hoàng lão tà cao cường thật!
Chỉ thấy đôi bên chiêu số đánh ra càng lúc càng chậm, tình thế càng lúc càng nguy, không đầy thời gian uống cạn một chén trà thì trường ác đấu này nhất định phải kết thúc. Chợt thấy Hoàng Dược Sư quay qua chia hai tay đánh vào Tôn Bất Nhị và Đàm Xử Đoan, Tôn Đàm hai người giơ tay đỡ gạt, Lưu Xử Huyền, Mã Ngọc phát chiêu giúp đỡ, Âu Dương Phong hú dài một tiếng quát:
- Dược huynh, ta tới giúp ngươi đây.
Nói xong ngồi xổm xuống, phát song chưởng đánh mạnh vào lưng Đàm Xử Đoan.
Đàm Xử Đoan đang dùng toàn lực giao đấu với Hoàng Dược Sư, đột nhiên sau lưng có một luồng lực đạo di sơn đảo hải sấm sập đánh tới, mãnh liệt vô luân, không những đồng môn không kịp cứu mà tự mình cũng không có cách nào tránh né, bình một tiếng thân hình gục xuống.
Hoàng Dược Sư tức giận nói:
- Ai bảo ngươi chọc tay vào?
Nhìn thấy Khưu Xử Cơ, Vương Xử Nhất song kiếm đâm tới, bèn phất tay áo gạt ra, chưởng phải đón đỡ chưởng lực của hai người Mã Ngọc, Hách Đại Thông.
Âu Dương Phong cười nói:
- Vậy thì để ta giúp họ!
Song chưởng lập tức đánh vào sau vai Hoàng Dược Sư. Y ra tay đánh Đàm Xử Đoan chỉ dùng ba thành công lực nhưng phát chưởng này đã ngưng tụ hết công lực bình sinh, nhân lúc Hoàng Dược Sư ra sức đánh với tứ tử, không rảnh đón đỡ, một chưởng này có thể lấy mạng y lập tức. Y đã định trước hết giết chết một người trong thất tử, kế đó sẽ tính Hoàng Dược Sư, trận Thiên cang Bắc đẩu đã bị phá, cho dù thất tử trở mặt báo thù y cũng không sợ gì.
Lúc ấy y trở mặt ra độc chiêu trong chớp mắt, Hoàng Dược Sư công phu có cao cường hơn cũng không thể trước mặt chống tứ tử, sau lưng chống Tây độc, kêu thầm:
- Mạng ta thôi rồi!
Chỉ đành vận khí vào lưng liều mạng chịu bị trọng thương, thẳng thắn đón tiếp một chưởng Cáp mô công của y. Âu Dương Phong một chưởng ấy kình lực rất lớn thế tới tuy chậm nhưng thấy độc kế đã thành, chính đang mừng thầm. Đột nhiên bóng đen chớp lên, một người từ bên cạnh vọt tới nhảy xổ lên lưng Hoàng Dược Sư kêu lớn một tiếng chịu thay y một chưởng.
Hoàng Dược Sư và bọn Mã Ngọc đồng thời thu chiêu nhảy qua một bên, chỉ thấy người ấy vốn là Mai Siêu Phong liều mạng bảo vệ sư phụ. Hoàng Dược Sư quay đầu nhìn lại, cười nhạt nói:
- Lão Độc vật độc thật, quả nhiên danh bất hư truyền!
Âu Dương Phong lần này đánh phải người khác, kêu thầm trong bụng liên tiếp "Đáng tiếc".
Biết Hoàng Dược Sư và sáu đạo sĩ Toàn Chân liên thủ thì mình khó mà giữ được tính mạng, hô hô cười rộ, phi thân vọt ra cửa.
Mã Ngọc cúi xuống bế Đàm Xử Đoan, vừa chạm tay vào đã giật nảy mình, chỉ thấy người y run run co giật, đầu cứ rủ xuống. Nguyên là một chưởng vừa rồi của Âu Dương Phong đã đánh gãy hết xương sườn xương sống của y. Mã Ngọc thấy sư đệ sắp mất mạng trong khoảnh khắc, không kìm được chảy nước mắt. Khứu Xử Cơ vung kiếm đuổi theo, xa xa chỉ nghe tiếng Âu Dương Phong kêu lên.
- Hoàng lão tà, ta giúp ngươi phá trận pháp của Vương Trùng Dương, lại trừ khử giúp ngươi một tên nghiệt đồ phản bội của đảo Đào Hoa, sáu đứa súc sinh còn lại thì một mình ngươi đối phó cũng được, chúng ta sẽ gặp lại sau!
Hoàng Dược Sư hừ một tiếng, biết lúc Âu Dương Phong ra đi đã thi triển độc chiêu, buông lời nói khích, đem tội giết Đàm Xử Đoan trút hết vào đầu mình để phái Toàn Chân căm giận báo thù y. Y biết rõ đây là độc kế ly gián của Âu Dương Phong nhưng cũng không muốn giải thích với mọi người phái Toàn Chân, từ từ bế Mai Siêu Phong lên, thấy y thị miệng đầy máu tươi, đã không thể sống được nữa.
Khưu Xử Cơ đuổi theo mười mấy trượng, Âu Dương Phong đã chạy mất hút.
Mã Ngọc sợ y một mình đuổi theo lại gặp độc thủ của Tây độc liền cao giọng gọi:
- Khưu sư đệ quay lại.
Khưu Xử Cơ mắt như đổ lửa, sãi chân trở về, chỉ thẳng Hoàng Dược Sư chửi:
- Phái Toàn Chân ta có thù oán gì với ngươi, lão ma đầu tà ác nhà ngươi đầu tiên giết chết Chu sư thúc của bọn ta, lại giết Đàm cư ca của bọn ta, là tại làm sao".
Hoàng Dược Sư sửng sốt nói:
- Chu Bá Thông à? Là ta giết y chết à?
Khưu Xử Cơ nói:
- Ngươi còn chối sao?
Hoàng Dược Sư cùng Chu Bá Thông, Âu Dương Phong, ba người tỷ thí cước lực, chạy mấy trăm dặm vẫn không phân cao thấp, vốn là muốn phân thắng phụ mới chịu thôi, nào ngờ chạy được nửa đường, Chu Bá Thông đột nhiên nhớ lại Hồng Thất công một mình đang trong cung cấm, đã mất hết võ công, nếu bị phát giác sẽ lập tức có mối nguy tới tính mạng, vội nói:
- Lão Ngoan đồng có việc không tỷ thí nữa, không tỷ thí nữa!
Y nói không tỷ thí nữa là không tỷ thí nữa, Hoàng Dược Sư và Âu Dương Phong cũng không làm gì được đành nghe theo y. Hoàng Dược Sư vốn định hỏi thăm tin tức con gái nhưng thủy chưng chưa tìm được cơ hội. Bọn Đàm Xử Đoan từ sau đuổi tới không bao lâu đã không thấy bóng ba người đâu, nhưng bọn Hoàng Dược Sư lại thấy rất rõ họ. Lão Ngoan đồng đã có việc Đông tà Tây độc hai người bèn quay lại thôn Ngưu Gia xem thì xảy ra chuyện này.
Lúc ấy Khưu Xử Cơ quát tháo như sấm, Tôn Bất Nhị đỡ Đàm Xử Đoan buông tiếng khóc lớn, đều muốn liều mạng sống chết với Hoàng Dược Sư. Hoàng Dược Sư thấy sự hiểu lầm đã thành sâu sắc, chỉ cười nhạt không nói gì.
Đàm Xử Đoan từ từ mở mắt, hạ giọng nói:
- Ta muốn đi.
Bọn Khưu Xử Cơ xúm lại quanh y, xếp bằng ngồi xuống, chỉ nghe Đàm Xử Đoan ngâm:
- Tay cầm ngọc quý thường vung bút, Lòng mở thanh trời chẳng thổi tiêu.
Ngâm xong nhắm mắt qua đời.
Toàn Chân lục tử cúi đầu khấn vái xong Mã Ngọc bế xác Đàm Xử Đoan lên, bọn Khưu Xử Cơ, Doãn Chí Bình theo sau, không hề quay đầu, đi thẳng ra cửa. Lúc ấy bọn Khưu Xử Cơ, Tôn Bất Nhị đều nghĩ Đàm Xử Đoan đã chết, trận Thiên càng Bắc đẩu đã bị phá, có động thủ với Hoàng Dược Sư nữa cũng chỉ thí mạng sáu người vô ích, mối thù này đành để tới ngày sau sẽ trả.



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện