"Người này đã làm gì?"
"Cái này có liên quan đến một ít tư mật của Nam gia, nguyên nhân cụ thể tôi không thể nói cho cậu. Cậu vẫn là trực tiếp hỏi Viên ca đi." Tạ Tấn Trạch do dự một chút vẫn là không nói toàn bộ.
Tần Thu chua xót lắc lắc đầu, nghĩ đến những lời nói của Tạ Tấn Trạch.
Omega tên Lâm Ngôn này, là lí do khiến Nam Viên chán ghét Omega, mà Tạ Tấn Trạch cũng không nguyện nói cho cậu biết, cho nên chân tướng chỉ có một -Lâm Ngôn là người Nam Viên thích!
Không biết lúc đó bọn họ đã xảy ra chuyện gì?
Nam Viên bởi vì cậu ta mà trở nên chán ghét Omega, cho nên mới coi trọng Beta là cậu.
Suy đoán này khiến tâm trạng của Tần Thu như rơi xuống đáy vực.
Thấy Tần Thu trầm mặt, Tạ Tấn Trạch nhịn không được hỏi ra nghi hoặc trong lòng: "Tần Thu, cậu còn yêu Nam Viên đúng không?"
"Hả?" Tần Thu bối rối ngẩng đầu.
"Lúc trước các cậu rốt cuộc vì sao mà chia tay hả?" Tạ Tấn Trạch hỏi, "Tôi hỏi Viên ca, cậu ta cũng không chịu nói. Nhưng tôi thấy, có phải lúc đó các cậu có hiểu lầm gì hay không. . . . . ."
"Không có hiểu lầm."
Tần Thu mím môi, thản nhiên mà mở miệng.
Làm sao có hiểu lầm, cậu và Nam Viên, ngay từ đầu chính là một sai lầm. Kể từ lúc cậu quyết định che giấu giới tính của mình, bọn họ đã định là không có kết quả. Cậu dựa vào tình cảm của Nam Viên dành cho mình chiếm lấy ba năm ôn nhu của hắn, nhưng từ đầu đến cuối lại không đáp lại, cho nên khi Nam Viên đứng bên cạnh người khác, Tần Thu một chút cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.
Lâm Ngôn này, kỳ thật ba năm trước Tần Thu đã gặp qua.
Trên con đường nhỏ trong rừng phía sau vườn trường, hai người sóng vai cùng đi. Bóng lưng cao hơn nhìn qua rất quen thuộc, mặc dù ở rất xa không thể nhìn rõ, nhưng Tần Thu tin chắc đó là Nam Viên. Mà thiếu niên bên người hắn, vui cười kiễng mũi chân hôn lên sườn mặt hắn.
Hắn cũng không có đẩy ra.
Tần Thu biết, cậu và Nam Viên cuối cùng vẫn là phải đi tới bước này.
Vì cái gì chia tay? - không phải bởi vì bị phản bội mà phẫn nộ, mà là vì lòng tự trọng đáng xấu hổ của cậu.
Trước khi Nam Viên kịp nói ra, cậu đã đề nghị chia tay.
Khi Nam Viên ở bên những người khác, Tần Thu ngay cả suy nghĩ tranh giành cũng không có. Cậu thật sự chịu đủ rồi! Ba năm, mỗi ngày trong lòng đều hoảng sợ, một mặt sợ có một ngày sẽ bị Nam Viên phát hiện ra chân tướng, một mặt lại lưu luyến hương trà ôn nhu này.
Sau đó, cuối cùng cũng không cần phải rối rắm nữa.
Hết thảy đều đã xong.
-
Thẳng đến hôm nay, Tần Thu cuối cùng cũng biết được kẻ khiến mình mất đi tất cả, Lâm Ngôn.
Hơn nữa cậu còn biết, có lẽ chính mình mới là "người thứ ba" chen chân giữa bọn họ. Nam Viên và Lâm Ngôn trình diễn một màn tuyệt thế tình yêu AO ngang trái, sau đó trải qua vô số chuyện rồi tu thành chính quả. Mà cậu, một Beta, từ đầu đến cuối chỉ là một kẻ cản đường.
Rất tốt.
"Tạ ca, cảm ơn anh đã nói cho tôi biết." Tần Thu thở dài trong lòng, cứng rắn tươi cười, "Tôi và Nam Viên không có chuyện gì cả, là hòa bình chia tay."
Tạ Tấn Trạch còn muốn nói cái gì đó, nhưng Trình Hạo đã trở lại.
Tạ Tấn Trạch tự giác ngậm miệng, thông qua mấy ngày cùng Trình Hạo trao đổi qua Wechat, Tạ Tấn Trạch nghĩ đến Trình Hạo không biết chuyện giữa Tần Thu và Nam Viên, cho nên không muốn ở trước mặt y nhắc tới việc đó.
"Thức ăn ở bệnh viện này cũng không tệ lắm, tôi lấy ba món khác nhau. Cùng ăn đi!" Trình Hạo không biết từ nơi nào thuê được chiếc bàn nhỏ cùng ba chiếc ghế xếp, đem cơm đã mua bày lên đó.
Tần Thu thầm khen Trình Hạo một cái, y xuất hiện đúng lúc cắt ngang một màn xấu hổ của cậu và Tạ Tấn Trạch.
Trình Hạo vẻ mặt nghi hoặc liếc Tần Thu một cái.
"Đồ ăn không tồi, đều là món tôi thích." Tần Thu cũng không định giải thích với y.
"Đương nhiên rồi, làm người đại diện của cậu nhiều năm như vậy, thứ cậu thích tôi còn không rõ sao. Đến đến đến, chân giò cậu thích nhất nè!" Trình Hạo đắc ý nói, "Tạ ca, tôi cũng không biết anh thích ăn cái gì, liền chọn mấy thứ, anh xem xem thế nào. Không được thì đổi với tôi, tôi còn chưa đụng đũa vào