Anh Không Yêu Cô Ta

12: Tấm Ảnh


trước sau


Từ ngày tiếp nhận vị trí thư ký Bộ trưởng, bàn làm việc của thư ký trước kia cũng được lệnh mà chuyển đến phòng làm việc riêng của Cố An Tước.
Nội tâm Hà Tiểu Vãn vô cùng bài xích.

Trước kia dù cô có luẩn quẩn bên người đàn ông đó thế nào đi nữa, anh cũng không nhiệt tình mà đối đãi với cô như bây giờ.
Chỉ có điều, sự nhiệt tình của anh trong mắt cô bây giờ chính là dư thừa, không đứng đắn.
Cô chấp nhận công việc này vì nhiều lý do.

Vậy nên khi chấp nhận thì cô cũng phải cố gắng mà sống hòa hợp với nó.
Tài liệu trong vòng ba tháng trở lại đây được Nghệ Lâm mang lên cũng được cô đọc qua hết một lượt.
Tồn đọng duy nhất ở văn phòng Ngoại giao là mối quan hệ hợp tác với chính quyền các thành phố, ở đây có rất nhiều công trình lớn được đề xuất đều không rõ lý do bị gạt sang một bên.

Điều này khiến cô nhớ đến buổi gặp mặt lúc sáng ở nhà hàng, liệu có phải ngoài Hà Cảnh Minh, còn rất nhiều các nhân vật lớn khác bài xích cách làm việc của Cố An Tước hay không?
Đợi cô giải quyết xong mọi việc, đến gần trưa, khi ngẩng đầu lên nhìn về phía bàn làm việc của anh, chủ nhân của nó vẫn chưa quay trở lại.
Vị trí Bộ trưởng này đều là anh một tay giành giật mà có, một lòng giữ vững mà tồn tại.

Vậy nên từng bước đi của anh trong thời gian này đều phải gọn gàng, cẩn thận.

Hà Tiểu Vãn vươn vai rồi xoay eo mấy cái đỡ nhức mỏi.

Cô tò mò đi đến bàn làm việc của anh.

Nơi này phong thủy tốt, tầm nhìn xa, đặc biệt hơn là luôn thoang thoảng mùi hương đặc trưng trên người anh.
Mùi hương rượu absinthe, được biết đến như một thú vui nguy hiểm.
Ngón tay cô miết lên mặt bàn, trong đầu hiện lên cảnh tượng anh ở đây chăm chỉ làm việc bất kể ngày đêm.

Cho đến khi ngón tay lướt qua khung ảnh mạ vàng chói lóa, cảm giác lạnh buốt tê tê khiến Hà Tiểu Vãn giật mình bừng tỉnh.
Tấm ảnh được đóng khung rất cẩn thận, đặt ở trong góc đủ để người ngồi trên ghế này có thể tùy ý nhìn thấy.
Hô hấp Hà Tiểu Vãn lạc mất nửa nhịp.
Trong bức ảnh là ngày sinh nhật mười tám tuổi của cô.

Khi đó biệt viện Cố gia tổ chức riêng cho cô một bữa tiệc nhỏ, người con gái ngồi trên bàn, trước mặt cô là dáng vóc cao lớn của người đàn ông.
Hai người đều nhìn nhau, Cố An Tước xoa đầu cô, vẻ mặt nghiêm lại, trông giống như đang giận dữ điều gì đó.
Còn Hà Tiểu Vãn lại thoải mái cười đùa, còn túm cổ áo anh khiến nó nhăn nhúm xộc xệch.
Hai chân cô run run, dường như không gian xung quanh cũng theo bức tranh đó trở về ngày hôm ấy.
[Đại ca, mọi người đều tặng quà, sao anh không tặng?]
[Quà chỉ là vật ngoài thân, lát nữa cho em thứ còn đáng giá hơn.]
[Nói dối! Huhu...!sao anh nhỏ nhen thế hả? Anh muốn lấp li3m để không phải tặng quà cho em đúng không?]
[Anh không nói dối.

Vãn Vãn, sinh nhật mười tám tuổi của em, tặng em bốn chữ...]
[...!cưới anh, được không?]
Hà Tiểu Vãn ngồi thụp xuống ghế, nước mắt rơi như mưa.
Từng hình ảnh của quá khứ chạy ngang chạy dọc trong đầu như một thước phim cũ kỹ, lộn xộn, nó chạy không có điểm dừng, rồi lại giống như có người

vặn lại, bánh xe bị kẹt, khiến tấm hình vỡ vụn thành nhiều mảnh.

Lồ ng ngực như bị ong chích, vừa đau vừa buốt.

Cô muốn giả vờ tất cả mọi thứ đều không phải thật, muốn sống chung với nó nhưng chọn cách phớt lờ.

Nhưng tại sao...!tất cả lại đồng loạt kéo tới, giày vò cô đủ đường thế này chứ...
Bên ngoài có tiếng bước chân.
Hà Tiểu Vãn vội đưa tay lau mặt rồi lại úp tấm ảnh kia xuống, vừa xong thì cánh cửa cũng vừa khéo bị đẩy ra.
"Yo, cô ấy ở đây này!"
Hà Tiểu Vãn cúi đầu đứng cạnh mép bàn làm việc của mình, cố gắng giữ bản thân thật bình tĩnh.

Nhưng khi người đi vào xuất hiện ngay trước mặt, Hà Tiểu Vãn vẫn bại lộ.
"Ngài Bộ trưởng yêu quý, cô thư ký nhỏ của ngài khóc rồi này." Giọng nói kia đầy vẻ xót xa.
Hà Tiểu Vãn ngẩng đầu lên, lúc này mới phát hiện người trước mặt cô là một người phụ nữ.
Đúng hơn là một cô gái lai hai dòng máu Á Âu.
Nước da rất trắng, cao và gầy, khung xương nhỉnh hơn cô một chút.

Cũng nhờ lợi thế hình thể nên ngay lúc này đây, Hà Tiểu Vãn như trở thành con chuột bạch thí nghiệm của cô ấy, bị đè ngửa ra bàn, đôi mắt màu xanh phía đối diện cứ như cái kính lúp soi đi soi lại trên gương mặt cô.
"Xinh đẹp như vậy mà khóc là có người đau lòng lắm đó." Cô ấy nắm lấy cằm Hà Tiểu Vãn, không đổi tư thế quay đầu nhìn Cố An Tước nãy giờ vẫn không nói lời nào.
Hà Tiểu Vãn vội nói.

"Không phải tôi khóc...!chẳng qua...!nhiều tài liệu phải đọc cùng lúc...!mắt không chịu được..."
Cô gái kia bĩu môi, lau khóe mắt cô.


"Thật không đó?"
Hà Tiểu Vãn mím môi gật đầu.
Cũng chính lúc này, Cố An Tước đi đến bàn làm việc, nhìn tấm ảnh trong góc bàn bị úp xuống, cuối cùng cũng hiểu ra vấn đề.
Anh nâng mắt nhìn cô gái nhỏ bị trêu đùa, tâm trạng cuối cùng cũng thả lỏng.
Người đàn ông vươn tay, dựng tấm ảnh lên, đặt trở lại vị trí ban đầu của nó.
Hà Tiểu Vãn mỏi eo, nhẹ nhàng đẩy người con gái trước mặt ra.

Cô ấy cũng nhận ra mình đã mạo phạm người ta, vội rút ra một ít khăn giấy đưa cho cô.
Hà Tiểu Vãn cũng nhận lấy, thuận miệng hỏi.
"Cô là ai?"
Cô gái kia nghe câu này thì bật cười, đôi mắt đầy ẩn ý nhìn Cố An Tước cách đó không xa vừa họp trở về đã vùi đầu vào công việc, còn cố ý dài giọng.
"Tôi là bạn thân anh ấy.

Thân như nào nhỉ...!ừm...!đến mức ngủ chung giường luôn rồi ấy."


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện