Anh Không Yêu Cô Ta

37: Cố An Tước Mất Khống Chế


trước sau


"Sao thế? Anh được lấy vợ còn tôi thì không thể gả chồng à?"
"Không được phép!"
Nói rồi anh lao đến, ghì chặt lấy gáy cô dán môi xuống, Hà Tiểu Vãn trong phút chốc không thể dãy giụa.

Nụ hôn nông sâu ướt át tràn xuống, đầu lưỡi quấn quýt đến tê dại.
Cố An Tước sẽ không bao giờ đồng ý để Hà Tiểu Vãn rời khỏi mình nửa bước, huống chi là lên xe hoa, coi anh là người qua đường.
Nụ hôn trượt xuống cần cổ trắng ngần, bàn tay giữ lấy gáy cô in hằn cả vết tay đỏ hồng.

Hà Tiểu Vãn vừa được buông ra lập tức điều chỉnh hơi thở, cả người mềm nhũn.
"Cố An Tước, anh bỏ ra..." Lúc này có chống đối cũng vô ích, bàn tay dùng để đẩy anh bị khóa chặt, Cố An Tước kéo người đến bàn làm việc, tiện tay gạt đổ mọi thứ ngáng đường.
Hà Tiểu Vãn khiếp đảm nhìn đôi mắt đầy tơ máu của anh, tiếng đồ đạc rơi xuống nền đất tạo tiếng động lớn, người bên ngoài lập tức ùa vào.
Hạ Kiều vừa đẩy cửa đã bị khung cảnh trước mắt làm cho đứng hình.
"Cút ra ngoài!" Cố An Tước còn không thèm nhìn anh ta một cái, trong mắt chỉ còn lại tức giận cùng dáng vẻ ngang bướng của cô gái.
Rất nhanh, trong phòng chỉ còn lại hai người.

Hà Tiểu Vãn lại bị anh đè ra bàn lần nữa, bộ quần áo trên người nhanh chóng bị bàn tay hung bạo của anh xé rách, cô chợt hồi thần, ý thức bản thân sắp rơi vào hoàn cảnh gì, muốn mở miệng la lên.
"Cứu người...!mau cứu...!A!"
Cố An Tước vác người lên vai, đẩy cửa phòng nghỉ phía sau, dường như mất kiểm soát ném cô lên giường.
"Hà Tiểu Vãn, em giỏi lắm! Còn dám nói chuyện gả chồng trước mặt tôi."
Thân thể cô xóc nảy trên tấm nệm mềm mại, trên người chỉ còn duy nhất một bộ nội y màu đen tuyền che chắn.
Cô sợ hãi dùng chân ghì xuống nệm lùi người về phía sau, nhưng cô lùi thì anh tiến.

Người đàn ông tr@n trụi đứng trước mặt cô, ngay cả vật n@m tính giữa hai ch@n cũng không hề xấu hổ ngẩng cao đầu như đang chào hỏi.
Hà Tiểu Vãn không khỏi sợ hãi, cô không tin anh sẽ làm chuyện đó ngay tại đây vào lúc này.
Cố An Tước chống đầu gối lên tấm đệm trắng tinh, nhích từng chút về phía cô.
"Nói xem, gã là ai?" Âm điệu thấp đến cực hạn truyền đến bên tai, Hà Tiểu Vãn run run quay đầu đi, bò bằng cả hai chân hai tay muốn thoát khỏi chỗ này.
"Quay lại." Cố An Tước đè người trở lại, lực đạo không hề nhẹ ép cô xuống dưới thân, chuẩn bị đưa thứ đồ đầy dọa người kia vào trong cô.
Hà Tiểu Vãn liều mạng chống cự, giọt nước lấp lánh dưới đáy mắt chực trào, yếu ớt nức nở.
"Đừng làm thế, xin anh..."
Cô càng cầu xin thì anh lại càng hành động quyết liệt.

Hạ th@n truyền đến cảm giác thô ráp, nóng bỏng, Cố An Tước gầm nhẹ, anh đã không thể kiềm chế nổi khi không thể đi vào.

Hung khí nhiều lần muốn xâm nhập lại trượt ra, giống như đang kêu gào chống đối anh.
"Vãn Vãn, nếu biết em càng lớn càng không ngoan, tôi đã dạy dỗ em từ sớm rồi."
Cố An Tước mân mê hõm cổ mềm mại, hôn lên xương quai xanh, bàn tay thô ráp chạm đến những nơi mẫn c ảm trên cơ thể cô, nóng lòng muốn cô nghênh đón anh.
"Tại sao muốn gả đi? Hửm?" Gương mặt lạnh lùng trước kia như bị d*c vọng nuốt chửng, đôi mắt đầy dục hỏa nhìn Hà Tiểu Vãn đến độ gương mặt cô gái đỏ bừng.
Ngón tay luồn vào đùi trong, vuốt v e bầu ng ực căng tròn đ ẫy đà.

Hà Tiểu Vãn chưa từng tiếp xúc với sự đụng chạm mẫn cảm này, chỉ cảm thấy mỗi nơi mà ngón tay của anh quét qua hay nụ hôn nóng bỏng rơi xuống đều như có luồng điện xẹt qua, đầu óc càng lúc càng trống rỗng.
"Cố An Tước, anh không hề yêu tôi..." Hà Tiểu Vãn cố gắng dùng chút lý trí ít ỏi run rẩy cầu xin anh.

"A...!Cố An Tước...!a..." Giọng nói như vỡ vụn, khoảnh khắc ngón tay Cố An Tước đi vào, cả cơ thể cô căng thẳng đến mức rướn người lên, khóc không thành tiếng.
Cảm nhận nơi tư m@t mà anh chạm đến ẩm ướt trông thấy, Cố An Tước càng phấn khích tăng tốc độ ngón tay, điên cuồng nới rộng hạ th@n.
Từng đợt xúc cảm

ập đến như muốn xô ngã tinh thần cô, Hà Tiểu Vãn không chịu được sự xâm nhập đột ngột của anh, cổ họng không khỏi bật ra những âm thanh nỉ non.
Đau đớn có, tủi nhục có...
Nhưng tất cả đều hóa thành cát bụt.

Cố An Tước đè trên người cô làm càn, ngón tay dưới hạ th@n ra vào liên tục khiến cả người cô run rẩy thét lên thành tiếng.
Cố An Tước rút ngón tay ra, mật dịch theo đó chảy xuống đùi trong, nhanh chóng thấm ướt một mảng ga giường.
Cao trào nhanh chóng qua đi, Hà Tiểu Vãn cảm giác cơ thể này không còn là của mình nữa, bụng dưới dữ dội co thắt, kh0ái cảm len lỏi cuốn trôi lý trí.
Cố An Tước lại nâng cô lên, một bàn tay đã giữ chặt eo cô kéo lại phía sau, cặp mông cong vút đàn hồi nảy lên, nhanh chóng nuốt trọn "người anh em" vừa thô vừa lớn phía sau.
Hà Tiểu Vãn vừa mơ màng không lâu chợt bừng tỉnh, dưới thân truyền đến cơn đau, cô ngửa cổ nhìn lên trần nhà, cào cấu cánh tay đang giữ chặt eo cô mà hét lên.
"Cố An Tước!..."
Nghe tiếng kêu của cô, Cố An Tước chợt sững người, muốn rút ra để cô dễ chịu hơn.

Nhưng ngay khi anh mới rút ra được một nửa, tầng tầng lớp lớp vách th1t ấm nóng bên trong như hàng vạn cái miệng ngậm chặt lại, cắn m*t không thôi, dường như không muốn để anh rời đi.
Người đàn ông thở hắt ra một hơi nặng nề, đột ngột cong eo th úc mạnh trở lại.

Thân trên Hà Tiểu Vãn lắc lư, bị đâm đ ến nỗi cả người nhún lên trườn xuống, nếu không phải anh đỡ lấy phía trước, cô sớm đã chao đảo ngã nhoài.

"Huhu...!đồ c@m thú..."
Mọi âm thanh bên tai dường như chẳng lọt câu nào nữa, cả căn phòng chỉ còn tiếng va chạm xác th1t đầy ái muội, rèm cửa đã đóng chặt từ lâu, ngăn mọi sự chú ý từ bên ngoài.
Người con gái trong lòng mềm mại đến bức người, quyến rũ quấn chặt lý trí anh không buông.

Vừa khiến anh yêu thương không muốn cô buồn lòng, vừa tham lam muốn chà đạp cô đến phát khóc.
Tưởng tượng viễn cảnh gã đàn ông nào khác làm cô đến điên đảo thần trí không phải anh, Cố An Tước lại nghiến răng th úc mạnh.
"Không yêu thương em? Vậy tôi đang làm gì đây? Khiến em vĩnh viễn trở thành của tôi đấy!"
Cố An Tước giữ lấy cằm cô, kéo cao người lên để cô áp lưng vào lồ ng ngực mình, hành động khiến đồ vật kia càng đâm sâu hơn, dường như đỉnh hẳn đến nơi thâm sâu nhất.
"Ưm...!A..." Hà Tiểu Vãn nức nở kêu gào, ý thức dường như vỡ vụn, cô không kìm được tiếng khóc nức nở, nhưng người đàn ông lại tìm đến, áp môi xuống nhanh chóng nuốt sạch tiếng khóc cùng tiếng uất nghẹn của cô vào trong.
Từng nụ hôn như những đốm lửa nhỏ, nơi nào đi qua đều bị thiêu trụi, đốt tan thần trí của cả hai người.
"Vết cắn này, nụ hôn này...!cả cơ thể em đều mang dấu vết của tôi cơ mà?"
Hà Tiểu Vãn lắc đầu nguầy nguậy, cơn đau như muốn xé toạc cơ thể cô ra làm đôi, cô lấy tay bịt miệng, nhưng lại bị anh gỡ ra, một lần nữa hôn đến tê dại.
"Trên đời này, chẳng có thằng đàn ông nào tiếp cận một cô gái không vì mục đích gì cả...!đừng hiểu lầm tôi vấy bẩn em, bộ dạng này của em chỉ đang tiếp tay vén váy giúp tôi mà thôi."


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện